Không sinh là , cả Kiều ruột đương nhiên là cực kỳ đồng ý, dù sinh con là em gái chứ .
Anh quan tâm hỏi han vài câu, cảm thán: "Minh Minh thư về , hai chị em trái ngược , trong thư Minh Minh bảo con bé m.a.n.g t.h.a.i chẳng nôn nghén gì cả."
Đàm Vĩ vô cùng ghen tị: "Thế thì quá, khó chịu cũng đỡ lo, em giờ ngày nào cũng đổi món cho Lan Lan ăn."
Kiều Lan Lan ốm nghén quá dữ dội, hai hôm nay xin nghỉ ở nhà nghỉ ngơi. Nghe thấy "Minh Minh gửi thư", vội hỏi: "Con bé đó trong thư gì thế?"
"Cái gì cũng , hôm nào em về nhà tự xem , chọc cho tức điên lên đấy."
Anh cả Kiều vọng trong phòng.
Cuối cùng cũng nhớ chính sự, hỏi Đàm Vĩ: "Lão ngũ cũng sắp nghiệp , cách nào cho nó đến gần khu vực Miên Sơn ?"
Hóa là vì chuyện , Đàm Vĩ suy nghĩ một lát: "Em nghĩ ."
Anh tuy cha , nhưng từ nhỏ lớn lên trong viện bảo d.ụ.c của quân đội. Bố là quân nhân, là quân y, hai qua đời để cho nhiều mối quan hệ.
Đàm Vĩ tự năng lực lớn cũng chẳng bao nhiêu bản lĩnh, học xong tham gia quân đội chỉ đầu bếp, đồng đội của bố tuy tiếc nuối nhưng cũng yên tâm.
Chỉ còn mỗi một mống độc đinh , cứ bình an là .
Đàm Vĩ dựa bản lĩnh của Viện Nông nghiệp, hòa nhã thật thà, ít khi vì chuyện gì mà cầu cạnh đồng đội của bố . Dù ân tình dùng một là ít một , ai sẽ xảy chuyện gì.
, em vợ về nông thôn là chuyện lớn, e là hỏi thử thật.
Anh cả Kiều , Kiều Lan Lan bảo Đàm Vĩ gọt lê cho cô , gọt một hồi bỗng nhiên bật .
Đàm Vĩ: "Sao thế?"
Kiều Lan Lan: "Người trong nhà chỉ bố là liệt sĩ, nhưng họ đoán chỗ bao nhiêu mối quan hệ ."
Mấy chị em trong nhà cô bao gồm cả hai ông bà bô, tính tính cũng chỉ ba thông minh.
Cô tính là một, em trai út tính là một, mấy năm em gái út cuối cùng cũng thông suốt, cũng tính là một.
Ngoài ba họ , từ già đến trẻ, bao gồm cả bà vẻ thông minh và mấy đứa cháu trai cháu gái, đứa nào tính đứa nấy, là thật thà, bắt nạt còn là đang bắt nạt .
Cô c.ắ.n miếng lê cảm thán: "Vốn dĩ em định bảo giúp em út tìm , hóa Minh Minh cũng nghĩ đến ."
Xem sống ở Miên Sơn cũng tệ, nếu thì gì tâm trí nghĩ đến những chuyện chứ.
Thôn Thượng Dương.
Mùa đông năm nay định là một mùa đông bình yên.
Mùa đông những năm trôi qua thế nào?
Chu Bình Quả: "Thì phần lớn thời gian đều ở trong nhà, vì lạnh quá mà, ngoài cũng là đến hội trường sưởi lửa chuyện."
Đa ở nông thôn hội trường và nhà ăn là một, nồi cơm lớn mười mấy năm tạo nên hiện tượng , trong Miên Sơn hầu như thôn nào cũng hội trường, thôn nào cũng nhà ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-76.html.]
