Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 311

Cập nhật lúc: 2026-03-29 16:21:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Quỳnh Hoa: “...”

Sao bà cứ thấy đúng lắm nhỉ? Nghe thế nào cũng thấy đúng, nhưng nghĩ đúng ở chỗ nào.

Bà thông gia coi trọng cái viện như , viện bây giờ đều phân ngoài , để ý nữa cũng chẳng tác dụng gì.

Còn thông báo cho bà , thông báo xong thì thể gì chứ? Mẹ Ninh Du kẻ ngốc, cho nên bà gì?

Người ngoài hiểu bà , chỉ sẽ cho rằng bà đau lòng cái viện, dù cái viện thành như quả thực khiến đau lòng.

Triệu Quỳnh Hoa là từng giao thiệp với bà thông gia, vì con gái còn từng giao thiệp nhiều , hai đều thấu đối phương, cho nên bà mới thể nhận một tia đúng.

Triệu Quỳnh Hoa đành đè chuyện xuống, nghiêm túc thím Tần về mấy hộ gia đình trong viện.

Nắng ấm mùa đông cách nào tan băng tuyết, tuyết đọng xúc sang hai bên đường phố, trong dòng qua tuyết đọng liền từ màu trắng tinh biến thành màu đen xám.

Kiều Tiểu Đệ cầm địa chỉ, đạp xe đạp tìm kiếm dọc theo đường .

“... Ngõ hẻm 201...”

Cậu nhíu mày, tìm kiếm hồi lâu mới tìm .

Hóa ở một chỗ rẽ chật hẹp, nếu hỏi , e là đều cho rằng ông già lừa .

May quá may quá, may là mười cái sủi cảo tốn công vô ích.

Kiều Tiểu Đệ xuống xe, đó gõ cửa, một lát , bên trong tiếng bước chân, đó hỏi: “Ai đấy?”

“Là cháu, cháu họ Kiều, tìm Cố Thiên Minh.”

Cửa “két” một tiếng mở , bên trong lộ một đứa bé, “Anh tìm ông nội em? Vào .”

Cậu bé qua chừng tám chín tuổi, chân đá đá, một đường đá quả cầu tuyết nhỏ, gọi: “Ông nội, tìm ông, họ Kiều.”

Lão Cố đầu tóc rối bù , mắt còn híp , giống như thức đêm : “Họ Kiều?”

Sau đó vung tay lên: “ quen ai họ Kiều cả, ở chạy tới bắt nạt ông già đúng , đuổi ngoài đuổi ngoài.”

“Này!” Kiều Tiểu Đệ tức giận dùng sức đạp xe đạp một cái, “Lão già ông ăn của mười cái sủi cảo, dám quen !”

Ồ, mười cái sủi cảo?

Bước chân về phòng của Cố Thiên Minh khựng , chậm rãi xoay : “ nhớ , là mười cái sủi cảo.”

Ông vui vẻ: “Cậu cứ thẳng là mười cái sủi cảo là , cái gì mà họ Kiều chứ!”

Kiều Tiểu Đệ: “... Cháu họ Kiều!”

“Hầy, quản họ gì chứ, .” Ông xong liền vẫy vẫy tay bảo Kiều Tiểu Đệ nhà.

Kiều Tiểu Đệ khi nhà, thấy tranh đầy một phòng, mắt lập tức thẳng, chân như đeo ngàn cân, nổi.

Cố Thiên Minh dọn dẹp bàn, dọn nửa cái bàn trống : “Cậu vẽ bức tranh cho xem, cũng xem trình độ của thế nào .”

Kiều Tiểu Đệ hoảng hốt xuống, nhịn hỏi: “Ngài, ngài là nghề gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-311.html.]

Cố Thiên Minh: “Thôi, đừng ngài với chả ngài, gọi là lão già còn thuận tai hơn chút.”

“Lão già ông nghề gì?”

“Vẽ tranh đấy.”

“Không đúng, tranh của ông chút giống.”

Cố Thiên Minh: “Phim hoạt hình xem bao giờ ?”

Kiều Tiểu Đệ trừng mắt, bỗng nhiên lên: “Phim hoạt hình? Ông là phim hoạt hình?”

Cố Thiên Minh: “Chuyện bé xé to, mau vẽ , nếu kém quá nhận , đây là bại hoại thanh danh của , thà trả mười cái sủi cảo cho còn hơn.”

Kiều Tiểu Đệ giở thói vô : “Trả cháu? Trả , đó là chị cháu , chị cháu hiếm khi sủi cảo cho cháu một , chị hai ba năm cũng chắc sẽ sủi cảo cho cháu một , ông trả cũng vô dụng, mùi vị chị cháu .”

Cho nên ăn vạ chắc .

Kém thì , kém cũng nhận đồ !

Gió bấc gào thét, trong thôn Thượng Dương sắp đón chào năm mới.

Lần chợ huyện cuối cùng là máy cày , chú Chí Bân buồn rầu, khi máy cày, bất kể với thôn dân máy cày tốn dầu thế nào, thôn dân cũng chỉ sẽ : Tốn dầu thì , chúng tiền, chúng mua!

, danh tiếng thôn Thượng Dương tiền truyền xa , để đề phòng dụ dỗ một chuyện vi phạm pháp luật kỷ cương, chú Chí Bân cũng tốn sức lực lớn.

Ví dụ như bảo chằm chằm mấy kẻ thành thật lắm trong thôn, bảo chằm chằm mấy kẻ tiền án đ.á.n.h bạc, bảo chú ý từ làng khác tới.

Chú hy vọng ai cũng thể giống như Chu tam thúc, đối đãi với hai ông vợ nghiện c.ờ b.ạ.c, giống như gió thu quét lá vàng, lạnh lùng vô tình!

Thậm chí còn thể nhốt hai ông vợ ở trong nhà hai ba ngày, việc bẩn việc mệt trong nhà hòm hòm , mới tượng trưng cho mấy cân lương thực thả .

Cho lương thực cũng cho bọn họ, mà là cho con cái trong nhà bọn họ. Nếu cho bọn họ, chừng lúc nào đó bọn họ sang tay bán đ.á.n.h bạc.

Kiều Minh Minh cảm thấy đại đội trưởng đúng là mệt mỏi, giống như chủ nhiệm Chu gần đây thoải mái .

Ông tìm đường lối, quyết định phát triển ngành nghề dầu sơn du và ngành nghề cam trong phạm vi công xã, bắt đầu từ năm sẽ mạnh tay.

Hơn nữa, hiện giờ ông cần quản mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, cả cũng khổ đại thù thâm như nữa.

Lần chợ Kiều Minh Minh , trời lạnh cô thể dậy sớm. Đợi cô dậy thì máy cày từ sớm , mới sẽ đợi cô .

Ninh Du , hết cách, rửa ảnh mà.

Một xe bảy giờ sáng , hai giờ chiều mới về.

Lúc Ninh Du về tay xách nách mang, Kiều Minh Minh định nhận lấy túi, đó đưa bát canh gừng nóng hổi cho thì Ninh Du xua tay , “Khoan hãy bận rộn, gửi điện báo, ... chuyện.”

Kiều Minh Minh tò mò: “Chuyện gì thế, thể phiền gửi điện báo ?”

Ninh Du chần chờ, : “Mẹ mà, quan tâm cái viện của chúng .”

Kiều Minh Minh ngẩn , ý tuyệt đối chồng cô cái viện , Ninh Du càng cực cực cực quan tâm bọn họ cho nên yêu ai yêu cả đường lối về quan tâm cái viện.

 

 

Loading...