Dù con nhà ai nấy quyết, thế là một buổi sáng thời tiết còn khá mát mẻ, Kiều Minh Minh tay trái kéo vali to, đeo cặp sách to, tay dắt Hành Hành, hai con đến ga tàu, lên chuyến tàu thành phố Quảng Châu.
Xe từ từ chuyển bánh, hai con ở giường gần ba ngày, đợi đến khi Kiều Minh Minh đau nhức, cuối cùng cũng đến thành phố Quảng Châu.
Vùng đất đào vàng mấy năm .
Hai con thực là ngủ dậy, qua một hồi chen chúc, đầu tóc rối bù ở cửa ga tàu.
Cửa xe cộ như nước, Hành Hành thẳng mắt: “Mẹ ơi, bố ?”
Kiều Minh Minh mắt như radar, đến vài giây trực tiếp bắt tín hiệu với Ninh Du, cô phấn khích vẫy tay: “Ở đây, em ở đây!”
Ninh Du chạy tới, xách hành lý : “Đi thôi, đợi hai con lâu lắm .”
Kiều Minh Minh đắc ý, thứ mắt: “Chứ còn gì nữa chẳng lâu!”
Cô cũng đợi lâu lắm .
Đến nhà khách, nhận phòng.
Ninh Du xách hành lý: “Đặc biệt may mắn, lúc chúng đến chỉ còn ba phòng cuối cùng, nên đặt hết luôn.”
Kiều Minh Minh gật đầu, dọc đường kịp mắt, thành phố Quảng Châu lúc thật khiến bất ngờ, đường xá rộng rãi hề thua kém thủ đô.
“Ngoài chủ nhiệm Chu còn ai đến nữa?” Kiều Minh Minh hỏi, “Bình Quả đến ?”
Đồ đạc đều chuyển phòng khách, Ninh Du thở phào, vỗ vỗ lòng bàn tay hằn đỏ: “Đến , Bình Quả và Tiểu Đường ở ngay cạnh phòng chúng , chủ nhiệm Chu và Bình An, còn chú Chí Bân. Bình Quả Tiểu Đường ở ngay cạnh, chủ nhiệm Chu ba họ một phòng. giờ họ ở đây, đều xem kho .”
Kiều Minh Minh mệt rã rời phịch xuống ghế, bàn mấy cái bánh bao còn ấm, kéo Hành Hành rửa tay, cầm bánh bao nhét miệng ăn: “Được , kho chắc đủ chỗ để chứ, dầu của chúng cũng chiếm nhiều chỗ lắm.”
“Cái đợi họ về mới .” Ninh Du hai con ăn ngấu nghiến, thắc mắc hỏi, “Hai con ăn cơm ?”
Kiều Minh Minh thở dài: “Ăn , nhưng cơm tàu ngon lắm, mùa đông đại hàn thể mang sủi cảo, sáng nay hai con mới ăn hai quả trứng luộc, đói đến tận bây giờ đấy.”
“Bụng con đói kêu ộp ộp bố ơi.” Hành Hành xoa bụng đáng thương .
Ninh Du vội : “Đi ăn cơm , bộ hơn mười phút tiệm cơm quốc doanh, chuyện gì cũng quan trọng bằng ăn cơm.”
“Thật á, !” Kiều Minh Minh chờ nữa.
Ba đến tiệm cơm quốc doanh, tuy là quá trưa, nhưng nguồn cung cấp của tiệm cơm khá , vẫn còn ăn ít món.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-389.html.]
Khẩu vị Kiều Minh Minh dung nạp trăm sông, mấy chủ nhiệm Chu cảm thấy vị món ăn nhạt, cô chấp nhận .
Ăn xong cơm, ngủ một giấc dưỡng đủ tinh thần, đợi mặt trời xuống núi, ráng chiều phủ đầy bầu trời thì mấy chủ nhiệm Chu cuối cùng cũng về, mà nhà khách cũng trở nên vô cùng náo nhiệt.
