Cô định , tay nghề Vân Vân thế , đến lúc đó mở xưởng sản xuất, còn thể mở thị trường ở thủ đô.
Năm nay năm 78, cuộc họp mang tính bước ngoặt sắp đến , thêm vài năm nữa mở xưởng chuyện hiếm lạ gì.
Ba sáng xuất phát, chiều tối mới về. Dạo mấy nơi, m.ô.n.g ê ẩm cả, lúc xuống xe suýt nữa thì mềm nhũn chân ngã đất.
Ngày thứ tám, trong thôn bắt đầu xây trường học.
Mùa việc tương đối nhiều như thế, nghỉ hè, tranh thủ thời gian xây trường học mới là chuyện lớn.
Xây trường học nhưng xây ở vị trí cũ, mà xây ở một vị trí khác diện tích rộng hơn.
Lần xây dốc vốn liếng , trực tiếp xây nhà lầu hai tầng, đều dùng gạch xi măng, hơn nữa xây chỉ một tòa , ngay cả giáo viên cũng thể ở trong trường, trong trường sân thể d.ụ.c nhà vệ sinh căng tin, thậm chí cả ký túc xá, mặc dù là kiểu ký túc xá một phòng học kê mười mấy cái giường.
Công trình lớn thế , một chốc một lát đương nhiên xây xong, Ninh Du : “Anh đoán sang năm, tầm sang năm lẽ mới xong công.”
Kiều Minh Minh gật đầu, để ý lắm.
Tóm cô cứ chơi a bận a, mãi đến cuối tháng tám về trường. Tiếc là Ninh Du lúc bắt đầu bận rộn, thể đưa cô về thủ đô, chỉ thể đưa đến bến xe.
Kiều Minh Minh thở dài, đau khổ về trường, Vật lý hành hạ.
Có lẽ hai chị em họ vận học hành đều lắm, khi Kiều Minh Minh Vật lý hành hạ, Kiều Vi Gia cũng đang chịu sự giày vò.
Cậu trường , vận may còn ly kỳ hơn Kiều Minh Minh, tự nhiên cũng chiếm vị trí đếm ngược thứ nhất thứ hai trong lớp.
Hai chị em gặp , hận thể ôm ròng, thi oán thán chuyên ngành khó thế nào, giày vò .
Chị cả Kiều an ủi: “Cố vài năm, đợi trường các em sẽ hưởng phúc, chị nhiều đơn vị đều đang đợi lứa sinh viên đại học các em nghiệp đấy.”
Đợi thì ích gì chứ, Kiều Minh Minh thể dạy học thật, cái tính nóng nảy của cô yên trong văn phòng, thật sự thể đ.á.n.h với học sinh.
Cái dạng của Kiều Vi Gia, cũng giống thể kinh tế, cùng lắm là bày sạp mở cái tiệm nhỏ là cùng.
Ninh Du hy vọng hai học lên cao nữa, dù Cao khảo khôi phục, tuyển sinh nghiên cứu sinh tự nhiên cũng sẽ khôi phục.
Kiều Minh Minh mới , thời đại bằng cử nhân quá đủ , cô thật sự nghĩ đến những nơi cao sang như Viện Vật lý, IQ cô với tới, cô sự tự .
Sau tìm việc, thuận theo tự nhiên thôi.
Về đến trường, chỉ học hơn một tháng, Kiều Minh Minh chuẩn Quảng Giao Hội.
Trước khi , thu dọn hành lý. Cô định về thôn Thượng Dương, mà trực tiếp từ thủ đô tàu hỏa thành phố Quảng Châu.
Hành Hành bĩu môi: “Mẹ đưa con ?”
Kiều Minh Minh cũng lắm chứ: “Con chẳng đang học ?”
Hành Hành giậm chân: “Mẹ cũng học mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-388.html.]
“Mẹ thể xin nghỉ!” Kiều Minh Minh đắc ý chống nạnh, “Con . Con xin nghỉ thì đưa con .”
Chương Chương mắt sáng lên, lập tức lạch bạch chạy tới ôm chân Kiều Minh Minh: “Mẹ, con...”
“Con cái gì mà con, con nhóc con mới cao bao nhiêu chứ, gì cũng đòi theo, ở đó qua kẻ coi chừng bế mất!” Kiều Minh Minh sầm mặt dọa nó, đứa trẻ ranh đúng là phiền phức!
Chương Chương bĩu môi, nước mắt chực rơi tìm bà ngoại nó.
Hành Hành vội vàng chạy đến nhà cô giáo nó, nhà cô giáo nó ở ngay trong khu tập thể gia đình trong Viện Nông nghiệp, chồng cô giáo là đồng nghiệp với bố , mấy mối quan hệ nó đều .
Thằng bé sờ rõ khu vực , dọc đường đều là quen, Kiều Minh Minh cũng sợ nó chạy mất.
Thu dọn đồ đạc xong, nhờ mua vé xe.
Vé xe là thẳng, là hơn hai ngày tàu hỏa, Kiều Minh Minh cực lực nhấn mạnh: “Mua giường thì mua giường .”
Cô sắp nhớ tàu cao tốc lắm !
Bầu khí ở thủ đô dạo thực cũng khác thường, chủ yếu là cuộc họp sắp mở, mấy bài đăng báo đều khiến chút suy đoán về cuộc họp .
Thói quen báo của Kiều Minh Minh đến nay vẫn giữ, xem xong báo hôm nay, Hành Hành chạy về.
Nó đầu đầy mồ hôi, má đỏ hây hây: “Mẹ, ! Cô Trần đồng ý !”
Kiều Vi Gia kinh ngạc: “Không cháu sắp thi giữa kỳ ?”
Hành Hành đắc ý: “Không cả, nhưng cô Trần cháu về xong kể cho Quảng Giao Hội là thế nào.”
Kiều Minh Minh đau đầu day trán, thầm nghĩ tính sai .
Cô công tác mà, thật sự mang theo trẻ con ranh!
Hành Hành vênh váo: “Tóm là đồng ý , nuốt lời!”
Kiều Minh Minh lườm một cái: “Ai nuốt lời chứ, thôi , đến lúc đó bố con cũng .”
Ninh Du dù bận nữa cũng mượn một tuần, chủ nhiệm Chu thế. Vườn quả mấy hôm nay hai đồng nghiệp đến, cũng bận thế nữa, cũng , chỉ là khi nào đến.
Kiều Minh Minh cảm thấy đúng là tạo nghiệp, thu dọn xong hành lý của , thu dọn hành lý cho Hành Hành.
Còn chiến tranh lạnh với con gái, Chương Chương đứa trẻ ranh khoanh tay hất cằm, cái dáng vẻ y hệt , còn hừ a hừ a, thế nào cũng đ.á.n.h.
Khó nhất là bà Triệu Quỳnh Hoa còn lải nhải chỉ trích cô: “Đâu ai như mày, bản học thì thôi, Hành Hành thi đại học đấy, bỏ một tuần học, đến lúc đó dùng một tháng để bù!”
Kiều Minh Minh xổm đất, đóng vali : “Thì bù thôi, đợi tết bố nó về, để bố nó phụ đạo cho nó. Thêm mấy năm nữa, đợi bà đây tiền , mời gia sư đến nhà một kèm một ? Cho một đứa cháu ngoại sinh viên đại học, đảm bảo cho!”
Triệu Quỳnh Hoa nghẹn lời, thầm nghĩ mày đảm bảo cái rắm dùng, bà trong lòng kiên định cháu ngoại thể thi đỗ đại học, chỉ xem thi đỗ đại học gì thôi, bà cũng hướng tới trường danh tiếng trong miệng ?