Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:11:36
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại đội trưởng Chu hận thể khua chiêng gõ trống: "Nào, cố lên, ráng lên, đun nước thì đun nước, nhổ lông thì nhổ lông, chia thịt thôi!"

Chia thịt xong, ăn tết lớn!

Tạ Thiện Văn hì hục xách đồ, đội bóng đêm đến nhà khách thì Kiều Minh Minh và Ninh Du mỗi bê một cái chậu, đang xếp hàng đợi chia thịt.

Lần săn mùa thu săn nhiều đồ, những bỏ sức như Kiều Minh Minh và Ninh Du chỉ thể nhận "lương cơ bản", "thưởng hiệu suất" là của bỏ sức.

của bộ đội đến, mang theo s.ú.n.g đến, đoàng đoàng đoàng b.ắ.n mấy phát, thế là thu hoạch ít nhất gấp ba .

Đấy là còn trừ phần họ mang đấy!

Mọi hứng chí bừng bừng, đó là đội giá rét thức đêm cũng thịt heo chia thịt mang về nhà.

Hội trường biến thành nhà ăn, bắc nồi đun nước, từng thùng từng thùng nước nóng xách , ba con heo rừng lớn g.i.ế.c mổ rửa sạch sẽ.

Ngoài heo rừng còn gà rừng và thỏ rừng, thậm chí còn hai con rắn... đoán chừng là lôi từ trong ổ , cưỡng chế kết thúc ngủ đông.

Kiều Minh Minh thấy rợn , dám .

Quá kinh khủng, rắn cái thứ thể ăn !

Ninh Du như đang hồi tưởng: "Năm xưa và thầy khảo sát từng ăn rắn mấy ngày liền, đừng chứ, hầm ăn ngon hơn canh gà, nước canh thanh ngọt."

Kiều Minh Minh: Đồng t.ử chấn động!

A a a, hôn em nữa!

Cô chỉ dùng khóe mắt con rắn trong giỏ tre thôi thấy tê dại cả , chỉ thể mau ch.óng tránh xa một chút, tránh xa thêm chút nữa.

Rất nhanh, đến lượt nhà Kiều Minh Minh.

Qua mấy chợ phiên, gan heo trong gian tích ít, nên chỉ cần lấy thịt thôi.

"Lấy gì nào?" Chu Chí Cương g.i.ế.c heo hỏi.

Kiều Minh Minh chỉ phần đùi : "Chú Chí Cương, một cân thịt, ngoài thể c.h.ặ.t giúp cháu ít xương ống , xương khác cũng ."

Chu Chí Cương gật đầu, d.a.o sắc lướt một cái, một cân thịt đùi cứ thế cắt xuống.

Vừa vặn, sai gần như bằng .

Tiếp đó c.h.ặ.t xương cho cô, trong thôn g.i.ế.c heo đương nhiên thể lọc sạch thịt xương, nên xương ống và xương sống Kiều Minh Minh nhận thịt còn khá nhiều, chẳng để cô chịu thiệt chút nào.

Cô ở đây nhận thịt heo, Ninh Du thì ở hàng gà thỏ rắn nhận thỏ rừng.

Kiều Minh Minh từng ăn gà rừng, nhưng ăn thỏ rừng, cô quả thực còn tò mò.

Nhất là nhớ tới khi xuyên còn gói hàng đầu thỏ cay tê để ở tủ Fengchao lấy, thì cô là tò mò nữa mà là chấp niệm .

Trời ơi, giờ đầu thỏ cay tê chắc hết hạn lâu , tủ Fengchao chắc tính phí kịch trần 3 tệ .

Không , cô nhất định ăn một miếng thỏ!

Kiểu cay tê !

Thời gian dần trôi, trời tối hẳn, đèn bốn góc sân phơi thóc sớm sáng lên.

Nhà Kiều Minh Minh rời thì sân vẫn còn nhiều , Hành Hành nhảy chân sáo đường nhỏ, vui vẻ, thằng bé giống , cũng thích xem náo nhiệt.

