Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-03-29 16:20:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Muốn chứ!” Thím Phượng Anh vội , đó thở dài, “Thằng hai nhà thím ở quân đội mà, vợ nó cũng m.a.n.g t.h.a.i , hơn hai tháng gửi thư về, chính là chuyện .”

Trong nhà trẻ con nhiều, trứng gà luôn đủ ăn.

“Thím cũng nhiều lời.” Kiều Minh Minh gói cho bà hai cân, trêu chọc , “Thím Trình e là đến nhà thím .”

Kế hoạch hóa gia đình lúc còn tính là c.h.ặ.t, m.a.n.g t.h.a.i cách nào, chỉ thể sinh , đó đưa phê bình sâu sắc và nghiêm khắc đối với gia đình mang thai.

cũng , đều là cùng thôn còn thể phê bình thế nào? Có một việc cợt tí tởn là qua .

Vai thím Phượng Anh đều lỏng xuống, móc tiền và phiếu ,: “Chúng lặng lẽ thôi, thím cũng để .”

Kiều Minh Minh : “Được ạ!”

Cô cũng khá thích chung sống với thím Phượng Anh, năng việc đều dứt khoát gọn gàng, hơn nữa còn chừng mực.

Nhìn chuyện xem, cần Kiều Minh Minh dặn dò, bà thể tuyên truyền rầm rộ.

Nếu 62 con chim bồ câu đủ chia nha!

Thím Phượng Anh kín miệng, đó quả nhiên ai đến.

Kiều Minh Minh tặng cho nhà ông bốn con, tặng cho nhà Bình Quả và Vân Vân mỗi nhà bốn con.

Nghĩ đến Mạnh Tố Hinh lúc gây giống chim bồ câu giúp đỡ nhiều, bèn bảo em trai mời đến nhà ăn bữa cơm.

Món bồ câu của Ninh Du gần xong , bởi vì gia vị đủ khó khôi phục mùi vị ông ngoại .

Lúc Kiều Minh Minh ăn thử, Ninh Du bảo vệ tôn nghiêm món Quảng Đông thót tim cứ nhấn mạnh mãi: “Bồ câu da giòn thực sự như thế , nhiều gia vị nhà chúng đều , cách nào ướp mùi vị đó.”

Chỉ nước tương và rượu nấu ăn, cùng lắm thêm cái chao, dù bồ câu da giòn chính tông.

từ bên ngoài, vẫn khá giống.

Màu sắc đỏ bóng, khi qua lò nướng nướng xong, ghé gần chút còn thể thấy tiếng dầu đang xèo xèo vang.

Chim bồ câu lớn, khi nướng qua co thì càng nhỏ hơn.

Kiều Minh Minh bẻ một cái đùi chim bồ câu, đặt ở ch.óp mũi ngửi ngửi thể ngửi thấy mùi thơm của thịt khi nướng.

Hơi c.ắ.n một miếng, miệng tiên là giòn, bất kể thế nào, da ngoài thực sự chút giòn tan.

Lại tiếp tục c.ắ.n, nước thịt liền thuận theo răng chảy đầu lưỡi, mùi vị lập tức đầu lưỡi bắt .

Mắt Kiều Minh Minh trừng, c.ắ.n xuống, cẩn thận nếm hai miếng, gật đầu mạnh khen ngợi: “Thật đừng nữa, nước ướp tuy đủ, nhưng mùi vị là ngon.”

Thịt đủ thơm, thịt tanh, thế là đủ .

Ninh Du chút tin, bẻ cái đùi khác thử thử, thở dài sầu muộn: “Kém xa ông ngoại .”

Kiều Minh Minh liếc xéo : “Có bột mới gột nên hồ, em còn thật sự thể bảo mùi vị ông ngoại !”

Nghĩ cũng thể nào nha.

Ngoài bồ câu da giòn , thêm mấy món, ngay cả canh bồ câu sữa đẳng sâm cũng hầm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-279.html.]

Mạnh Tố Hinh xách nửa cân kẹo sữa đến, là nửa điểm cũng chiếm hời.

Ngoài cô , còn gọi hai cặp vợ chồng Bình Quả Vân Vân, cũng như thầy Khổng và ông.

Hoàng hôn chiều nay , ánh nắng còn tắt, ánh sáng trong sân cũng coi như đầy đủ.

Thế là Kiều Minh Minh và Ninh Du dọn bàn ăn sân, tranh thủ chút ánh nắng chiều cuối cùng ăn xong bữa tối.

Tay nghề Ninh Du trong thôn coi như là độc nhất vô nhị, Kiều Tiểu Đệ kiểu từng ăn cơm ở quá nửa nhà trong thôn, đều rể hai coi như là đầu bếp hàng đầu trong thôn.

Ăn xong bữa tối, Kiều Tiểu Đệ rửa bát.

Kiều Minh Minh đang gì? Đang đợi bài thi.

Mà Ninh Du thì đang đề thi, hai chuẩn một cuộc thi khảo sát.

Kiều Minh Minh thực cũng căng thẳng: “Em còn xem , em hình như công thức quên .”

Ninh Du vỗ một chưởng lên sách, đầu cũng ngẩng: “Không , em đều thấy đề bài còn xem sách?”

Kiều Minh Minh c.ắ.n c.ắ.n môi, chống đầu chút đau khổ: “Em cứ cảm thấy em giới hạn.”

Giới hạn chính là thành tích kiếp , kiếp học tập và ôn tập một cách hệ thống một , thể thuận thuận lợi lợi thi đỗ cái đại học hạng hai cô thỏa mãn .

Ninh Du gật đầu: “Rất nhiều đều giới hạn, đây là đầu óc quyết định. nhiều đều đạt đến giới hạn, đây là ý chí quyết định.”

Ngòi b.út khựng , dừng b.út, cuối cùng chịu “hạ ” ngẩng đầu: “Em chính là do ý chí quyết định.”

Kiều Minh Minh lườm một cái, vỗ nhẹ : “Đi! Ý chí em lắm đấy! Anh nhanh lên, xong để Tiểu Đệ chép một bản.”

Tiểu Đệ cũng thi, học dốt so sánh, sẽ vẻ thi quá kém.

Ninh Du nhẹ nhàng “hừ” một tiếng, còn thể trong lòng Minh Minh đang tính toán cái gì , : “Không , tiến độ của đuổi kịp em, sẽ đề khác cho .”

Lần gì cũng để cô thi một , Kiều Minh Minh nũng là ăn vạ, tác dụng.

Hành Hành nhóc con mặc quần áo mùa thu, vốn dĩ giường chơi tre với em gái, lúc dùng ngón tay cạo cạo má, hì hì : “Mẹ lêu lêu, học bài liền nũng với bố, con đều như thế nữa .”

Đi! Con cái gì chứ.

Chơi đồ chơi của con , con và thể so !

Kiều Minh Minh nghĩ thầm cô thế là tình thú, con thế chính là tác quai tác quái, nũng ăn vạ thành là ăn đòn đấy.

Ninh Du đề nhanh, ngắn ngủi nửa tiếng đồng hồ xong hai trang giấy đề bài.

Anh đối với việc thi kiến thức gì chắc chắn rành hơn Kiều Minh Minh, thành tích nguyên chủ khá bình thường, thuộc loại học sinh nghiệp đều miễn cưỡng giống như Kiều Tiểu Đệ.

Đương nhiên , thời đại thể thi đỗ cấp ba và thuận lợi nghiệp cấp ba vô cùng tệ .

Cho nên Kiều Minh Minh lật trái lật trong đầu, đều chẳng cách nào, chỉ thể tự mày mò .

 

 

Loading...