Chu Bình Quả ngẩn , phản ứng kịp, Ninh Du dựa sự ăn ý lập tức hiểu ý Kiều Minh Minh.
Ninh Du: “Anh thấy đấy!”
Đây là ý , chắc chắn cũng khác , mà trong sổ tay những điều cần chú ý cấm, chứng tỏ cách dùng .
Mắt Kiều Minh Minh sáng rực: “Vậy thì mang nồi mang nguyên liệu, đến lúc đó vài món bá đạo. Chúng khác với khác là chúng bán dầu, món gì cũng !”
Những khác: “...”
Thế thực sự ?
Kiều Minh Minh kiên quyết thấy , chủ nhiệm Chu yên tâm lắm, hỏi của công ty.
, khu lương thực dầu ăn của họ là công ty quản lý, tổng công ty công ty chi nhánh tỉnh và thành phố, hàng năm Quảng Giao Hội thuộc thời điểm đặc biệt quan trọng, công ty cũng theo, việc gì hỏi thẳng họ.
Kết quả nhận câu trả lời là phép, thế là chủ nhiệm Chu yên tâm chuẩn nguyên liệu.
Chớp mắt hội triển lãm bắt đầu tổ chức.
Nhà giao dịch đều ở một chỗ, nhóm Kiều Minh Minh hai ngày nay cũng đến hiện trường xem xét, cho nên sáng sớm hôm nay, họ trực tiếp xe đến nơi.
“Ấy đúng , hai năm còn chạy quanh nhà thi đấu, năm nay cần ?” Trên xe buýt, như .
Kiều Minh Minh vội vàng dỏng tai lên , đây là chuyện cô .
Có trả lời: “Chắc cần , Bộ Kinh tế Thương mại chuyện . Nghe năm nay vẫn là hơn hai nghìn , chỉ là khách nước ngoài bao nhiêu.”
Lại mấy lục tục chuyện, Kiều Minh Minh hiểu , là chỉ chuyện mấy năm , mấy năm diễu hành quanh nhà triển lãm vài vòng, đó mới mở một buổi lễ khai mạc nhỏ.
Trong lúc chuyện, xe nhanh đến đích.
Mấy xách đồ đến vị trí chỉ định, tranh thủ lúc triển lãm còn chính thức bắt đầu, vội vàng bố trí hiện trường.
Vật tư hiện trường hôm qua đưa , như dầu sơn du của họ đặt mấy thùng bên cạnh tủ trưng bày của , lúc chỉ cần chỉnh đốn là .
Trong nhà thi đấu lập tức náo nhiệt hẳn lên, Hành Hành thằng nhóc sợ lạ, mắt mở to thao láo, nó hứng thú với tất cả thứ trong nhà thi đấu.
Kiều Minh Minh cũng rảnh quản nó, trong nhà thi đấu nhân viên đông, bên ngoài còn công an duy trì trật tự, cửa chỉ mấy cái, đều trông, thế là cho nó tự do hoạt động.
Họ lúc việc nhiều lắm, thể lúc nào cũng chằm chằm nó .
Hành Hành thế là dạo khắp nơi, đầu tiên là xem khu lương thực bên cạnh, phát hiện bê bếp lò đến, còn hào hứng xổm bên bếp lò hỏi: “Cái chuẩn nấu cơm ạ?”
Người đáp: “ .” Họ bán kê, đương nhiên chuẩn cháo kê thành phẩm.
Hành Hành gật đầu, đó dậy chạy về lén cho Kiều Minh Minh tin tức ngóng : “Mẹ ơi, kê!”
Kiều Minh Minh gật đầu qua loa, tiếp tục chia nhỏ dầu sơn du, đó bày biện ngay ngắn.
Hành Hành cũng mặc kệ, chạy dạo.
Thấy bán dầu, nó liền hỏi: “Là dầu sơn du ?”
“Không , là dầu lạc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-390.html.]
Hành Hành lúc mới gật đầu “ừm ừm”, tay nhỏ chắp lưng, “Chúng cháu bán dầu sơn du, chúng xung đột .”
“Ha ha, chú , hợp tác cùng thắng mà!”
Hành Hành vội : “Hợp tác cùng thắng.”
Nó chỗ khác, miệng lẩm bẩm lặp hai , chạy đến tủ trưng bày sản xuất dầu đậu nành tiếp theo, chuyện hai câu liền híp mắt bảo với : “Chúng đều bán dầu, tuy loại dầu khác , nhưng cũng thể hợp tác cùng thắng đúng ?”
Người liền , trêu nó: “Hợp tác cùng thắng thế nào?”
Hành Hành căng khuôn mặt nhỏ nghiêm túc suy nghĩ, : “Khó lắm, các chú tạm thời đều hiểu dầu sơn du của chúng cháu, chúng khó hợp tác cùng thắng.”
Nó cảm thấy, nhà cái gọi là “tiểu chúng” (ít ).
Còn là “đại chúng”, chắc chắn nhiều khách, khi còn khách quen, trong tình huống hai bên ngang hàng, khó mà hợp tác cùng thắng .
Nhìn xem, chính là đùa với nó, nó thực đều cảm nhận .
Người liền ha ha, Hành Hành gì, chỉ bĩu môi, rời tiếp tục dạo.
Nhà giao dịch diện tích lớn, bên trong hàng hóa muôn màu muôn vẻ, nó còn thấy bán đậu tương.
Sạp trơ trọi, chỉ bày mấy sọt đậu tương, tùy ý cực kỳ.
Hành Hành tò mò, chạy hỏi: “Chú ơi, các chú biển hiệu ?”
“Làm gì chứ, sầu c.h.ế.t , chú còn hàng năm nay mang đến đủ bán đây .”
Hành Hành kinh ngạc, nghĩ ngợi : “Các chú khách quen!”
“Hì hì, đúng thế. Chú mấy vị khách quen, nhưng cũng phiền não, hàng năm nay của chú e là đủ bán, khiêm tốn chút khiêm tốn chút.”
Hành Hành: “...”
Nó từ khi sinh đến giờ đầu tiên nảy sinh cảm xúc cạn lời mãnh liệt như , đầy đầu đều là quạ đen bay qua kêu quạc quạc.
Nó cảm thấy thể cạn lời vô ích, nên chuyện với mưu toan khiêm tốn hơn mười phút, đợi khi nó cảm thấy họ thành bạn bè, : “Chúng cháu bán dầu sơn du, dầu sơn du chú , chính là loại dầu thể ăn còn thể t.h.u.ố.c , chú khách nhiều là phiền não, thế chú giới thiệu cho cháu , xem chúng cháu thể giúp chú giải quyết phiền não , chúng cái gọi là hợp tác cùng thắng.”
“...”
“Được , thằng nhóc buồn thật đấy.”
Hành Hành thích khác nó buồn , nó rõ ràng đắn, thế là lững thững rời .
Trong hội trường đài trung tâm, bên triển lãm là những mặt hàng xuất khẩu chủ lực, Hành Hành bên đài trung tâm xem lâu, với nhân viên: “Dầu sơn du của chúng cháu, sớm muộn gì cũng sẽ bày lên đây.”
Lại là một trận .
Mọi đối với trẻ con đều đặc biệt khoan dung hơn chút, an ủi : “Sẽ thôi sẽ thôi, hai năm nữa là đến lượt các cháu .”
Không đến lượt, là dựa thực lực.