Tuy nhiên dáng vẻ đó của nó, chỉ cảm thấy đứa trẻ hình như quá tiêu d.a.o , nên học ?

Tuy trong thôn mở nhà trẻ, nhưng họ thể tự dạy ở nhà đúng , dù dạo tránh rét mùa đông, cô và bố nó cũng rảnh rỗi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-88.html.]

Kiều Minh Minh nhớ kiếp con gái chị họ cô ba bốn tuổi là gửi nhà trẻ , nhận mặt chữ là phụ, rèn luyện tư duy logic và ngôn ngữ thứ hai mới là quan trọng nhất.

Còn ở nhà , chị họ cô cũng nắm c.h.ặ.t thói quen học tập và năng lực hiểu của con gái, sách tranh mà còn nhiều hơn sách trong tủ sách của cô, đồ chơi trí tuệ càng là mấy giỏ liền!

Khủng khiếp thật, những gửi con đến Montessori, ngày nào từ Montessori về còn tiếp tục Montessori, nếu xuyên , Kiều Minh Minh còn thực sự xem xem cô cháu gái lớn lên sẽ trở thành nhân vật trâu bò cỡ nào.

Nhớ đến cháu gái, Kiều Minh Minh con trai cưng ngày nào tỉnh dậy việc đầu tiên cũng là đuổi gà chọc ch.ó mà đau đầu.

Đọc sách, bắt buộc bắt đầu sách!

Về đến nhà, trong đầu Kiều Minh Minh vẫn đang nghĩ đến đủ loại sách tranh mua cho cháu gái kiếp .

"Nghĩ gì thế, nghĩ nhập tâm ?" Ninh Du quẹt que diêm, thắp đèn dầu hỏi.

Kiều Minh Minh buột miệng theo bản năng: "Nghĩ sách tranh đấy, em quên sạch nội dung ."

"Sách tranh gì?"

Ninh Du thổi tắt que diêm, thuận miệng hỏi.

Kiều Minh Minh ảo não, giải thích: "Chính là sách tranh cho trẻ con xem, Cửa hàng Hữu nghị bán, hồi em một vị khách ở Cung tiêu xã nhắc đến, đó cô còn mang sách tranh cho em xem."

Ninh Du bật : "Em cho Hành Hành?"

Kiều Minh Minh cau mày, gật đầu: "Sao thế?"

Ninh Du che mặt, ý mặt càng đậm: "Không gì, nhưng trong cuốn sách đó kể gì thế?"

Kiều Minh Minh chớp mắt, thăm dò: "Anh thấy trẻ con lớn tầm Hành Hành nếu sách, thì là sách gì?"

Ninh Du suy nghĩ một lát: "Chắc là... sách nhận thức bản ."

"Nhận thức bản ?"

", thấy khi nhận thức thế giới bắt buộc nhận thức bản , từ đó kiểm soát bản ."

Kiều Minh Minh vỗ tay một cái, khen ngợi: "Giỏi quá, chính là sách tranh liên quan đến nhận thức bản !"

Nói xong, Kiều Minh Minh đợi hỏi thêm liền chuồn mất, kéo con trai cưng lòng sức vò đầu bứt tai: "A con trai của ơi, con sắp say goodbye với cuộc sống tươi của con !"

Ninh Du: "..."

"Bố con sự sắp xếp ghê gớm cho con đấy!"

"Haizz, hai con gà trong nhà cũng nghỉ ngơi !"

"Phải để cái đầu thông minh của bố con hoạt động lên!"

Ninh Du: "..."

Anh bất lực đỡ trán: "Anh nấu cơm đây."

Còn tiếp cái đầu thông minh của sẽ đau giật giật mất.

Ngoài nhà bóng cây lòa xòa, trăng sáng hiện lên.

Đêm điện bất tiện, nhất là đêm cơm tối còn nấu xong.

Thế là tối nay Ninh Du nấu ít mì sợi, bỏ ít thịt nạc và rau xanh nấu cùng, trong mùa đông lạnh giá ăn một bát mì sợi nóng hổi cũng tệ.

 

 

Loading...