Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-25 09:43:07
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Du tay đầy bùn, dùng trán cọ cọ cô: " thế, chúng nung gạch chỉ thể như ."

Được .

Nhịn thì nhịn, chẳng một hai tháng !

Bây giờ sắp tháng mười, thời tiết dần khô ráo, hơn một tháng nữa là tháng mười một.

Tháng mười một cũng a, trời lạnh , lúc nung gạch Ninh Du cũng sẽ nóng.

Hơn nữa thu hoạch vụ thu kết thúc, họ cũng thời gian. Nung xong thì lót nền sân, đón chào bông tuyết mùa đông.

Đến lúc đó cô nhất định trả thù mà lát kín gạch trong sân, trong sân sẽ còn ướt át nữa, họ quét tuyết cũng dễ quét.

Có lẽ còn thể dựng cái lò nướng nhà, đợi lúc tuyết rơi đầy trời, cô thể cùng Ninh Du vây quanh lò nướng quýt pha tách , thể dẫn Hành Hành nướng thịt xiên, thậm chí còn thể mời Cậu ông hoặc Vân Vân Bình Quả, đến sưởi ấm tán gẫu chuyện.

Nghĩ nghĩ, Kiều Minh Minh vui vẻ.

hì hì: "Thôi, , muộn thì muộn, việc thường gian nan mà."

Ninh Du dời mắt, cô gái tâm rộng lạc quan thế chứ.

Mặt trăng lúc ẩn lúc hiện trong mây, gió thu thổi nhẹ, mang đến mùi thơm của thu hoạch.

Hai vợ chồng cùng nhào đất, đợi đứa nhỏ bước đôi chân ngắn từ nhà hàng xóm chạy về, mắt sáng rực lên, xắn tay áo cũng tham gia.

Một viên gạch, hai viên gạch, ba viên gạch...

Đếm đến khi ngủ.

Ninh Du dậy bế con trai đang ư ử tè, còn thấy Minh Minh gãi gãi mặt, lật ôm chăn lẩm bẩm mớ: "Chín tám, chín chín, một trăm, ừm, xây nhà vệ sinh..."

Nhiệt độ dần thấp, đầu thu ẩn chứa nắng quái biến mất.

Kiều Minh Minh đối với việc mùa thu dần trôi qua, nảy sinh chút cảm xúc "nửa vui nửa buồn".

Ở nông thôn muỗi nhiều, muỗi to muỗi nhỏ đều độc như . Theo thời tiết dần lạnh, muỗi cuối cùng cũng biến mất ít.

Đây chính là chuyện khiến cô vui mừng gì bằng, cô lúc đang m.a.n.g t.h.a.i dầu gió thể dùng, đối mặt với đám muỗi đó cách nào.

Ngải cứu thì thể đốt, nhưng ngày nào cũng đốt ngày nào cũng đốt Kiều Minh Minh cũng sợ a.

Hơn nữa, cô cũng thử. Mấy tháng nay, cô thường cách ba ngày liền bảo Ninh Du mỗi ngày dùng ngải cứu xông một lượt các góc nhà, trồng mấy cây bạc hà bên hàng rào trong sân, nhưng tác dụng vẫn lớn.

Nghĩ , lớn cũng là đương nhiên.

Trong nhà lừa, cửa sông, chính là nước hoa cũng chẳng tác dụng gì, vẫn là kiếm ít lưới sắt khe hở nhỏ, mấy cái cửa sổ lưới sắt.

Ồ, còn cái cửa lưới sắt, nếu cũng ngăn muỗi.

mùa thu rời chút buồn, vì lươn còn để ăn nữa. Lươn mùa thu mới béo, mùa đông thì đủ béo.

Hôm qua Ninh Du nhân lúc trời tối câu mấy con từ trong đầm bùn, ước chừng chính là bữa lươn cuối cùng của năm nay. Kiều Minh Minh tự nhận "cần kiệm quản gia", cô cất lươn trong gian, để dành ăn Tết.

Sáng sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-58.html.]

