Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 170: Hai Người Đàn Ông Ấu Trĩ Và Chiếc Khăn Len Màu Đỏ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:41
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc cửa phòng mở , Thẩm Liệt Bình cảm thấy kinh ngạc từng , hai mắt bỗng nhiên trợn to.
Ánh mắt gắt gao chằm chằm hai mắt.
Người đàn ông là ai?
Hắn và Ôn Hinh quan hệ gì?
Trong lòng nhiều nghi vấn, nhưng lúc nên bắt đầu hỏi từ .
Nhìn thấy tư thế mật của Hạ Cẩm Thiên và Ôn Hinh, cảm thấy trái tim đau đớn như xé rách.
Một cảm giác mất mát và đau khổ mãnh liệt lan tràn trong lòng.
Đôi mày rậm của nhíu c.h.ặ.t, đành lòng dời ánh mắt .
Rất nhanh, Ôn Hinh mượn sự giúp đỡ của Hạ Cẩm Thiên thẳng dậy.
Tâm trạng vui vẻ chào hỏi: "Anh về ?"
Trong lúc chuyện bước chân cô nhẹ nhàng chạy đến mặt Thẩm Liệt Bình, mật khoác tay , :
"Em đổi phòng với , bây giờ em ở đối diện."
Thẩm Liệt Bình khuôn mặt ửng hồng của cô, đôi mắt lấp lánh của cô, vẻ mặt dịu một chút, ánh mắt nữa rơi đàn ông trong cửa.
Hạ Cẩm Thiên đang kỳ quái .
Chính là , chắc chắn sai!
Ôn Hinh vội giới thiệu: "Vị là đồng chí Hạ Cẩm Thiên, là bạn của Đào, hai ngày nay giúp em nhiều."
Lại giới thiệu với Hạ Cẩm Thiên: "Chồng , Thẩm Liệt Bình."
"Xin chào!"
Hai đồng thời đưa tay , cũng đồng thời đ.á.n.h giá đối phương.
Hạ Cẩm Thiên bộ quân phục cũ đáy mắt nóng lên, lơ đãng hỏi: "Quân nhân?"
"Phải."
Nhận câu trả lời khẳng định, tay của nắm c.h.ặ.t lấy tay của Thẩm Liệt Bình.
Thẩm Liệt Bình cảm nhận sự khiêu khích của , cũng âm thầm dùng sức.
Tay hai nắm c.h.ặ.t lấy , dường như đang tiến hành một cuộc so tài tiếng động.
Thẩm Liệt Bình vóc cao lớn, cơ bắp phát triển, tay giống như kìm sắt nắm c.h.ặ.t lấy tay Hạ Cẩm Thiên, ý đồ dùng sức mạnh áp chế đối phương.
Trong ánh mắt toát một loại bình tĩnh và tự tin.
Mà Hạ Cẩm Thiên thì vóc gầy gò, nhưng tay mạnh mẽ dị thường.
Anh mỉm , trong ánh mắt toát một loại ánh sáng nhất quyết .
Tay hai đồng thời âm thầm dùng sức, trong lòng bọn họ đều một ý nghĩ, thể thua!
Thẩm Liệt Bình kinh ngạc, đ.á.n.h giá thấp Hạ Cẩm Thiên;
Hạ Cẩm Thiên cũng kinh ngạc như , đ.á.n.h giá thấp Thẩm Liệt Bình.
Hai âm thầm dồn thêm sức mạnh cổ tay.
Giống như đây một cuộc so tài sức mạnh cổ tay, mà là một cuộc tranh đoạt tư cách phận.
Ai thắng, đó sẽ biến thành tư cách .
Không khí xung quanh dường như ngưng đọng , căng thẳng đến mức ngạt thở.
Ôn Hinh tay hai bọn họ nắm c.h.ặ.t lấy , cũng nhận bầu khí đúng.
Trong đầu cô bỗng nhiên xuất hiện một đoạn hình ảnh tự mang theo l.ồ.ng tiếng.
Trên thảo nguyên Châu Phi xa xôi, ánh tà dương rải đầy mặt đất.
Hai con sư t.ử đực đang đối đầu đồng cỏ bao la, ánh mắt chúng như đuốc, thẳng mắt đối phương.
Đây là một cuộc so tài sinh t.ử, chiến thắng cuối cùng, sẽ giành quyền giao phối với sư t.ử cái.
Giọng chuyên thuộc về chương trình "Thế Giới Động Vật" trầm thấp mà đầy từ tính, chỉ cần thấy hình ảnh liên quan đến động vật, đều sẽ khiến tự động liên tưởng.
Ôn Hinh quét mắt mặt bọn họ hai vòng.
Chỉ cảm thấy hành vi của hai đàn ông thật ấu trĩ.
Cô buông cánh tay Thẩm Liệt Bình , ỉu xìu vui : "Hai từ từ quen, về phòng đây."
Thẩm Liệt Bình về phía cô, về phía Hạ Cẩm Thiên, đột nhiên dùng sức một cái, mà tránh thoát khỏi sự trói buộc của Hạ Cẩm Thiên.
Hạ Cẩm Thiên kinh ngạc , Thẩm Liệt Bình khách sáo gật đầu với một cái.
"Gặp !"
Xoay theo Ôn Hinh cửa đối diện.
