Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 158: Bao Giờ Trở Lại? Nỗi Nhớ Nhung Của Người Ở Xa
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:13:49
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại là Lục Hán Sinh gọi đến nhà khách, ông một tài liệu cần dịch, nhờ Ôn Hinh trợ lý.
Lục Hán Sinh xin thanh toán chi phí ăn ở cho cô, để cô yên tâm ở nhà khách.
Hy vọng cô thể ở đến khi nhiệm vụ thành.
Dù , ông bây giờ thực sự tìm thích hợp giúp đỡ.
Ôn Hinh vui vẻ đồng ý.
Thẩm Liệt Bình đến ga tàu hỏa, cố ý một vòng trong phòng chờ, gặp mấy nhà họ Ôn.
Chắc hẳn bọn họ tìm chỗ dừng chân, hy vọng cả nhà đó đều biến mất khỏi cuộc sống của bọn họ.
Nói chính xác hơn, là biến mất trong cuộc sống của Ôn Hinh.
Nghĩ đến từ biến mất , tâm trạng chút buồn bã.
Có lẽ cũng sắp biến mất khỏi cuộc sống của cô .
Bấm đốt tính toán bọn họ ở chung mới hai mươi ngày mà thôi, thời gian sẽ lưu bao lâu trong ký ức của Ôn Hinh.
Anh từng trong sách câu thế : Ký ức mà bộ não con thể lưu trữ là hạn, theo tuổi tác tăng lên, ký ức càng nhỏ tuổi sẽ càng mơ hồ, cuối cùng quên sạch sẽ.
Ôn Hinh mới mười tám tuổi, lẽ mười năm nữa, khi cô hai mươi tám tuổi, sẽ nhớ rõ chuyện hai mươi ngày nữa.
Hoặc là, cần đến mười năm.
Đợi cô kết bạn mới, tình yêu mới, đoạn ký ức sẽ lãng quên.
Không nhớ đến, là đau khổ.
Anh hy vọng thể chiếm một vị trí trong ký ức của Ôn Hinh, hy vọng cô thể quên , nhẹ nhàng thoải mái tận hưởng cuộc sống tươi .
Có lẽ do lớn tuổi hơn một chút, dáng vẻ đầu tiên gặp Ôn Hinh, vẫn rõ ràng như ngày hôm qua.
thiên hạ bữa tiệc nào tàn.
Thẩm Liệt Bình bước lên tàu hỏa về nhà, trong tay cầm cái thùng nặng trịch, còn một túi lớn bánh mì bánh quy Ôn Hinh chuyên môn mua, trong lòng trống rỗng.
Ôn Hinh giúp Lục Hán Sinh dịch tài liệu, Lục Hán Sinh kinh ngạc vốn từ vựng của cô mà phong phú như thế.
"Tiểu Hinh, em là học sinh năng khiếu ngôn ngữ nhất, cũng là học tập khắc khổ nhất mà thầy từng dạy."
"Tương lai em dự định gì?" Lục Hán Sinh tò mò hỏi.
Ôn Hinh ngẩng đầu lên từ trong đống sách, : "Em một bác sĩ."
"Ồ!"
Đáy mắt Lục Hán Sinh chút thất vọng, hỏi: "Thẩm Liệt Bình ? Buổi tối gọi cùng ăn cơm."
"Anh về nhà , trong nhà việc." Ôn Hinh cúi đầu .
"Tiếc quá, thầy còn uống với hai ly, t.ửu lượng tồi."
"Anh xuất lính trinh sát, bất kể lúc nào cũng sẽ để bản say bí tỉ."
Ôn Hinh chút đắc ý xong, tâm trạng bỗng nhiên trở nên tồi tệ.
Lục Hán Sinh : "Đợi trở về, thầy nhất định kiểm chứng lời của em là thật giả."
Động tác Ôn Hinh khựng , mũi chút chua xót.
Quỷ mới còn về ?
Anh đều định ly hôn .
Hai tiếp tục tán gẫu chuyện nhà nữa, chuyên tâm việc.
Đến giờ tan , Lục Hán Sinh đưa Ôn Hinh về nhà khách.
Không bao lâu, Bạch Tuấn Nhân tìm tới, thấy Lục Hán Sinh vội vàng về việc xử lý Phương Phương ở Cửa hàng Bách hóa 1.
"Thư ký Lục, chuyện của cô quá lớn, ảnh hưởng quá , ban lãnh đạo chúng khi nghiên cứu nghiêm túc, quyết định khai trừ cô ."
"Ngài xem, xử lý như chứ?" Bạch Tuấn Nhân cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Lục Hán Sinh nhạt : "Chủ nhiệm Bạch, đây là vấn đề nội bộ cửa hàng, tiện nhiều."
" tuyên bố một điểm, đồng chí Phương Phương chỉ là vợ cũ của , khi chúng ly hôn bất kỳ qua nào."
"Hiểu , hiểu ." Bạch Tuấn Nhân cục súc xoa xoa tay.
Lại cùng Lục Hán Sinh hàn huyên vài câu, Ôn Hinh bắt đầu châm cứu cho ông .
Lục Hán Sinh tự nhiên , Thẩm Liệt Bình ở đây, ông thể để Ôn Hinh ở riêng cùng đàn ông khác.