Gió ngoài nhà chút lạnh thấu xương, Kiều Minh Minh mặc đồ ngủ mỏng manh, thổi cảm thấy lạnh lẽo.

Theo thời gian ngày càng gần đông chí, trời liền sáng ngày càng muộn.

Giống như hôm nay, bên ngoài vẫn âm u. Đương nhiên , hôm nay cô dậy cũng thực sự là sớm.

chứ?

Vì thu hoạch vụ thu hôm nay đến.

Ninh Du dậy sớm hơn cô một chút, lúc đang giặt quần áo bên bờ sông nhỏ cửa.

Người trong thôn giặt quần áo đa bể giặt lớn đầu thôn giặt, bể giặt dùng gạch xi măng xây lên, một dòng suối nhỏ chảy qua bể giặt, cứ hai bên bể giặt mà giặt.

Để thuận tiện hơn cho thôn dân, còn xây một cái đình cao lớn che , khiến cho nắng chiếu mưa cũng hắt .

Nếu gốc cây long não trong thôn là nơi náo nhiệt nhất, bể giặt mỗi sáng sớm chính là nơi náo nhiệt thứ hai.

Mỗi ngày sáng sớm từ sáu giờ đến bảy giờ rưỡi, thời gian là giờ cao điểm của bể giặt, tiếng của các bác các thím thể truyền xa, cách trăm mét đều thể thấy.

Kiều Minh Minh vì quen giặt đồ lót mặt ngoài, cho nên bao giờ đến đó giặt.

Ninh Du thì là một sợ xã giao thể cách nơi náo nhiệt bao xa thì cách bấy xa, càng sẽ .

Thế là, Ninh Du tìm ở một tảng đá khá bằng phẳng to lớn, chuyển đến bờ sông cửa, nhà họ liền giặt quần áo bên bờ sông hai ba tháng nay.

Kiều Minh Minh thấy đang giặt quần áo, bèn nhận việc nấu cơm.

Ninh Du đồ cơm , thời đại nồi cơm điện, khi đồ cơm bắt buộc bỏ gạo nồi nấu , nấu gạo chín hơn một nửa, vớt nó lên bỏ một cái thùng nhỏ bằng gỗ để đồ.

nhà họ chỉ một cái nồi, để thuận tiện lúc đồ cơm nấu thức ăn, Kiều Minh Minh liền nghĩ một cách.

Trong một chợ huyện thành hơn nửa tháng , cô mua một cái nồi sắt nhỏ hình trụ trong cung tiêu xã.

Lúc đồ cơm thì thêm chút nước nồi sắt, đặt cái vỉ, đặt miếng vải bông dày, đợi gạo qua nước nấu xong thì vớt trong vải bông, cuối cùng đặt nồi sắt lên than củi của bếp lò để ủ.

Cơm đồ như và dùng thùng gỗ vớt giống hệt , cũng xốp mềm vô cùng mùi thơm mười phần!

Lúc trong bếp lò lửa liu riu, bếp lò cũng đang bốc mùi cơm, Kiều Minh Minh chỉ cần cho lửa to lên, xào mấy món ăn là .

Bắt đầu từ hôm nay, đến giữa tháng đều là lúc bận rộn thu hoạch vụ thu, bận đến mức thời gian nấu cơm là khả năng.

Kiều Minh Minh nghĩ nghĩ, dứt khoát một xào hết thức ăn luôn.

Ninh Du phơi ít củ cải khô, thì món trứng xào củ cải khô , bỏ chút ớt , xào xong bên khô thơm bên bóng mỡ, cả nhà họ đều thích ăn.

Thu hoạch vụ thu đến, thịt cũng .

Người nông thôn sống tiết kiệm, đặc biệt là về mặt ăn mặc. mùa vụ bận rộn, các bà nội trợ nấu cơm cũng dám keo kiệt, nếu nhà thể trong lúc lao động nặng nhọc ngất xỉu ruộng đất.

mấy năm gần đây nhiệm vụ nhiều, để tiết kiệm thời gian, lúc thu hoạch vụ thu trong đội đều sẽ mở nhà ăn, khôi phục cơm tập thể.

 

 

Loading...