Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 157: Tôi Không Thích Anh, Chiến Tranh Lạnh Bùng Nổ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:13:48
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Hinh chằm chằm mắt , hỏi: "Có đang nghĩ, bây giờ em tiền sẽ sống cùng nữa?"

 

"Em tiền chê kiếm ít chướng mắt ?"

 

Khóe miệng Thẩm Liệt Bình giật giật, rõ còn hỏi ?

 

Lời xưa thường : Nữ cường nam nhược, phu thê bất trường.

 

Cô còn mạnh hơn một chút, mà là mạnh hơn gấp mấy trăm mấy nghìn .

 

trẻ trung như , tìm một hơn, là chuyện bình thường bao.

 

Ôn Hinh nghiêm túc hỏi: "Anh thích em ?"

 

Thẩm Liệt Bình chút kinh ngạc cô, cô mà trực tiếp hỏi thích cô ?

 

Anh thừa nhận ở cùng Ôn Hinh thoải mái, cũng vui vẻ.

 

chắc chắn loại cảm giác là thích .

 

Ngoại trừ thư với Ôn Nhu, từng qua với cô gái nào khác.

 

Bây giờ cũng chắc chắn, thư tính là qua .

 

Cho nên, kinh nghiệm tình cảm bằng .

 

Phải trả lời câu hỏi của cô thế nào?

 

Trong lúc do dự, tâm trạng Ôn Hinh càng thêm sa sút.

 

Cô là kỳ vọng thích cô.

 

sự im lặng của , lên tất cả.

 

Kiếp Chu Nghiệp Thành sẽ như , yêu cô, nhưng yêu c.h.ế.t tiền của cô.

 

Vì tiền của cô thể giả bộ dáng vẻ thâm tình chân thành, dỗ dành cô xoay vòng vòng.

 

Kiếp Thẩm Liệt Bình yêu Ôn Nhu, yêu đến thể kiềm chế.

 

Vì Ôn Nhu chịu bao nhiêu tủi cũng ly hôn, vẫn luôn giữ cô bên cạnh.

 

Kiếp , thể cưới Ôn Nhu, trong lòng giữ chỗ cho cô .

 

Anh là giỏi ăn chính trực, cho nên, lời dối thể dễ dàng khỏi miệng.

 

Thẩm Liệt Bình rũ mắt xuống, chậm rãi mở miệng : "Anh ..."

 

" thích !"

 

Ôn Hinh cướp lời khi hết câu " thích", dẫn đầu tỏ thái độ.

 

thích , là thể chiếm tiên cơ trong cuộc cờ của hai .

 

Đợi lời tương tự, mới sẽ tỏ khó coi.

 

Nghe lời , Thẩm Liệt Bình ngước mắt vụt qua, trong ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

 

Trong lòng trào dâng một cỗ mất mát mãnh liệt, nhưng nỗ lực điều chỉnh cảm xúc của , bình tĩnh Ôn Hinh.

 

Rất nhanh sự kinh ngạc trong ánh mắt tan biến, đó là một loại thản nhiên và kiên định, dường như chấp nhận sự thật tàn khốc .

 

thích .

 

Đây chính là suy nghĩ chân thực của cô.

 

"Anh ." Thẩm Liệt Bình nhẹ giọng .

 

Cô gái ưu tú như Ôn Hinh, thích là chuyện đương nhiên.

 

"Anh ly hôn với ? Để theo đuổi hạnh phúc thuộc về ?" Ôn Hinh bực bội hỏi.

 

"Chúng đăng ký ? Sao thể tùy tiện ly hôn?"

 

"Em nếu ý định , thể báo cáo."

 

Thẩm Liệt Bình thuận theo lời cô : "Anh cũng thể chứng minh em là trong sạch, ảnh hưởng đến cuộc sống của em."

 

"Anh nghĩ chu đáo thật đấy."

 

Ôn Hinh xoay , cầm thìa hờn dỗi khuấy mấy cái bát cháo kê.

 

Đây chính là sự khác biệt giữa yêu và yêu.

 

Anh yêu Ôn Nhu, cho nên c.h.ế.t cũng chịu buông tay.

 

Anh yêu Ôn Hinh, cho nên mở miệng là thể để cô .

 

Ôn Hinh cảm thấy n.g.ự.c buồn bực, từng ngụm từng ngụm uống cháo.

 

"Em đừng chỉ uống cháo."

 

Thẩm Liệt Bình gắp một cái bánh bao, bỏ trong đĩa của cô.

 

"Không ăn." Ôn Hinh tức giận , thuận tay dùng thìa gạt một cái.

 

Bánh bao rơi bịch xuống bàn, hai đều sửng sốt.

 

Ôn Hinh phiền muộn : " ăn, đừng gắp sang nữa!"

 

Thẩm Liệt Bình vội vàng gắp bánh bao về, thấp giọng : "Không ăn thì ăn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-157-toi-khong-thich-anh-chien-tranh-lanh-bung-no.html.]

Nói xong dùng sức c.ắ.n một miếng lớn, phồng má dùng sức nhai.

