Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-03-29 16:21:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Du khiếp sợ đầu, ngay cả thầy Khổng cũng kinh ngạc, : “Màng phủ, nước mắt còn . Tiểu Kiều cô màng phủ , đây là đồ của Nhật Bản.”

Kiều Minh Minh: Ách…

Hóa ?

Thứ là nhựa ?

Cô vội : “Trước em ở thủ đô , màng phủ là thể nâng cao nhiệt độ đất, đó đó… thúc đẩy hạt giống nảy mầm đúng ?”

Ninh Du gật đầu: “, thứ dùng , nhưng chúng thiết liên quan và tài liệu kỹ thuật.”

Kiều Minh Minh hồi tưởng một chút, hình như từ lúc cô còn nhỏ , quê cô , cho nên chắc cần bao lâu nước họ cũng sẽ .

Đến lúc đó cô thể thực hiện tự do ăn dâu tây !

Haizz, cô quả nhiên ý thức lo nước thương dân gì, xem hai thầy trò , đang nhíu mày, đoán chừng là đang nghĩ chuyện màng phủ thể tăng sản lượng đấy.

Bánh bao nhanh hấp xong, phối với canh trứng gà thịt lát nóng hổi và canh cá chua chua cay cay, mấy bưng bánh bao lớn ăn thỏa mãn.

Ngay cả Chương Chương đứa nhỏ đều ăn nửa cái bánh bao và nửa bát canh trứng gà thịt lát đấy.

Lúc , tàu hỏa.

Kiều Tiểu Đệ ăn xong bữa sủi cảo thơm phức cuối cùng, nén xuống xúc động ợ . Trong ánh mắt hâm mộ của xung quanh, lau miệng, chuẩn xuống xe.

Người xung quanh hận đến nghiến răng.

Vị đồng chí , xe ăn tròn hai ngày sủi cảo, hơn nữa còn là sủi cảo nước, ăn dùng bánh nghìn lớp ngâm nước sủi cảo, quả thực chọc tức c.h.ế.t .

Không bao nhiêu đứa trẻ vì bát sủi cảo , càng là bao nhiêu vì sủi cảo mà nuốt nước miếng.

Cậu nửa điểm cảm thấy ngại ngùng, từ đầu đến cuối chỉ chia cho một ông cụ ăn.

a?

Kiều Tiểu Đệ nghĩ thầm: Bởi vì thể dạy vẽ tranh a!

Ông lão , ông cũng là thủ đô, còn để địa chỉ, chia ông mười cái sủi cảo, ông liền dạy vẽ tranh.

Kiều Tiểu Đệ thấy quần áo ông ngay ngắn chỉnh tề, tóc càng là chải gọn gàng ngăn nắp, chút khí chất của thầy Khổng, liền cảm thấy đáng tin.

Thế là c.ắ.n răng, quyết tâm từ trong hộp cơm của chia mười cái sủi cảo cho ông , trong lòng suy tính, nếu lật lọng, hoặc dứt khoát là đang lừa , nhất định truy cứu! Chân trời góc biển đều bắt ông lão mới !

Đây chính là mười cái sủi cảo đấy, mười cái sủi cảo nhân thịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-309.html.]

Ngay đó tưởng tượng, đợi học vẽ tranh xong, là thể tìm chị hai khoe khoang , chị hai luôn rể lợi hại vẽ phác họa cho chị , ngay cả Hành Hành thằng nhóc con đều khoác lác vẽ tranh sáp màu hơn .

Kiều Tiểu Đệ đắc ý nghĩ, nhất định để chị hai xem xem, cái gì gọi là kẻ sĩ ba ngày gặp với cặp mắt khác xưa, càng là để Hành Hành xem, cái gì gọi là tôn nghiêm của !

Cậu đoạt tôn nghiêm mất ở chỗ Hành Hành!

Con cái mới về nhà luôn tiếp đãi nồng hậu, Kiều Tiểu Đệ về đến nhà, đại thiếu gia hai ngày, hai ngày bà Triệu Quỳnh Hoa cảm thấy đứa con trai thuận mắt chút nào.

Trong thư con gái út Tiểu Đệ tự nấu cơm, còn ngon. Vậy tại giúp nó nấu cơm?

Trong thư con gái út còn Tiểu Đệ giặt quần áo, Triệu Quỳnh Hoa giữa mùa đông dùng đôi tay đỏ ửng vò quần áo liền nghĩ, bà đang giặt đồ, mà thằng con trai vẫn còn giường ngủ khò khò, thế thích hợp ?

Mùa đông giặt quần áo quả thực mệt , nước nóng thì , than đá lúc cũng là tài nguyên quan trọng, ngay cả củi lửa cũng bán tiền. Không ít nhà nghèo khổ đều sẽ ngoại ô đốn củi, thậm chí còn thầy đốm cũng nên, tự học cách đốt than, bọn họ đốt than ở ngoại ô, đó chuyển than về nhà dùng.

Trước khi nhà họ Kiều còn sống chật vật, Kiều đại ca thường dẫn các em bên ngoại ô chuyển củi, thể thấy hiện giờ tuy thiếu nước nóng, nhưng cũng cách nào dùng nước nóng để giặt quần áo.

Không nước nóng, càng găng tay.

Găng tay cao su của mấy chục năm lúc còn xuất hiện thị trường, càng đừng nhắc tới loại găng tay cao su lót lông, bo chun giữ ấm .

Triệu Quỳnh Hoa chỉ thể dùng tay trần giặt quần áo, mỗi năm mùa đông tay đều sưng lên như củ cải, dùng bao nhiêu mỡ heo cũng tiêu sưng , vết cước hơ lửa là ngứa c.h.ế.t.

Lúc thằng con trai út trong phòng càng càng thuận mắt, giặt quần áo xong về nhà, dùng sức đẩy cửa , mắng: “Mấy giờ còn dậy, thấy con là ngứa da , con trong khu mà hỏi xem, ai như con ngủ đến bảy tám giờ còn dậy , ngay cả lão địa chủ mấy chục năm cũng kiểu ngủ như con!”

Kiều Tiểu Đệ trở , kẹp chăn tiếp tục ngủ.

Hai hôm mang chăn về, một cái cho Vinh Huyên nhà cả, một cái khác cho Uyển Văn nhà chị cả.

Chị dâu cả tuy ngoài miệng một nhà cần gì tốn kém thế, nhưng nụ mặt thì giấu , ngay lập tức đưa cái chăn bông cho , việc khiến thể ngủ một giấc ấm áp, chứ lúc ngủ chăn còn đắp thêm áo bông.

Một năm gặp, chị dâu cả bỗng nhiên hào phóng như thế, còn thật sự chút luống cuống.

Triệu Quỳnh Hoa còn đang mắng ở bên ngoài, phơi quần áo mắng, nhưng mà Kiều Tiểu Đệ là từng sống trong khu thanh niên trí thức, quen ngủ trong môi trường ồn ào, cho nên tiếng mắng của chẳng chút ảnh hưởng nào với cả.

Đợi đến khi Triệu Quỳnh Hoa mắng đến khô cả miệng, đẩy cửa , Kiều Tiểu Đệ mà còn ngáy khẽ.

“...”

“Dậy! Có ăn cơm hả!”

“Có ai như con ngủ đến giờ , đúng là hổ, chẳng sợ mắng chút nào.”

Kiều Tiểu Đệ trở , mơ màng : “Chị hai con, chị và rể con đều ngủ đến giờ .”

 

 

Loading...