Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 169: Oan Gia Ngõ Hẹp Và Sự Trở Về Của Anh Ấy

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:40
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tiểu Hinh Hinh, cô ở nhiều kẻ thù thế?"

 

Ôn Hinh gọi đến tự nhiên, hắng giọng một cái : " châm cứu cho chủ nhiệm Bạch , đợi một lát."

 

"Không thành vấn đề."

 

Hạ Cẩm Thiên nghênh ngang trong phòng, bên mép giường vắt chéo chân.

 

Bạch Tuấn Nhân vẻ mặt áy náy : "Tiểu Hinh, thật ngờ bọn họ sẽ như ? Chú thật sự cố ý gây rắc rối cho cháu."

 

Ôn Hinh nhẹ như mây gió: "Không liên quan đến chú, chỉ là cháu đổi chỗ ."

 

"Ừ, chú hiểu." Bạch Tuấn Nhân gật đầu.

 

Hạ Cẩm Thiên lập tức hỏi: "Tại đổi? Cô sợ bọn họ?"

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

" sợ, nhưng ghét phiền phức." Ôn Hinh nhíu mày đáp.

 

Cô quá hiểu nhà họ Chu, Chu Ngọc Phượng chỗ ở của cô, nhanh Chu, Chu Kim Phượng, Chu Ngân Phượng đều sẽ tìm tới cửa, giúp Chu Nghiệp Thành đòi công đạo.

 

Cô cũng ứng phó từng một.

 

Bạch Tuấn Nhân khẽ thở dài một tiếng hỏi: "Cháu định chuyển ?"

 

"Để hãy !" Ôn Hinh còn nghĩ .

 

Chu Ngọc Phượng và Trương Hoành Dân đùng đùng nổi giận rời khỏi nhà khách, thẳng về nhà.

 

Vừa cửa liền ồn ào lên, "Mẹ, con gặp con đĩ nhỏ Ôn Hinh ."

 

"Nó bây giờ tiền , ở nhà khách nhất, ăn sung mặc sướng, xem em trai con..."

 

"Con cái gì?"

 

Mẹ Chu khiếp sợ hỏi: "Con gặp Ôn Hinh ?"

 

" , nó còn bác sĩ cho Bạch Tuấn Nhân, Bạch Tuấn Nhân coi trọng nó lắm đấy!"

 

Chu Ngọc Phượng uống một ngụm nước .

 

"Còn một tên mặt trắng ở đó! Cũng nào của nó, tuổi tác xấp xỉ Nghiệp Thành, chắc chắn thằng lính ."

 

"Chị cả, chị thấy Ôn Hinh ?" Chu Nghiệp Thành chống nạng từ phòng trong .

 

"Ừ, em trai, em yên tâm chị nhất định đòi công đạo cho em!"

 

"Ôn Hinh tiền bán nhà ? Bắt nó móc một nửa bồi thường cho em."

 

Mẹ Chu đảo mắt, : "Cũng cần một nửa, thể bồi thường cho Nghiệp Thành một phần ba là ."

 

đều ngóng , căn nhà lầu của Ôn Hinh bán bảy ngàn rưỡi đấy!

 

Sớm nhà là của Ôn Hinh, lúc đầu gì cũng đồng ý cho Ôn Nhu và Chu Nghiệp Thành qua nha!

 

Bây giờ thì , Lý Ngọc Lan điên , Ôn Nhu chăm sóc bà , còn mang theo một đứa em trai.

 

Hai hôm cầu xin tới cửa, cũng coi như con nha đầu chút chí khí, chỉ là tới vay tiền.

 

Nghe ý tứ của Ôn Nhu là đưa Lý Ngọc Lan và em trai về nhà bà ngoại ở nông thôn, cô về thanh niên trí thức.

 

Cũng hai cô con gái khác của nhà họ Ôn .

 

Bất kể , chỉ cần ăn vạ nhà bọn họ là .

 

"Mẹ, đừng tìm Ôn Hinh gây phiền phức nữa, chuyện quá khứ cứ cho qua !" Chu Nghiệp Thành thương cảm .

 

Mới mấy ngày gặp, và Ôn Hinh mà chênh lệch lớn như .

 

Ôn Hinh bỗng chốc biến thành phú bà nhỏ.

 

Hắn còn rúc ở trong nhà...

 

Chu Nghiệp Thành bây giờ cũng đang hối hận, nếu lời Ôn Nhu, vẫn giữ hôn ước với Ôn Hinh.

 

Ôn Hinh lời như , bây giờ tiền chắc chắn đều là của .

 

Hơn bảy ngàn đồng đấy!

 

Số tiền bao nhiêu năm mới kiếm , bây giờ bộ đều hời cho Thẩm Liệt Bình .

 

Mẹ Chu suy tính sâu xa một phen hỏi: "Con trai, hỏi con, nếu bây giờ con theo đuổi Ôn Hinh, mấy phần nắm chắc?"

 

Nghe bà hỏi , đợi Chu Nghiệp Thành trả lời, Trương Hoành Dân bĩu môi : "Ôn Hinh bây giờ là quân tẩu, để Nghiệp Thành phạm pháp ? Cái tù đấy."

 

Ách...

 

Mẹ Chu nháy mắt im lặng.

 

"Ê, nếu là họ Thẩm chủ động ly hôn, tính phạm pháp ?" Chu Ngọc Phượng hỏi.