 

Thấy như mất kiên nhẫn, Ôn Hinh bực bội đặt bát cơm xuống, " ăn no ."

 

Nói xong, dậy bỏ .

 

Thẩm Liệt Bình thầm nghĩ, đều chiều theo cô, cô còn tức giận?

 

Anh như cho cô, để cô vui vẻ.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

hai mươi tám tuổi, chỉ là đại đội trưởng, thăng tiến vô vọng, cho dù tương lai chuyển nghề về địa phương, cũng chỉ là một bình thường.

 

Anh cho Ôn Hinh cuộc sống hơn, nhưng Ôn Hinh giống .

 

Cô trẻ trung, xinh , bản lĩnh, tiền đồ, chăm sóc, tiền phòng .

 

Người như , điều kiện bản như , cần thiết nhất định chịu khổ cùng .

 

Cô xứng đáng cuộc sống hơn.

 

Anh trầm mặc ăn xong một bữa cơm, bánh bao thơm phức như nhai sáp.

 

Mười cái bánh bao còn thừa tám cái, Thẩm Liệt Bình xin một cái túi gói .

 

Anh giữ cho Ôn Hinh trưa ăn, nhưng mắt thấy Ôn Hinh để ý đến , thì thôi.

 

Anh chuẩn trả phòng ga tàu , thùng máy may, cảm thấy nên hỏi Ôn Hinh, máy may còn cần mang về .

 

Nếu cô đều về nông thôn nữa, còn mua máy may gì chứ?

 

Anh bỗng nhiên cảm thấy thật phiền, Ôn Hinh nếu ở cùng nữa, dường như nhiều chuyện đều trở nên vô nghĩa.

 

Ôn Hinh ảo não bò bên cửa sổ, đường lầu.

 

Vừa nghĩ tới, Thẩm Liệt Bình ly hôn với cô, liền cảm thấy một cỗ khí nghẹn ở n.g.ự.c.

 

Con thật kỳ quái!

 

Anh cho dù thích cô, lúc cô phê đấu, kiên định bảo vệ cô như , một chút d.a.o động.

 

Bây giờ cô việc thuận lợi như , tiền , ly hôn?

 

Sao như ?

 

Người rốt cuộc nghĩ thế nào?

 

Muốn công thành lui?

 

Không sống cùng cô, thể bớt phấn đấu mấy chục năm ?

 

Có hời chiếm, đồ vương bát đản!

 

Qua nửa ngày, Thẩm Liệt Bình gõ cửa phòng Ôn Hinh.

 

"Ôn Hinh, đây."

 

Ôn Hinh hít sâu một , mở cửa phòng, thấy xách cái thùng lớn đựng máy may, còn một túi đồ ăn.

 

Liền : "Em tiễn ."

 

vươn tay, Thẩm Liệt Bình vội vàng : "Không cần."

 

Tay Ôn Hinh khựng giữa trung, cô ngước mắt bực bội .

 

Tiễn cũng cần cô tiễn nữa?

 

Thẩm Liệt Bình căng c.h.ặ.t cằm, cho nghi ngờ : "Anh xong việc sẽ qua đây."

 

"Ồ."

 

Ôn Hinh hổ rụt tay về, hai tay đan .

 

Không cần thì thôi.

 

"Anh đây." Thẩm Liệt Bình cô thật sâu một cái, xoay sải bước thẳng.

 

Thẩm Liệt Bình bước nhanh định, sợ do dự một chút, Ôn Hinh sẽ nhớ tới máy may.

 

Cũng sợ do dự một chút, sẽ nỡ về, nỡ để cô .

 

Ôn Hinh chằm chằm bóng lưng biến mất ở hành lang, chỉ cảm thấy hốc mắt trừng đến chua chát.

 

Cô chợt nghĩ đến cái gì, xoay chạy đến cửa sổ, bao lâu, liền thấy Thẩm Liệt Bình ngoài.

 

Thẩm Liệt Bình xách cái thùng, lưng vẫn thẳng tắp, giống như một cây tùng xanh .

 

Mắt thấy sắp qua đường cái, bỗng nhiên đầu về phía cửa sổ tầng hai.

 

Vừa vặn thấy Ôn Hinh ở đó, trong lòng là tư vị gì, giơ cánh tay lên vẫy vẫy.

 

Ôn Hinh thấy, trong lòng giống như đổ nhào bình ngũ vị tạp trần, định vẫy tay với .

 

gõ cửa phòng cô, tiếng gõ cửa một trận so với một trận càng gấp.

 

Ôn Hinh đành mở cửa , Thẩm Liệt Bình trân trân cô rời khỏi cửa sổ, cánh tay đang vẫy máy móc dừng .

 

Xoay sải bước về phía đối diện đường cái.

 

Ôn Hinh mở cửa phòng, là nhân viên phục vụ nhà khách, bảo cô đến quầy lễ tân điện thoại.

 

Đợi cô cửa sổ, còn bóng dáng Thẩm Liệt Bình.

 

 

Loading...