Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 161: Bí Mật Của Chiếc Vòng Ngọc Và Người Đàn Ông Mắt Phượng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:13:52
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiếc vòng tay của Ôn Hinh bí mật, cô sợ khác phát hiện.

 

Hạ Cẩm Thiên cứ chằm chằm chiếc vòng của cô với nụ như như , dường như nhất quyết nó.

 

"Em gái, Cẩm Thiên là trong nghề, để xem một chút, trong lòng em cũng nắm giá trị. Có ?" Triệu Hải Đào khuyên nhủ.

 

Ôn Hinh đương nhiên rõ giá trị chiếc vòng tay của , đây là bảo vật vô giá.

 

Cho dù trải qua mấy chục năm nữa, khi con thể lên trời xuống đất, khoa học kỹ thuật cũng phát triển đến mức thể tạo một gian lưu trữ đồ vật.

 

Loại bảo bối thần kỳ chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết huyền huyễn hoặc khoa học viễn tưởng mà thôi.

 

Kiếp cô cũng chút nghiên cứu về ngọc thạch, chất địa của chiếc vòng tay cô cũng coi là thượng thừa.

 

Chẳng lẽ Hạ Cẩm Thiên manh mối gì ?

 

Nếu cô cứ một mực từ chối, chắc chắn sẽ càng khiến tò mò hơn.

 

Đã như , chi bằng cứ hào phóng để xem, vòng ở tay cô, cũng thể cướp trắng trợn .

 

Vì thế Ôn Hinh : " tháo , cứ xem như !"

 

Cô đưa cổ tay qua, Hạ Cẩm Thiên một tay chống cằm, tay đỡ lấy chiếc vòng xoay một vòng cổ tay cô.

 

Trầm ngâm một lát, : "Thật kỳ lạ, đây là đầu tiên thấy."

 

"Cẩm Thiên, đừng úp mở nữa, rốt cuộc đáng giá bao nhiêu thì thẳng ."

 

Trong đầu Triệu Hải Đào lúc chỉ nghĩ xem chiếc vòng đáng giá bao nhiêu tiền.

 

Cậu chiếc vòng là tín vật đính hôn do nhà họ Thẩm đưa tới, còn tưởng là Tống Bộ Hoài để cho cháu gái ngoại.

 

Tống Bộ Hoài để nhiều đồ đáng giá như , thứ tặng cho cháu gái ngoại tự nhiên sẽ kém.

 

"Chiếc vòng của cô ba phần ôn nhuận bảy phần băng lãnh, là ngọc phỉ thúy Băng Chủng, chung giá cả chắc chắn cao bằng Thủy Tinh Chủng."

 

Ôn Hinh thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Hạ Cẩm Thiên bỗng chuyển đề tài, tiếp: " chiếc vòng , ngay cả Thủy Tinh Chủng cũng sánh bằng nó."

 

"Sao ?"

 

Triệu Hải Đào bưng ly rượu ghé sát chiếc vòng tay của Ôn Hinh kỹ, nghề , ít nhiều cũng hiểu một chút.

 

Hạ Cẩm Thiên xoay chiếc vòng nửa vòng, để lộ một tia tơ m.á.u lơ lửng bên trong vòng ngọc, Triệu Hải Đào ồ lên một tiếng như hiểu .

 

"Quả thực hiếm ."

 

" ."

 

Hạ Cẩm Thiên : "Đây là ngọc ngấm m.á.u, màu sắc chính thống mà tà, nước ngọc , tạp chất, vết nứt, ít nhất cũng mấy trăm năm ."

 

"Bảo bối đấy! Em gái." Hai mắt Triệu Hải Đào sáng rực lên vì phấn khích.

 

"Anh cảm thấy đồ ông ngoại để cho chúng chắc chắn sẽ kém mà."

 

Ôn Hinh thu tay về, : "Đây là tín vật đính hôn nhà chồng em đưa, thật sự ông ngoại cho ."