Nhà ăn của thôn Thượng Dương ở phía đông sân phơi thóc, bên trong nhà bếp lớn chảo sắt, đất trống bằng phẳng rộng rãi, sân khấu cũng rộng rãi và vài gian phòng nhỏ.
Hàng năm cứ rằm tháng Giêng, đều đoàn kịch đến thôn hát kịch, địa điểm chính là ở nhà ăn , cũng tức là trong hội trường.
Xem phim chiếu bóng cũng tương tự như .
Và nhiều khi, nơi đảm nhiệm vai trò là nơi trò chuyện của dân làng những ngày mưa và mùa đông.
Chu Bình Quả nướng bánh gạo tiếp: "Hội trường năm xưa tốn bao công sức mới xây xong, tuy dùng gạch, nhưng bốn phía kín mít, mùa đông đốt đống lửa bên trong ấm lắm."
Trình Vân Vân gật đầu: "Người lớn ở trong đó đ.á.n.h cờ đ.á.n.h bài, trẻ con thì vùi khoai lang và hạt dẻ nướng, cũng vui lắm, chẳng buồn chán chút nào."
Kiều Minh Minh ngạc nhiên: "Ngoài còn gì nữa ?"
"Hết , mùa đông lên núi , ngay cả công xã cũng tiện ." Trình Vân Vân giải thích, "Tuyết năm nay dày, chắc chắn còn bất tiện hơn năm."
, tuyết năm nay trông vẻ lớn hơn năm nhiều.
Chu Bình Quả: "Cậu mà thấy chán thật sự tìm chuyện vui, nhất định xâu chuỗi cửa nhà, mấy thím mấy bác gái tán gẫu, đảm bảo vui nổ trời."
Trình Vân Vân: "Rất nhiều nhà sẽ đồ ăn, bánh gạo, b.ún gạo, kẹo gạo, còn ướp thịt xông khói lạp xưởng. Có khi thời tiết , thì chăn bông trong sân. Vì hàng năm cứ qua tết là nhiều kết hôn, các bác các thím đều sẽ giúp chăn bông."
Kiều Minh Minh say sưa, thầm nghĩ ở đây chắc chắn thể nhiều chuyện thú vị.
Mùa đông năm là thế, năm nay chút khác biệt, vì Đại đội trưởng Chu ý định xây lò gạch.
Khi nào xây? Mùa đông rảnh rỗi thì mùa đông xây.
Khi nào nung? Không ngủ cũng nung!
Dân làng ôm ấp nguyện vọng , ví dụ như nhà xây nhà mới chẳng hạn, việc khí thế ngất trời.
Ninh Du dạo sớm về khuya, cũng chính vì chuyện .
Kiều Minh Minh thầm nghĩ cho bản mệt mỏi thế cũng chẳng dễ dàng gì, vốn dĩ là một mùa đông thoải mái dễ chịu, mùa đông thể tùy ý ngủ nướng, chỉ vì chuyện gạch ngói mà tong hết.
Vẫn là cô khiêm tốn!
Khiêm tốn mới ngủ nướng!
Chu Bình Quả u ám : "Cậu e là cũng động đậy thôi."
Kiều Minh Minh thể tin nổi: "Tại ?"
Chu Bình Quả nhún vai: "Dầu sơn du dạo chẳng gửi kiểm tra , kiểm tra xong bảo là , chú đội trưởng liền gọi đóng chai dán nhãn, tranh thủ lúc lễ tết bán ngoài."
Việc Đại đội trưởng Chu nhiều vô kể, ông theo gợi ý của Kiều Minh Minh, đầu tiên là tìm nung hũ thủy tinh chuyên dụng, đó dán bao bì độc quyền của dầu sơn du thôn Thượng Dương bọn họ lên.
Ông bây giờ đối với lời của Kiều Minh Minh thì răm rắp, về khoản ăn buôn bán so với Ninh Du ông thậm chí còn lời Kiều Minh Minh hơn.