Dì Dương ép cô uống mấy thang t.h.u.ố.c đắng, cô mới xổm đến mềm chân.
Ninh Du từ đó về liền để nhiều hoa quả trong nhà, dù quả hồng là cấm ăn .
Kiều Minh Minh cũng chột , ăn thì ăn thôi, dù mùa đông đến cô thích ăn lê đông lạnh.
Lúc , Ninh Du mà chủ động tìm hoa quả, Kiều Minh Minh chớp chớp mắt hỏi: “Đi tìm?”
Ninh Du suy nghĩ một lát, : “Lần Sơn Dương Lĩnh trồng dâu tây trong nhà…”
“Dâu tây!” Kiều Minh Minh kinh ngạc lên, đó a a a hét lớn, “Dâu tây , em thích ăn dâu tây a!”
Ninh Du: “…Vậy là nhà chúng tự trồng chút?”
Kiều Minh Minh lập tức ném miếng bánh rán trong tay , đó xông phòng để bồ câu: “Em dọn phòng!”
Trong chốc lát, trong phòng truyền đến một trận tiếng phành phạch.
Ninh Du: “…” Đứa nhỏ ngốc, dọn gì chứ, còn kiếm hạt giống .
Ngay lúc Kiều Minh Minh tràn đầy hy vọng, chuẩn đón chào dâu tây của cô, Kiều Tiểu Đệ cùng Đổng Nhuệ đến nhà.
Kiều Tiểu Đệ đẩy cửa liền ồn ào: “Chị, rể, Tiểu Nhuệ xem máy ảnh.”
Đổng Nhuệ trừng mắt: “Là đến xem mà!”
Kiều Tiểu Đệ khiếp sợ: “Cái gì là đến xem, cùng lắm là chúng đều đến xem!”
Đổng Nhuệ để ý tới nữa, bé vụng miệng Kiều Tiểu Đệ, càng hố .
Kiều Minh Minh từ cửa sổ phòng thò đầu , dường như tâm trạng khá , híp mắt : “Máy ảnh vẫn sửa xong, rể em chuẩn sửa đấy.”
Ninh Du vẫy vẫy tay: “Qua đây .” Máy ảnh cũng nên sửa xong .
Kiều Tiểu Đệ vui vẻ chạy qua, bế Chương Chương liền sáp đến bên cạnh Ninh Du.
Chương Chương cho bế, cứ đòi từ xuống, đó đến bên cạnh Đổng Nhuệ : “Anh trai bế, cần .”
Kiều Tiểu Đệ khóe miệng giật giật, một tay ôm lấy Hành Hành, ngẩng cổ: “Cậu mới bế cháu , đồ mít ướt.”
Chương Chương đùi Đổng Nhuệ, hai tay khoanh n.g.ự.c chu miệng vui : “Không đồ mít ướt.”
Đổng Nhuệ thật sự thích cô em gái , vội : “, Chương Chương nhà chúng đồ mít ướt.”
Chương Chương vui vẻ, lộ răng gạo, bắt đầu cầm tua vít bàn chơi.
Ninh Du đang tụ tinh hội thần tiếp tục sửa, Đổng Nhuệ xem cấu tạo bên trong, liền tháo máy ảnh cho bé xem.
Đổng Nhuệ suy nghĩ một lát: “Vẫn vật liệu tinh tế.” Nguyên lý đều hiểu, thật sự là phần cứng theo kịp.
Thế là cùng Ninh Du một lời một ngữ thảo luận, Hành Hành đều đến hăng say, nhưng Kiều Tiểu Đệ cảm thấy nhàm chán.
Cũng may máy ảnh nhanh sửa xong, Ninh Du mở , đó dậy ngoài, đến trong sân, ngoài cửa sổ phòng.
Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn vàng ấm áp từ cửa sổ hắt , dường như phủ lên bông tuyết trắng xóa một lớp màu sắc ấm áp.