 

"Xem tổ tiên nhà chồng cô cũng là gia đình giàu ," Hạ Cẩm Thiên nhàn nhạt hỏi.

 

"Không nhà chồng cô quý tính?"

 

"Miễn quý tính Thẩm." Ôn Hinh đáp.

 

"Ồ!" Hạ Cẩm Thiên híp mắt đáp một tiếng, khóe mắt liếc qua chiếc vòng thêm một nữa.

 

Ôn Hinh buông tay xuống, tay áo tự nhiên che khuất chiếc vòng.

 

Vòng mấy trăm năm , nhưng m.á.u ở bên trong là mới, còn đến một tháng.

 

Triệu Hải Đào và Hạ Cẩm Thiên thảo luận về chủ đề huyết thấm, bàn xem huyết ngọc rốt cuộc hình thành như thế nào?

 

Làm thế nào mới thể phân biệt ?

 

Thời gian trôi qua, chầm chậm đến hơn tám giờ, tiệc rượu tan, Triệu Hải Đào đưa Ôn Hinh về nhà khách.

 

Trùng hợp là Hạ Cẩm Thiên cũng ở chỗ .

 

Anh liền thuận đường đưa cả hai cùng về.

 

Ôn Hinh trở về phòng, mở cửa ngửi thấy một mùi rượu, ý nghĩ đầu tiên hiện trong đầu cô là: Thẩm Liệt Bình về ?

 

cửa xem, chỉ Trần Hiểu Vân đang giường mớ.

 

Cô bỗng nhiên cảm thấy chút mất mát.

 

Đi qua giúp Trần Hiểu Vân cởi áo khoác, Trần Hiểu Vân bỗng nhiên ôm lấy cô òa lên.

 

Vừa : "Đàn ông một ai cả!"

 

"Thầy Lục... là chồng của ... Không ông!"

 

"Nào, uống một ly!"

 

Ôn Hinh , đây là thừa dịp cô mặt, hai uống rượu.

 

Lại còn chuốc cho Trần Hiểu Vân say mèm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-161-bi-mat-cua-chiec-vong-ngoc-va-nguoi-dan-ong-mat-phuong.html.]

Đoán chừng Lục Hán Sinh cũng chẳng khá hơn là bao.

 

mới trấn an Trần Hiểu Vân, bà nhoài mép giường nôn thốc nôn tháo.

 

Ôn Hinh vội vàng lấy chậu rửa mặt hứng chất nôn cho bà , rót nước giặt khăn, mở cửa sổ cho thoáng khí.

 

Đợi cô dọn dẹp xong thì trời về khuya.

 

Mùi trong phòng cô khó chịu, cô đắp chăn kỹ cho Trần Hiểu Vân, bản hành lang hóng gió.

 

Vừa bước khỏi cửa, cửa phòng đối diện mở , Hạ Cẩm Thiên mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa từ bên trong .

 

Ôn Hinh sửng sốt một chút, Hạ Cẩm Thiên bất đắc dĩ cô, day day thái dương :

 

" ngủ ngon, chút động tĩnh là ngủ ."

 

Ôn Hinh chút áy náy : "Xin , ồn đến ."

 

Cô tưởng là do Trần Hiểu Vân loạn khi say rượu gây ồn ào, nhưng bỗng nhiên thấy một tiếng "Rầm", tiếp theo là một tràng c.h.ử.i rủa.

 

Hạ Cẩm Thiên day thái dương nhíu mày, "Nửa đêm nửa hôm cãi , để cho khác nghỉ ngơi ?"

 

Nói xong khó hiểu hỏi Ôn Hinh: "Cô cũng ngủ ?"

 

"Không , định ngủ, ngoài xem chuyện gì."

 

Ôn Hinh xong, trở tay mở cửa phòng chúc ngủ ngon.

