Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 315

Cập nhật lúc: 2026-03-29 16:21:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủ đô.

Triệu Quỳnh Hoa nghĩ hai ngày cũng hành động của bà thông gia là ý gì, dứt khoát nghĩ nữa.

Bà thật cũng từng nghĩ bà thông gia chôn đồ ở bên trong , nhưng thể chôn cái gì chứ?

Đồng bạc , cái thể chôn bao nhiêu.

Là Triệu Quỳnh Hoa đếm ngược lên ba đời đều là nghèo cách nào tưởng tượng bà thông gia trong tay bao nhiêu tiền.

Người nghèo Triệu Quỳnh Hoa tưởng tượng mười mấy cục gạch vàng bày mặt sẽ là dáng vẻ gì.

Càng thể tưởng tượng thể chôn vàng trong đất.

Bà từ nhỏ qua câu chuyện đem vàng chôn trong gạch, đó xây thành nhà, hoặc là đặt trong ngăn cách đồ nội thất. Bà từng phát hiện mấy lá vàng trong đồ nội thất cũ mua ở trạm thu mua, khiến cho dạo đó nhiều trạm thu mua tìm đồ nội thất cũ, bà cũng chạy theo phong trào .

Quan trọng nhất là, bà còn cảm thấy bà thông gia khi tái giá còn sống cùng một chỗ với gia đình con riêng của chồng, thật cũng chẳng bao nhiêu tiền. Căn nhà , ước chừng cũng lớn cỡ căn nhà của bà.

Có tiền ai kế đúng ?

Bà Triệu Quỳnh Hoa bàn tiền và bà thông gia bàn tình tư duy một đường thẳng, cứ thế bỏ lỡ đáp án chính xác một cách hảo.

Triệu Quỳnh Hoa bỏ lỡ đáp án triệt để buông chuyện xuống, đó bắt đầu thu dọn con trai út. Hầm hầm mặt hỏi: “Con suốt ngày chạy ngoài cái gì thế hả?”

Kiều Tiểu Đệ đang nghiền ngẫm bức tranh lão Cố cho , đầu cũng ngẩng : “Không gì, chính là học chút đồ.”

Triệu Quỳnh Hoa thì yên tâm, bất kể học cái gì cũng , cho dù là học thông toilet thế nào cũng đường .

Kiều đại ca sáp gần hỏi: “Học cái gì?”

Kiều Tiểu Đệ: “Vẽ tranh!”

“Vẽ cái gì?”

“Vẽ... Em cũng vẽ cái gì!”

Cậu bỗng nhiên kích động, kể cho Kiều đại ca sự tích huy hoàng dùng mười cái sủi cảo đổi lấy một thầy: “Quá hời, thầy thật sự quá hời!”

Lão Cố chỉ vẽ tranh, ông còn thể đạo diễn phim. So với vẽ tranh, Kiều Tiểu Đệ thích đạo diễn phim hơn.

Thế là trong lòng bỗng nhiên dâng lên một lý tưởng sáng tạo một bộ phim.

Kiều đại ca từng miếng từng miếng c.ắ.n lê đông lạnh: “Ý gì?”

Kiều Tiểu Đệ ngẩng đầu, nghiêm túc : “Em đạo diễn.”

Không , mà là .

Kiều Tiểu Đệ chăng chớ, giờ khắc cảm thấy tràn ngập ánh hào quang thánh khiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-315.html.]

Kỹ thuật vẽ tranh của Kiều Tiểu Đệ tệ, nhưng thiên phú ngoài ý vẫn tồi.

Cố Thiên Minh vốn dĩ nhận t.ử ăn sủi cảo mà , nhưng cứ mè nheo ăn vạ dính lấy ông thì ?

Ông đuổi , cứ , mười phần tự nhiên trong phòng nhúc nhích.

Ông gói bát sủi cảo cho ăn, cứ ăn sót miếng nào, ăn xong lau miệng ôm cái bàn sống c.h.ế.t chịu rời .

Làm gì tên vô như thế?

Vậy mà còn vô hơn cả ông!

Cố Thiên Minh hết cách chỉ thể nhận , khi nhận trong lòng liền tính toán giao một bài tập nặng nề dọa lui bước, để tự chủ động đề xuất học nữa.

Nào ngờ còn lời, bảo gì thì cái đó, chút nào cũng cảm thấy là đang chỉnh hành hạ .

Hôm mùng một tết, thằng nhóc còn tới chúc tết. Cậu tay trái xách cá, tay xách thịt, vui vui vẻ vẻ tới cửa, Cố Thiên Minh thở dài, cá và thịt của thằng nhóc dễ ăn như .

Ăn cá và thịt của , bản , cũng tiện tận tâm. Dù ăn của thì há miệng mắc quai, cũng thể chân ăn chân liền đuổi .

Nếu ông ăn xong lau sạch đó ngược từ chối , đồ của ông giống loại thể ở cửa nhà ông mắng ba ngày ba đêm.

Một tuần , Cố Thiên Minh phát hiện còn chút thiên phú, lúc mới phá lệ nhận lấy.

Hết cách, nghề quá cần thiên phú. Cậu chút thiên phú, dạy dỗ t.ử tế, ước chừng đến mức liên lụy thanh danh của .

“Học xong, thể cung cấp công việc gì cho , ngay cả bản cũng mới khôi phục công tác.” Cố Thiên Minh hút t.h.u.ố.c, nhíu mày dường như phiền muộn, với Kiều Tiểu Đệ như .

Kiều Tiểu Đệ: “Không ạ, tự cháu thể nuôi sống bản . Hơn nữa cháu là thanh niên trí thức, cháu qua vài ngày nữa là về .”

Cậu là thật sự cả, tạm thời còn nghĩ tới tìm việc . Cậu khá thực tế, tiền phiếu, tay nghề cũng học đến nơi đến chốn, xưởng phim nơi lão Cố việc thậm chí còn mở cửa, tìm việc , thể dựa cái kiếm tiền.

Cố Thiên Minh ngoài ý liếc một cái, hỏi nhiều, gật gật đầu, chỉ : “Vậy thư cho , nếu như... ngày nào đó trở về thì tới chỗ . đàng hoàng nhận thì sẽ đổi ý, tuổi tác lớn , tự dùng công nhiều hơn mới .”

Ông cũng là từ nông trường trở về, khi tĩnh dưỡng một thời gian ở thành phố địa phương, cùng chuyến tàu hỏa trở về với Kiều Tiểu Đệ.

Lúc đói đến choáng váng, bên cạnh khéo đang ăn sủi cảo ngấu nghiến, lúc mới nhận đồ xui xẻo .

Cố Thiên Minh cũng coi như nhạy bén, tự nhiên thể từ tình hình hạ phóng lục tục trở về thành phố trong thời gian cục diện đang đổi. Bọn họ đều thể trở về, chừng ngày nào đó loại thanh niên trí thức như Kiều Tiểu Đệ cũng thể trở về.

Mà Kiều Tiểu Đệ hiểu hàm nghĩa trong đó, vội gật đầu : “Sau bài tập ngài giao cháu nhất định nghiêm túc thành, tuyệt qua loa.”

Cậu mua giấy và b.út cùng mực nước, mang theo tập tranh Cố Thiên Minh cho.

Ngày mùng mười, Kiều Tiểu Đệ chở đầy đồ đạc, bước lên tàu hỏa về phía huyện Bình Bắc Miên Sơn.

 

 

Loading...