Kiều Minh Minh ghế đẩu hăng say, vội vàng gật đầu: “Thấy thấy, hình như đang đo đạc gì đó.”
“! Chính là đang đo sông!” Chú Ngưu Lăng T.ử , “Vì xây một cây cầu, chúng lái máy kéo công xã nhiều nhất hai mươi mấy phút, huyện thành hơn bốn mươi phút.”
“ thế, là như ! Nếu thật sự thế, thì chúng huyện thành công xã tiện .” Chú Ba Chu ôm cháu ngoại , đó hạ giọng, “Cháu , dạo huyện thành luôn đạp xe đạp đến quê chúng mua đồ. Mua trứng gà, mua thịt gà vịt, nhưng thôn chúng bồ câu bán chạy nhất. Giờ trong thôn cũng thích ăn bồ câu nữa, đều để dành cho huyện thành... Mua bồ câu xong sẽ tiện tay mua vài cân rau, bảo là thấy rẻ mà tươi.”
Người trong thôn đương nhiên bán , ngốc mới bán!
Nhờ cái , thôn cũng coi như kiếm chút tiền, dù cũng đủ cho bên chuồng lợn mua con giống cũng như tu sửa mới, đường đường chính chính thực hiện tự cung tự cấp.
Kiều Minh Minh “oa” một tiếng, nghĩ ngợi : “Giao thông những cái khác mới .” Sau thực sự hết cách, dậy sớm chút thành phố bán rau cũng là một con đường sống mà.
“Còn cây du của chúng , hai công xã bắt đầu trồng . Haizz! Xưởng ép dầu giờ ở huyện thành, chỉ hạt du thôn chúng thể đến ép, của công xã khác cũng . Cây du của họ chắc chắn giống mấy thôn bên cạnh bán cho chúng , chắc chắn là tự ép .”
Kiều Minh Minh : “Chú Chí Minh đừng lo, từ lúc trồng xuống đến lúc quả mất ba năm cơ. Trong ba năm đơn hàng của chúng thể mở rộng đến mức nào chứ, còn sợ họ chiếm mất thị trường ? Hơn nữa, thị trường quá lớn, một thôn một công xã chúng nuốt trôi , họ cũng khác. Chi bằng nhường cho họ, đến lúc đó còn thể hợp nhất , lớn cái ngành dầu sơn du lên.”
Nói xong, chủ nhiệm Chu đạp xe đạp đến nơi.
Vừa xuống xe : “Tiểu Kiều câu đúng đấy, đây là chuyện cùng thắng, chúng thì khác . Ngược nhiều , đ.á.n.h bóng tên tuổi ngoài mới !”
“Ấy, chủ nhiệm ông đến . Đâu là cho họ ... Dù chúng đơn hàng, .”
Chủ nhiệm Chu : “Mới đến ?”
Kiều Minh Minh cầm quạt lá: “Chứ còn gì nữa, nóng c.h.ế.t .”
“Ừ, năm nay nóng.” Chủ nhiệm Chu xuống hỏi, “Lần cháu ở bao lâu?”
Kiều Minh Minh tính toán trong lòng: “Nhiều nhất là ở hai tháng, cuối tháng tám về thủ đô.”
“Tháng mười rảnh đến ?” Tháng mười họ tham gia Quảng Giao Hội, đến lúc đó chủ nhiệm Chu cũng sẽ theo.
Kiều Minh Minh gật đầu: “Cháu chắc chắn là đến, đến lúc đó xin nghỉ cũng đến.” Cô hỏi thầy giáo , nếu là chuyện lớn thế , xin nghỉ vài ngày cũng thể châm chước.
Chủ nhiệm Chu lúc mới yên tâm.
Nói thật lòng, Tiểu Kiều ở đây ông hoảng.