 

Trương Hoành Dân nghiêm túc suy nghĩ một chút gật đầu, : "Thằng nào nó ngu thế? Mắt thấy vợ trong tay nắm một đống tiền còn ly hôn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-169-oan-gia-ngo-hep-va-su-tro-ve-cua-anh-ay.html.]

 

"Nói cũng , chúng vẫn là tìm Ôn Hinh bồi thường tiền, nhất định bắt nó nôn chút m.á.u mới ."

 

Mẹ Chu nhất thời nghĩ chủ ý nào khác, chỉ đành tán đồng gật đầu.

 

Đợi Chu và Chu Ngọc Phượng nhà khách, thông báo Ôn Hinh trả phòng .

 

Chuyện bọn họ tức c.h.ế.t, tỉnh thành lớn như , nếu cô cố tình trốn bọn họ, thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.

 

"Mẹ, chúng đến nhà họ Thẩm đòi !" Chu Ngọc Phượng quyết tâm .

 

"Đến nhà họ Thẩm..." Mẹ Chu tính toán.

 

Chu Ngọc Phượng khuyên: "Là Thẩm Liệt Bình đ.á.n.h , chúng báo án bắt nó là hết lòng quan tâm giúp đỡ, đòi nhà bọn họ chút tiền t.h.u.ố.c men và tổn thất bình thường ?"

 

"Ôn Hinh trốn chúng thì thôi, nhà họ Thẩm bọn họ còn thể chuyển ? Chạy hòa thượng còn chạy miếu?"

 

"Ngọc Phượng, vẫn là con ý tưởng, con. Mai con xin nghỉ, cùng con một chuyến."

 

Một khoản tiền lớn như , chính là nguồn động lực của bà .

 

Cho dù là trèo đèo lội suối, cũng ngăn cản quyết tâm tiền của bọn họ.

 

Ôn Hinh ở cửa sổ tầng hai nhà khách, lạnh lùng Chu và Chu Ngọc Phượng rời .

 

Cô căn bản chuyển , chỉ là đổi phòng với Hạ Cẩm Thiên.

 

Là Hạ Cẩm Thiên đề nghị, cái gọi là nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất.

 

Càng là nơi nguy hiểm càng an .

 

Hình như cũng chút đạo lý.

 

"Thế nào?" Hạ Cẩm Thiên hỏi.

 

"Bọn họ chắc là tin ." Ôn Hinh đáp.

 

"Được , về đây."

 

Cô xoay ngoài, Hạ Cẩm Thiên duỗi chân dài đạp lên tường chắn đường của cô.

 

Cười tủm tỉm hỏi: "Hôm nay giúp cô một , cô nên cho chút thù lao ?"

 

"Sao thích kẹp ơn đòi báo thế?"

 

Ôn Hinh giả vờ bực bội : "Kẹp ơn đòi báo hành vi của quân t.ử."

 

" cũng quân t.ử gì." Hạ Cẩm Thiên liếc xéo cô, lười biếng duỗi ngón trỏ : " chỉ một yêu cầu."

 

Ôn Hinh nghiêng đầu tìm tòi nghiên cứu , thầm nghĩ, chỉ cần quá đáng, thì đồng ý.

 

nợ ân tình khó trả nhất, thể đưa yêu cầu là chuyện .

 

"Buổi tối đ.á.n.h mạt chược với ." Anh giảo hoạt .

 

"Sao ngày nào cũng đ.á.n.h mạt chược ?" Ôn Hinh cũng chút cạn lời .

 

Đánh với hai , Hạ Cẩm Thiên đều thua tiền, thua tiền nghiện thế ?

 

"Nói với cô , chỉ một sở thích . Không nhớ ?"

 

Hạ Cẩm Thiên liếc cô một cái, hất cằm kiêu ngạo hỏi: "Đi ?"

 

"Đi." Ôn Hinh đáp, "Chỉ thôi đấy!"

 

"Thế mới đúng chứ!" Hạ Cẩm Thiên hài lòng nhướng mày một cái.

 

Lúc , ngoài cửa phòng khép hờ truyền đến tiếng gõ cửa "Cốc cốc cốc".

 

"Ai?"

 

Sắc mặt Hạ Cẩm Thiên đổi, vui hỏi.

 

Tiếng gõ cửa im bặt, đó là một giọng nam trầm thấp.

 

"Xin , gõ nhầm cửa."

 

Ôn Hinh lập tức là giọng của Thẩm Liệt Bình, nhịp tim cô đột nhiên tăng tốc.

 

Anh trở về!

 

Anh cuối cùng cũng trở về!

 

Anh xong việc đến đón !

 

Ôn Hinh chút nghĩ ngợi mở cửa, đúng lúc Hạ Cẩm Thiên định thu cái chân dài đang đạp tường về, Ôn Hinh đột nhiên qua, lập tức vấp chân , cả ngã nhào về phía .

 

Tay nắm lấy tay nắm cửa, cửa phòng lập tức cô kéo , mà cô Hạ Cẩm Thiên đỡ lấy eo, mới ngã sấp xuống.

 

Khoảnh khắc cửa phòng mở , Thẩm Liệt Bình ngước mắt sang, đập mắt chính là hình ảnh khiến tưởng tượng nổi...

 

 

Loading...