Thời gian nhà khách đặc biệt, ba bữa đều cung cấp, nhưng cũng đúng giờ cơm, qua giờ thì tự tiệm cơm quốc doanh ăn.
Đợi đến năm giờ, Ninh Du xuống bếp lĩnh cơm về, lúc về phòng tiếng ồn ào bên ngoài truyền thẳng trong nhà.
“Ở đây kín phòng , hầu như đều là tham gia Quảng Giao Hội.” Ninh Du , “Cách giờ khai mạc còn một ngày, giờ kín phòng, chừng mai đến ngủ ngoài hành lang.”
Anh sai, vì dứt lời, nhân viên phục vụ nhà khách hét lớn: “Vừa đăng ký xong, các giường thì dùng giường, giường thì lĩnh chiếu trải ngoài hành lang, cẩn thận đừng bẩn chăn!”
Kiều Minh Minh kinh ngạc, vội vàng mở cửa thò đầu xem, nhẹ nhàng đóng cửa về phòng : “Bên ngoài mấy đến đấy!”
Ninh Du bày cơm : “Bình thường thôi, nhà khách chính phủ chỉ định chỉ mấy cái , cái của chúng là gần hội trường nhất, cung cấp ba bữa, phát đồ dùng hàng ngày, còn xe chuyên dụng đưa đón, bình thường đều chọn ở nhà khách kiểu , cho dù còn phòng, cũng sẽ chọn trải chiếu đất. Anh hỏi , ở nhà khách khác cũng , chỉ là ba bữa nọ đều tự túc.”
Hành Hành cũng bật dậy từ giường, vội vội vàng vàng xỏ giày ngoài xem, kết quả Ninh Du túm lấy: “Đi ăn cơm, qua kẻ thế con còn chạy ngoài, bắt cóc ?”
Hành Hành nó thông minh lắm, thể bắt cóc chứ. lúc đến hẹn với sẽ lời, chỉ đành tiu nghỉu ăn cơm.
Cơm nước nhà khách cũng tạm , ăn xong, mấy đều sang phòng chủ nhiệm Chu bắt đầu bàn bạc công việc.
Trong phòng chủ nhiệm Chu còn vương mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt, lúc đang mở cửa sổ thông gió, ước chừng ở phương nam, trong gió đầu thu còn mang theo chút nóng.
Ông : “Hàng xếp xong, đều ở trong kho ba, kho thấy hình như đều là nông sản phụ, hiện tại xem sản phẩm nào trùng lặp với dầu sơn du của chúng . Ồ, dầu đậu nành và dầu lạc thì , nhưng giống của chúng .”
Chu Bình An gật đầu, : “Cháu quen một nhân viên hội trường nông sản, cũng dầu sơn du nào khác.”
Chu Bình Quả cũng chia sẻ tình báo của : “Sạp của chúng ở khu vực 8 của nhà giao dịch, vị trí cũng tạm, thuộc loại cửa là thể thấy ngay. Người từng tham gia triển lãm , đến lúc đó quảng cáo thế nào cũng , miễn là đừng quá đáng.”
Kiều Minh Minh suy tư, hỏi: “Người khác đều quảng cáo thế nào?”
Đường Tế Thu: “Cái ! hỏi thôn Lê Hoa , họ họ trực tiếp điêu khắc tủ trưng bày. Còn sạp bán vải bán quần áo, cũng sẽ mặc quần áo lên. Về cách bày biện sản phẩm cũng chú ý, cho thì . Khu vực kiểu như chúng giống khu vực thiết máy móc sản phẩm lớn, mồm miệng cực kỳ dẻo mới , bày sản phẩm , hoa hòe hoa sói, trực tiếp rõ các chức năng là .”
Kiều Minh Minh bỗng : “Vậy chúng thể mang nồi ?”
“Hả? Mang nồi... cái gì, mang nồi?”