Ninh Du bỗng nhiên gọi: “Minh Minh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-307.html.]
Kiều Minh Minh thò đầu , như con nai nhỏ chạy nhà gỗ trong rừng rậm mùa đông, trong lòng cô đang nghĩ đến dâu tây, giống như con nai nhỏ phát hiện lương thực, mặt tràn đầy vui sướng: “Hả?”
“Tách”
Máy ảnh định hình khoảnh khắc .
Tuyết rơi cửa sổ, phủ lên lớp kính lọc.
Nụ Kiều Minh Minh giãn , biểu cảm tò mò, sự tô điểm của ánh đèn trong mắt dường như tràn ngập ngân hà.
“A, gì thế!” Cô lập tức phản ứng , ném cái phất trần sang một bên, xông ngoài, “Em, em quần áo , thậm chí chải đầu !”
Ngủ trưa dậy xong tóc cô rối bời, bởi vì ở trong nhà nên chải cũng chải!
Ninh Du , lúc đặc biệt dịu dàng, nhỏ giọng : “Không , em bất luận lúc nào đều là xinh nhất.”
Là thật, trong ảnh thật sự xinh .
Kiều Minh Minh lập tức choáng váng.
Cái lạnh trong tuyết đều cảm nhận , dường như uống ba bát rượu trắng bụng.
“Anh rể rể, cho em thử xem!” Kiều Tiểu Đệ kích động nhảy , “Hai đang gì thế, mau cho em thử xem.”
Đi! Đứa trẻ xui xẻo, thấy chị gái rể em hai đang ngọt ngào ?
Ninh Du đá Kiều Tiểu Đệ một cước, nhưng vẫn đưa máy ảnh cho chơi, trong lòng Kiều Minh Minh cũng mắng c.h.ử.i.
Kiều Tiểu Đệ bộc phát hứng thú nồng đậm đối với cái máy ảnh , Đổng Nhuệ rõ cấu tạo bên trong máy ảnh xong ngược hứng thú gì, ngay cả chụp ảnh cũng quá thích chụp.
thật đừng , Kiều Tiểu Đệ chụp ảnh thật một tay.
Kiều Minh Minh vạn ngờ ở phương diện nhiếp ảnh phim còn thiên phú, dường như trời sinh bố cục.
Kiếp cô học đại học cũng từng học môn tự chọn nhiếp ảnh, cho dù qua N năm , nhưng đối với nhiếp ảnh vẫn hiểu chút kiến thức da lông.
Ví dụ như bố cục đối xứng gì đó , bố cục ngang gì đó, còn quy tắc một phần ba cùng với bố cục trắng vân vân, tuy cô chụp , nhưng thể một hai.
Ngay cả Ninh Du cũng đổi cách với Kiều Tiểu Đệ, nhịn ngạc nhiên : “Tiểu Đệ , hóa em cũng tích sự gì.”
Cậu em vợ của mà còn chút thiên phú, tuy là ở phương diện nhiếp ảnh.
Kiều Tiểu Đệ tức đến giậm chân: “Em lắm đấy, em ăn nhảy em việc còn nhanh, em tích sự gì !”
Hừ! Cậu bày tỏ bắt đầu từ ngày mai nửa tháng tiếp theo đều chuyện với hai , dù ngày mai về thủ đô .
Nói đến về thủ đô, Kiều Minh Minh liền chỉ chỉ hai bao đồ trong góc phòng : “Những thứ em đều mang về .”
Thật ít , hai cái chăn Kiều Minh Minh dứt khoát gửi về, bởi vì cô tự vác chăn một , liền chăn nặng bao nhiêu khó xách bao nhiêu.
Quả nhiên, d.a.o vẫn cứa lên một mới đau .
Kiều Tiểu Đệ sắp rơi nước mắt , chỉ cần hai cái chăn lớn cần cầm thì chuyện đều dễ .