Trong lòng ông Ôn Hinh vẫn là cô học trò lớn.
Lại qua một lát, Trần Hiểu Vân trở .
Bà và Bạch Tuấn Nhân, Lục Hán Sinh đều coi như quen mặt, liền bắt chuyện.
Đợi châm cứu xong, Bạch Tuấn Nhân liền lo liệu mời bọn họ ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-158-bao-gio-tro-lai-noi-nho-nhung-cua-nguoi-o-xa.html.]
Bọn họ khéo léo từ chối, đợi khi Bạch Tuấn Nhân , hai và Ôn Hinh mới cùng nhà ăn nhà khách ăn tối.
Trần Hiểu Vân hỏi thăm Thẩm Liệt Bình: "Hinh Hinh, Liệt Bình hôm nào về?"
"Không ." Ôn Hinh đáp.
Trần Hiểu Vân : "Mẹ tạm thời nhiệm vụ, miền Nam công tác, ngày nó thể về ?"
"Con ."
"Nó ở cùng con mới yên tâm."
Trần Hiểu Vân là tính tình nóng nảy thúc giục : "Con thông báo cho nó, bảo nó tranh thủ thời gian ."
Lục Hán Sinh : "Có chăm sóc Tiểu Hinh, bà cần lo lắng."
Trần Hiểu Vân đ.á.n.h giá Lục Hán Sinh hai mắt, ánh mắt rõ ràng hài lòng.
Tuy rằng là thầy giáo, nhưng ông cũng là đàn ông, bà thể yên tâm?
Ngay cả Triệu Hải Đào nuôi của Ôn Hinh , bà cũng thể yên tâm để chăm sóc Ôn Hinh.
Đám đàn ông một ai đáng tin cậy.
Giống như Lý Vệ Quốc và Lý Vệ Quân, em họ của cũng thể xuống tay .
Huống chi quan hệ khác?
Trần Hiểu Vân bây giờ là chim sợ cành cong.
Nhìn đàn ông nào cũng giống .
Ôn Hinh trổ mã xinh như , bao nhiêu đàn ông hau háu.
Chỉ Thẩm Liệt Bình, nó là chồng Ôn Hinh, chỉ nó chăm sóc Ôn Hinh là thích hợp nhất, hợp tình hợp lý nhất.
Trần Hiểu Vân cho nghi ngờ : "Mẹ gọi điện thoại đến đại đội nhà nó nhắn tin qua, bảo nó ngày nhất định ."
Ôn Hinh vội vàng : "Mẹ, con lớn thế , còn thầy giáo ở đây, cần phiền về về."
"Chỉ là chuyện một cú điện thoại, nó chê phiền con chê phiền?" Trần Hiểu Vân soi mói hỏi.
Ôn Hinh trầm mặc , cô chuyện Thẩm Liệt Bình ly hôn cho bọn họ .
Hai chuyện của đủ nhiều , cô hà tất gì tăng thêm phiền não cho bọn họ?
Ôn Hinh uyển chuyển : "Mẹ, đừng gọi điện thoại, đỡ để việc yên tâm, xong việc sẽ về."
"Con bây giờ cứ hướng về nó mà , Hinh Hinh, đàn ông thể chiều."
Trần Hiểu Vân dùng giọng điệu từng trải : "Con để nó xoay quanh con."
Lục Hán Sinh khẽ một tiếng, Trần Hiểu Vân liếc ông một cái, hỏi: "Thầy Lục, ông cái gì? Ông chắc chắn tán thành lời , đúng ?"
"Không , tán thành cũng phản đối."
Lục Hán Sinh tự giễu : "Tuy rằng hôn nhân của là thất bại, nhưng cảm thấy hôn nhân của Tiểu Hinh và Thẩm Liệt Bình sẽ hòa thuận hạnh phúc."
Nghe ông hôn nhân thất bại, thần sắc Trần Hiểu Vân ảm đạm xuống, lẩm bẩm : " cũng là kẻ thất bại, chỉ thể đem bài học thất bại của dạy cho Hinh Hinh."
Lục Hán Sinh kinh ngạc bà, khéo Trần Hiểu Vân ngước mắt qua, bốn mắt nhiều thêm một phần cảm khái cùng là lưu lạc chân trời.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thời gian một ngày bận rộn nhanh trôi qua.
Thẩm Liệt Bình về đến nhà là buổi tối, Triệu Hương Cần thấy chỉ một trở về.
Vội hỏi: "Ôn Hinh ?"
"Cô còn việc, ở thêm mấy ngày." Thẩm Liệt Bình xách đồ cửa.
Các em trai em gái đều đón .
"Chị dâu ?" Thẩm Bình Bình hỏi.
"Cô về."
"Khi nào về ạ?" Thẩm Kiến Bình hỏi.
"Mấy ngày nữa."
"Mấy ngày?" Thẩm Kiến Bình hỏi.
Thẩm Liệt Bình hỏi đến phiền, gắt một câu.
"Cô về thì về, về ?"
"Em chỉ hỏi thôi, còn nổi cáu?"
Thẩm Kiến Bình khó hiểu .
Đưa tay định đón lấy cái thùng, Thẩm Liệt Bình cho cầm, sải bước trong nhà.
Nhìn bóng lưng dường như mang theo một cỗ oán khí, cả nhà ngơ ngác.