Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:08:26
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Du : “Chú đợi một chút, cháu xem Minh Minh dậy .”

Đại đội trưởng Chu kéo : “Không , ở trong sân . Cháu chuyển lời giúp chú cho con bé, cứ đợi việc dầu sơn du lên, cũng tính công điểm cho con bé. Còn nữa, Bình Quả và Tiểu Đường đều còn quá trẻ, trẻ chữ sự xông xáo, nhưng chúng nó chung quy lập gia đình vẫn đủ chín chắn. Chú là chú coi trọng Tiểu Kiều, một việc chúng mặt bàn thì an , nhưng lén lút thì thể .”

Ninh Du hiểu , chính là mặt một đằng lưng một nẻo.

Đại đội trưởng Chu nghĩa chính ngôn từ: “Cái gì gọi là mặt một đằng lưng một nẻo! Chúng đây là minh tu sạn đạo ám độ trần thương. Không hại đến lợi ích của Đảng và Nhà nước, thể giúp đỡ xã viên chúng và bảo vệ các cháu, đây là chuyện đúng đắn quá còn gì!”

Kiều Minh Minh nữa:...

Tại nâng lên tầm cao như , chẳng là nhờ cô giúp đỡ đưa ý kiến thôi .

Ninh Du ngẩn hai giây, ngượng ngùng : “Là cháu sai . mà...”

Anh thôi.

Đại đội trưởng Chu: “Có gì cháu cứ , nhanh nhẹn lên chút, đàn ông đàn ang ấp a ấp úng gì.”

Ninh Du bèn : “Theo lý mà cháu nên từ chối, chú bao gồm cả trong thôn đối xử với cả nhà cháu thực sự . Minh Minh hiện giờ đang mang thai, tháng ngày càng lớn. Cô ngoài ba con lừa trong nhà trông coi, bên chuồng lợn cũng quản, còn chuyện ...”

“Đừng đừng đừng.” Đại đội trưởng Chu đều tiếng, “Cháu đừng chơi cái trò nửa nửa đoán với chú, chú ý cháu là gì.”

Ông ngẫm nghĩ: “Thế , lừa vẫn là hai đứa trông, bên chuồng lợn tạm thời đừng nữa, trong thôn đều chủ ý là do Tiểu Kiều đưa ai . Chú , cũng Tiểu Kiều vác cái bụng bầu chạy khắp nơi, phận của hai đứa cũng chạy . Chỉ là tầm của hai đứa rộng hơn chúng , Tiểu Kiều chỉ điểm thêm cho hai đứa .”

Đại đội trưởng Chu mãi mãi liền cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Tiểu Kiều rõ ràng lanh lợi hơn nhiều về mặt , trói chân thể đến thành phố, cũng những chuyện vận động bao giờ mới là hồi kết.

Trong lòng Ninh Du thở phào nhẹ nhõm, đủ gật gật đầu.

Cô ngốc là kiểu đối với , sẽ trả gấp trăm ngàn .

Bản để ý, nhưng Ninh Du ghi tạc trong lòng. Hiện giờ thể tạm gác công việc chuồng lợn , cũng hài lòng.

“Chú còn chuyện gì nữa ạ?” Ninh Du hỏi.

Đại đội trưởng Chu cạn lời, khiến vui dùng đến từ “ngài/chú” .

Ông : “Cháu quên , hôm nay chú chủ yếu là đến tìm cháu đấy, thứ tư , Tiểu Đường sắp ăn xong bữa sáng .”

Mặt Ninh Du bỗng chốc đỏ bừng, ảo não : “Xin xin , cháu quên béng mất.”

Đại đội trưởng Chu xua tay: “Là chú quên với cháu thời gian xuất phát đổi thành bảy giờ rưỡi sáng , cháu mau thu dọn , trong nhà gì ăn nấy ăn cho no chút, nhất là mang theo lương khô, bảy giờ rưỡi chú đợi cháu ở đầu thôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-70.html.]

Nói xong, ông dắt lừa rời .

Kiều Minh Minh thấy động tĩnh từ lâu, đợi Đại đội trưởng Chu , cô Hành Hành vẫn đang ngủ say, xuống giường lôi đồ từ trong gian đặt lên bàn cơm.

Vừa giúp sắp xếp : “Bánh hành em lúc mang hết , trời lạnh cũng sợ hỏng cứng, nhưng dùng lửa nướng qua sẽ thơm hơn. Bình nước ở đây, hôm qua con trai mang vắt nước quýt , rửa đổ hết nước trong phích giữ nhiệt , vẫn còn ấm... thôi bỏ bỏ , vẫn là đun nước .”

Kiều Minh Minh cảm nhận nhiệt độ hôm nay, hình như còn thấp hơn hôm qua.

Cô gãi đầu, nhanh ch.óng thả mấy quả trứng gà nồi luộc, cơm thừa canh thừa hôm qua ăn hết cô nỡ vứt, đều bỏ gian , lúc cũng lấy hâm nóng.

Làm việc tốc độ nhanh, lúc Ninh Du rửa mặt xong, chỉnh đốn quần áo ngay ngắn, Kiều Minh Minh hâm nóng cơm xong !

Cô lải nhải: “Chuẩn cho bốn quả trứng gà và sáu cái bánh hành, nhớ là vịt trời thì bắt thì thôi, tuyệt đối đừng mạo hiểm, cũng chẳng .”

Ninh Du luôn cô thích mạo hiểm, Kiều Minh Minh hừ hừ hai tiếng, thầm nghĩ bây giờ cũng chẳng khác gì.

Ninh Du mang theo lương khô và nước rời .

Kiều Minh Minh cũng hết buồn ngủ, ăn sáng xong cho lừa ăn xong trong sân cứ cảm thấy buồn chán.

Nghĩ ngợi một lát, cô chuẩn một bức thư, gửi về nhà họ Kiều ở thủ đô.

Còn về việc gửi khoan hãy , xong tìm cách .

Chỉ là khoảnh khắc đặt b.út phát hiện Ninh Du đều thể kẹp thư gửi về, cô chẳng nửa lời, Kiều Minh Minh chút chột .

Tiêu , cô là bà Triệu Quỳnh Hoa chắc tức đến nhảy dựng lên mất.

Thế là, lúc Kiều Minh Minh hạ b.út liền thành khẩn hơn nhiều, quyết tâm khiến bà Triệu giận cũng giận nổi.

Trong thư thể gì? Mấy tháng gặp Kiều Minh Minh nhiều chuyện.

Đầu tiên là báo bình an. Cô , bố các các chị, con Kiều Minh Minh thứ đều , là thật sự, cố ý dỗ báo tin vui báo tin buồn .

Con ở đây ăn no, miến khoai lang gửi cho ăn hết , đặc biệt trơn đặc biệt ngon , thứ đó con cách mấy ngày ăn một .

Nhiều lúc con ăn cơm trắng độn khoai lang, cơm trắng gấp đôi khoai lang . Ơ ơ ơ, con ngay chắc chắn tin , cái cũng là thật, thôn Thượng Dương nước đất hoa màu trồng , con tuyệt đối sẽ lừa ! Tuyệt đối!

Haizz, con màu , ở đây thực sự mà! Thôn Thượng Dương núi sâu vạn dặm, bên trong nhiều bảo bối lắm. Mẹ năm đó và Hoàng Tuyết nhà bên vì mấy cây nấm mà cãi , nhưng con ở đây ngày nào cũng ăn nấm, nấm xào canh nấm trứng hấp nấm, Ninh Du đổi món liên tục, con sắp ăn đến phát ngán đây.

 

 

Loading...