Người trong thôn : “Ấy! Mấy loại dầu cũng bắt đầu ép , thấy xưởng ép dầu huyện khí thế ngất trời. Huyện cấp tiền cho xưởng mua máy móc, máy móc đó lợi hại lắm, cần còng lưng gõ nữa, tự nó thể ép dầu vàng óng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-386.html.]
“Xưởng ép dầu chỉ ép dầu sơn du, dầu khác cũng ép, Đổng Lão Tam phó xưởng trưởng bận tối mắt tối mũi, chạy đông chạy tây, lúc bận đến cơm kịp ăn.”
Kiều Minh Minh tò mò: “Giờ thôn chúng mấy đến xưởng ép dầu công nhân?” Lúc cô chỉ mười , giờ chắc chỉ thế nhỉ.
“18.” Chủ nhiệm Chu như , “Xưởng phát triển nhanh quá, máy móc chạy lên thì cái gì cũng cần quản. khi đưa máy, nguyên liệu dầu còn xử lý, cái tốn lắm. Cộng thêm thu mua, đóng gói, vận chuyển, tóm một cái xưởng từ năm mươi ban đầu đến một trăm , chẳng tốn mấy tháng.”
Kiều Minh Minh “wow” một tiếng, cực kỳ ngạc nhiên: “Thế thì quá, xưởng ép dầu thôn cũng phần chia.”
Vẫn là hai mươi phần trăm đấy! Nghe thì ít, nhưng thực sự ít . Đất là chính phủ cho, máy móc trong xưởng là chính phủ giúp mua, vốn ban đầu là chính phủ cấp.
Xưởng phục vụ chỉ là một thôn một công xã của họ, việc ăn của công xã bên cạnh huyện bên cạnh thậm chí thành phố bên cạnh đều đang , giống như hiện tại, xưởng đang ép dầu lạc cho huyện bên và thành phố bên, mấy tấn nguyên liệu dầu, đủ bận rộn lâu đấy.
Ninh Du xách một túi hạt hướng dương , : “Sau khả năng lớn xưởng ép dầu vẫn là một trong những nguồn kinh tế chính của thôn chúng , mỗi năm chia hoa hồng cũng ít tiền.”
Anh coi trọng xưởng ép dầu . Xưởng ép dầu còn xui xẻo thế nào giúp thành một đơn ăn, năm ngoái thành phố bên cạnh đến xem xưởng, tiện thể xem cây du , kết quả mua sạch đào của thôn Thượng Dương và cam của Sơn Dương Lĩnh bên cạnh.
Biết năm nay cam của thôn Thượng Dương cũng sẽ chín, hẹn đến lúc đó sẽ đến xem.
Đào của thôn Thượng Dương cũng đầu , Ninh Du tìm thầy giáo trong viện nghiên cứu kỹ lưỡng, năm nay đến còn lôi kéo một đồng nghiệp đến, hiện tại việc cải tạo đào manh mối, chỉ thiếu thực nghiệm thôi.
Tất cả thứ, dường như đều đang phát triển hừng hực khí thế về phía .
Ngày đầu tiên trở về, nắm rõ tình hình nghỉ ngơi chỉnh đốn.
Ngày thứ hai trở về, lên núi xem rừng du .
Ngày thứ ba trở về, thu mua d.ư.ợ.c liệu đến, Kiều Minh Minh đang ăn trưa, hào hứng chạy xem thôn bán d.ư.ợ.c liệu.
Dược liệu gần nghìn mẫu đấy, là một khoản tiền lớn.
Kiều Minh Minh mà đỏ mắt, chú Chí Bân thu tiền cũng mỏi tay, bất kể thu bao nhiêu chú cũng mỏi tay.
Tiền cuối năm ngoái chia xong, gia đình Kiều Minh Minh lúc đó ở thủ đô, tiền là Kiều Vi Gia giúp nhận.
Cho dù năm ngoái sửa đường tốn ít, nhưng cả nhà cô cộng vẫn nhận tám trăm tám mươi đồng, cộng thêm mấy tấm phiếu quốc.