Nhìn thấy cửa phòng đóng , Hạ Cẩm Thiên mới nâng bàn tay run rẩy lên.
Nếu đổi thành khác, đoán chừng xương bàn tay bóp nát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-170-hai-nguoi-dan-ong-au-tri-va-chiec-khan-len-mau-do.html.]
Sức mạnh thật đáng sợ!
Ôn Hinh cửa liền bắt đầu thu dọn đồ đạc, cô ở đây mấy ngày, đồ đạc lặt vặt ít, đổi phòng đều để lộn xộn giường.
Thẩm Liệt Bình đặt ba lô xuống quét mắt trong phòng một vòng, thấy giường xếp bộ quân phục mới tinh.
Tâm trạng nôn nóng lên.
Ôn Hinh hất hất cằm về phía cái ghế, "Anh !"
"Cái là bảo mang cho em."
Thẩm Liệt Bình ghế, từ trong ba lô lấy chiếc khăn choàng len màu đỏ rực và mấy cái hoa cài đầu bằng len đặt lên giường.
"Oa! Nhanh như đan xong ?"
Ôn Hinh vui vẻ cầm lấy khăn choàng ngắm nghía kỹ càng, đó khoác lên xoay một vòng tại chỗ.
Vui vẻ hỏi: "Đẹp ?"
...
Thẩm Liệt Bình ngẩn , vốn dĩ cô trắng, chiếc khăn choàng màu đỏ rực càng tôn lên làn da trắng như tuyết của cô.
Cô một đôi mắt to tròn thần, khuôn mặt bầu bĩnh, cái cằm nhọn, còn một cái miệng nhỏ hồng nhuận.
Cho dù khăn choàng, cô đủ xinh , thêm khăn choàng càng dệt hoa gấm.
Thấy trả lời, Ôn Hinh truy hỏi: "Không ?"
Cô hỏi xong liền coi khăn choàng như khăn vuông trùm lên đầu, nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt to hỏi: "Như thì ?"
Mặt Thẩm Liệt Bình nóng lên mím môi gật đầu, "Đẹp, đều !"
"Khen em một câu do dự cái gì?"
"Em còn tưởng lắm chứ!"
Ôn Hinh hờn dỗi liếc một cái, bỏ khăn xuống thử hoa cài đầu.
Kiểu dáng hoa cài đầu đều giống , chỉ là màu sắc khác .
Có màu trơn cũng màu hoa, lúc Triệu Hương Cần đan hoa cài đầu tốn tâm tư.
Bà thật sự là một khéo tay , hoa cài đầu và khăn choàng cứ như mua trong cửa hàng .
Còn đan riêng cho Trần Hiểu Vân một cái khăn choàng, đáng tiếc Trần Hiểu Vân ở nhà thấy, nếu nhất định cũng vô cùng thích.
Ôn Hinh thử một lát, mới nhớ tới hỏi: "Anh đói chứ? Chúng ăn cơm nhé?"
"Cũng tạm."
Thẩm Liệt Bình thản nhiên , lúc mang theo một cân đậu phụ khô và bốn quả trứng gà luộc, xe ăn hết sạch , bây giờ thật sự đói lắm.
Ôn Hinh cất kỹ hoa cài đầu, hỏi: "Anh xong việc ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Ừ, tìm cùng việc với bố, lời chứng giao cho đồn công an ."
"Em hỏi thầy , tình huống của bố hẳn là thể bình xét là liệt sĩ, đợi về chúng lên huyện hỏi xem."
"Em ngoài mấy ngày , t.h.u.ố.c của và Bình Bình chắc là hết nhỉ?"
"Ừ."
"Nhị Bình cảm thấy thế nào?"
"Rất , ở nhà nghỉ ngơi việc."
"Tam Bình ?"
"Đi học ."
"Tứ Bình ?"
"Cũng học ."
Ôn Hinh hỏi thăm từng trong nhà một lượt, khẽ thở dài một tiếng, "Rất nhanh ch.óng về nhà nha!"
Nghe , hai mắt Thẩm Liệt Bình sáng lên, tìm tòi nghiên cứu biểu cảm của cô, khẽ : "Mẹ cũng cứ nhắc mãi em còn về."
"Haizz!"
Ôn Hinh thở dài xuống mép giường đối diện , u oán : "Vốn dĩ châm cứu cho chủ nhiệm Bạch thêm hai ngày nữa là , nhưng vết thương của Hạ Cẩm Thiên thể còn thêm hai ngày nữa."
Nói đến đây cô cọ cọ về phía Thẩm Liệt Bình, cách gần hơn một chút, xụ mặt oán giận .
"Em kể với nhé, Hạ Cẩm Thiên từng cứu em, nếu , d.a.o của Ôn Noãn chắc chắn đ.â.m em ."
"Đâm chỗ của ," Ôn Hinh ghé sát về phía , dùng ngón tay chỉ lưng Thẩm Liệt Bình .
"Cái nếu đ.â.m em, thì chính là chỗ ." Cô chỉ cổ .
Thẩm Liệt Bình kinh ngạc cô, dám tưởng tượng lúc mặt, mà xảy chuyện kinh tâm động phách như .
Anh căng thẳng hỏi: "Sợ hãi lắm ?"
Ôn Hinh lắc đầu, "Anh giúp em đỡ một d.a.o, đó bọn Bảy tới mấy , đ.á.n.h bọn họ chạy mất."