 

Thấy cô vẻ tránh hiềm nghi, Hạ Cẩm Thiên nhếch khóe miệng, xuống lầu tìm nhân viên phục vụ giải quyết vấn đề.

 

Sáng sớm hôm , khi Trần Hiểu Vân tỉnh , Ôn Hinh mua bữa sáng mang về.

 

"Tiểu Hinh, tối qua con về lúc mấy giờ?" Bà vội vàng hỏi.

 

chỉ nhớ uống với Lục Hán Sinh đến tám giờ thì tan, lúc về Ôn Hinh vẫn về, chuyện đó thì nhớ nữa.

 

Ôn Hinh khẽ: "Lần về đừng quên đóng cửa."

 

"Mẹ lời say gì chứ?" Trần Hiểu Vân chột hỏi.

 

"Không , con về là ngủ ."

 

"Vậy hình như con nghỉ ngơi lắm." Trần Hiểu Vân chỉ chỉ quầng thâm mắt của Ôn Hinh.

 

Cô đương nhiên ngủ ngon, Trần Hiểu Vân ồn ào nửa đêm đầu, phòng bên cạnh cãi nửa đêm , cô đến hơn hai giờ sáng, thật sự buồn ngủ chịu mới ngủ.

 

"Phòng bên cạnh tối qua cãi nửa đêm, nhân viên phục vụ đến khuyên cũng vô dụng, đó công an tới. Bọn họ ầm ĩ quá, con liền..." Ôn Hinh ngáp một cái.

 

"Nếu con mệt thì ở đây ngủ bù , xin phép thầy Lục một tiếng." Trần Hiểu Vân quan tâm .

 

"Không cần ạ, con nhanh ch.óng xong tài liệu."

 

"Muốn về ?"

 

Trần Hiểu Vân trêu chọc: "Thẩm Liệt Bình mới hai ngày, con nhớ nó ?"

 

"Ai nhớ chứ?"

 

Ngoài miệng Ôn Hinh nhẹ nhàng, nhưng gò má ửng hồng.

 

"Vẫn là nhiệm vụ bên phía thầy Lục quan trọng hơn, là gọi điện thoại bảo nó tranh thủ về sớm !"

 

"Không cần , việc của cũng quan trọng, xong việc, về thì sẽ về thôi." Ôn Hinh , ánh mắt tối .

 

Trần Hiểu Vân nhạy cảm nhận chút đúng, liền hỏi: "Hai đứa mâu thuẫn ?"

 

"Không ạ."

 

"Cãi ?"

 

"Không ."

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Tiểu Hinh, lúc Thẩm Liệt Bình gì?"

 

"Anh xong việc sẽ về."

 

Ôn Hinh nhớ những chi tiết khi bọn họ chia tay, quả thực như .

 

Anh lời giữ lời, cho nên nhất định sẽ trở về.

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Ôn Hinh sáng lên một chút.

 

Trần Hiểu Vân thấm thía : "Thẩm Liệt Bình vẫn đáng tin cậy."

 

"Anh thích hợp vệ sĩ đúng ạ?" Ôn Hinh đùa.

 

Câu chọc Trần Hiểu Vân bật , "Phòng bảo vệ nhà máy chúng còn mời nó đến dạy vài chiêu, hai chiêu nó khống chế Lý Vệ Quốc ở cổng lớn hôm đó trấn áp đám thanh niên mới lớn trong xưởng ."

 

"Mẹ thật đấy, đợi nó về, nếu rảnh thì đến xưởng dạy bọn họ, tính lương cho nó."

 

Cùng Trần Hiểu Vân thu dọn xong, liền cùng cửa.

 

Cô và Trần Hiểu Vân theo hai hướng khác , một về phía Nam, một về phía Bắc.

 

Ôn Hinh đến trạm xe, liền thấy một bóng mặc quân phục màu xanh cỏ úa đang lưng về phía , hai tay đút trong túi quần.

 

Tâm thần cô hoảng hốt...

 

 

Loading...