Bản cô cũng chẳng đại gia thương nghiệp gì, bàn tay vàng về phương diện , chỉ là một bình thường thi công chức, thi cao học đều thất bại.
Hiện giờ, hy vọng về cái nhà vệ sinh của cô chỉ thể gửi gắm Đại đội trưởng Chu mà thôi.
Hai cô gái chơi đến gần 11 giờ mới về nhà.
Bố Chu Bình Quả chợ phiên , cô về nấu cơm. Trình Vân Vân thì về trông cháu, vì chị dâu cô nấu cơm.
Kiều Minh Minh cố nhịn chuyện viên gạch , vẫn là đợi nung thành công hẵng lén lút khoe khoang .
Bên , tại Long Hổ Quật.
Ninh Du kiểm tra một lượt đám sơn quỳ, ghi chép các liệu cùng nhiệt độ khí hậu trong ngày xong liền tìm tổ ong.
Chu Tam Thúc cảm thấy Tiểu Ninh đúng là nghệ cao nhân to gan, ngay cả ông cũng dùng khói hun tổ ong, mà Tiểu Ninh thể tay bắt.
Đám ong mật đó vo ve vo ve, sợ ?
Ninh Du thật sự sợ, hôm nay vận may , đến một nơi bình thường từng tới, Chu Tam Thúc gọi là Lạc Hà Lĩnh, phát hiện một tổ ong to ngang ngửa tổ ở đây.
Anh biểu diễn màn tay bắt ong, để cho chút mật vốn nhanh ch.óng chạy xa.
Ở nhà, Kiều Minh Minh nấu cơm xong, trong sân ngóng trông sáp ong… , ngóng trông chồng của trở về.
Khi cô thấy Ninh Du xách cái túi chứ ôm cái túi thì là tổ ong , cô thể nến thơm hương quế !
Mùa đông sắp đến, lúc đó cửa nẻo đóng kín, trong căn phòng ấm áp thoang thoảng mùi hoa quế, thật sự là quá tuyệt vời!
Làm nến thơm cũng đơn giản, dùng tổ ong sáp nến, nhỏ vài giọt tinh dầu hoa quế từ .
Hoa quế là hái trong sân, dầu thì là dầu hạt hướng dương bán ở Cung tiêu xã, ho hơn chút là dầu hoa mặt trời.
Kiều Minh Minh nhờ Ninh Du c.h.ặ.t cây tre, dùng cưa cưa thành từng đoạn nhỏ dọc theo đốt tre.
Tre rửa sạch phơi khô, sáp nến đổ trong đó, thêm bấc đèn chờ đông , nến thơm liền thành.
Kiều Minh Minh trong phòng, cảm nhận hương hoa quế thanh nhã.
Bỗng nhiên phát hiện, nơi ngày càng giống một mái nhà, chứ nơi ở tạm bợ vài năm nữa.
Mùa thu dần qua, mùa đông ập đến.
Đại đội trưởng Chu kéo lương thực công nộp cho công xã xong, liền bắt đầu bận rộn chuyện dầu sơn du.
Chỗ bọn họ chẳng đặc sản gì mang tính biểu tượng, lê mùa thu ở tỉnh bên cạnh ngon, nhiều vùng nông thôn ở đó chỉ trồng lương thực mà còn trồng lê, dần dần một công điểm đổi bảy tám hào, Đại đội trưởng Chu ghen tị thôi.
Phải rằng thôn Thượng Dương bọn họ coi là thôn phát triển khá , ít nhất ai c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét, những nhu yếu phẩm như nồi sắt d.a.o sắt cũng thể mua .
dù , mỗi năm đến cuối năm, một hộ bình thường cũng chỉ chia hơn trăm đồng.
Một nhà năm sáu lao động, quần quật cả năm chỉ hơn trăm đồng!
Mua cho trong nhà vài xấp vải, thêm vài bữa thịt, tiền còn đa phần đều cất , để dành cho con trai cưới vợ, con gái gả chồng.
Tích cóp mãi, hoặc là xây gian nhà, hoặc là các con trai ở riêng, thế là một đêm về thời giải phóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-62.html.]
Còn những nhà góa con côi, nợ ngược đội là điều thể, nhất định cần đội trợ cấp.
Năm nào cũng nợ, năm nào cũng trợ cấp.
Hết cách , như nhà góa phụ Điền, một phụ nữ nuôi chồng già yếu chân cẩn thuận, cùng đứa con trai bảy tuổi và cặp sinh đôi con gái năm tuổi, đội chỉ thể xóa nợ, nếu cả nhà chỉ dựa góa phụ Điền thì sống nổi?
Đại đội trưởng Chu khổ tâm lắm, cuộc sống trong thôn , nhưng ông từng thấy những thôn làng hơn, thấy sống thế nào, ông cũng cho bà con thôn sống cuộc sống như .
Phát triển ngành nghề dầu sơn du thì như chuyện thiên phương đàm, nhưng là đề nghị thể thấy hiệu quả nhanh nhất trong những đề nghị mà vợ chồng Ninh Du đưa hiện tại, ông thử xem.
Thử xem , dù gì cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức.
Thế là khi thu hoạch vụ thu xong, theo lý thuyết là nên đốt đống lửa, ở sân phơi thóc c.ắ.n hạt dưa sưởi nắng c.h.é.m gió, thì Đại đội trưởng Chu kéo mấy xe đẩy hạt du .
“Bà con cố gắng lên, cạy vỏ , lấy hạt bên trong .”
Đại đội trưởng Chu cầm cái loa, ghế dài .
“Đến lúc đó ép dầu, hỏi Cung tiêu xã và mấy nhà máy xem thu , thu thì chúng thêm khoản thu nhập, thu thì phát cho bà con tự ăn.”
Dù nữa cũng lãng phí!
“Mau chân mau tay lên, tranh thủ ba ngày cho xong, đó chúng sẽ săn thú mùa thu và g.i.ế.c lợn!”
Xin nhé, củ cải ông còn treo thêm nữa.
Mọi : “...”
Câu quen quá, lúc đào khoai lang từng , lúc thu đậu tương từng , lúc gặt lúa cũng từng .
Bây giờ, dầu sơn du, thêm nữa.
Đại đội trưởng Chu vẫn uy tín, bảo ba ngày xong thì sẽ kéo dài đến ngày thứ tư.
Mấy xe hạt du , cuối cùng chỉ thu bốn bao tải hạt giống.
Còn về việc bao nhiêu dầu, cái tạm thời .
Đêm xuống.
Sắp bước mùa đông, những ngôi trời sáng lấp lánh rực rỡ hơn hẳn mùa xuân thu.
Ninh Du tranh thủ lúc rảnh rỗi đắp một cái lò đất ở rừng trúc, chỗ đó quanh năm suốt tháng chẳng ai lui tới, cũng chẳng ai chú ý, định nung gạch ở đó.
Ngay khi lò đất đắp xong, hai vợ chồng tranh thủ màn đêm chuyển những viên gạch mộc hong khô trong lò, thì con đường nhỏ ngoài cửa xuất hiện bóng .
Đại đội trưởng Chu cầm đèn pin, thong thả tới, ông bảo Ninh Du mai cùng đến công xã xem tình hình ép dầu.
Chợt thấy phía bóng di chuyển, lén lén lút lút, trong lòng Đại đội trưởng Chu thót lên một cái, “tách” một tiếng, đèn pin bật sáng.
Chiếu thẳng đôi vợ chồng trẻ đang “ tật giật ”, vận chuyển gạch mộc.