Thức ăn xong, mấy ở nhà chính ăn cơm.
Trên bàn món tỏi tây xào thịt, cá kho, rau cải xào, cà tím om và đậu đũa xào thịt nạc, cộng thêm một bát canh tôm khô đậu phụ, đều là món ngon, hơn nữa mùi vị tệ.
Đổng Lão Tam đắc ý : “ cũng là ở tiệm cơm quốc doanh mấy tháng đấy.”
Bị ông học lỏm ít!
Ăn xong cơm, Hành Hành và Đổng Duệ chơi , lúc Đổng Duệ đến mang theo hết những món đồ chơi nhỏ , bày đầy cả một mặt tường trong phòng.
Đều gì?
Có con khỉ nhỏ , con ếch nhỏ nhảy, con thỏ xoay tròn, dù đều là dùng các loại vật liệu bỏ , Hành Hành thấy mắt sáng rực lên.
Cậu bé về nhà xong : “Bố, Tiểu Duệ giỏi hơn bố, đồ chạy!”
Mà tượng gỗ bố chẳng động đậy gì cả!
Ninh Du nhéo nhéo má bé: “Mỗi ngành nghề chuyên môn riêng.”
Đứa con ngốc, chuyện gì cũng so với là so , thật sự so đo như sẽ uất ức c.h.ế.t, đời luôn là thiên tài ở một phương diện nào đó.
Hành Hành kỳ lạ: “Cho nên Tiểu Duệ là thiên tài?”
Kiều Minh Minh khi ngắm bé trai ở cự ly gần hơn hai tiếng đồng hồ, đối với vị bé trai mười lăm tuổi cũng miễn dịch, : “Cái để con quan sát, nghiêm túc xem sở trường của , thể học thì học, học chúng thì noi gương , tranh thủ ở phương diện khác đuổi kịp .”
Hành Hành chống cằm, đỏ mặt: “ mà ơi, con cũng cảm thấy con là thiên tài.”
Kiều Minh Minh liếc Ninh Du một cái, : “ , con tìm Tiểu Duệ so sánh một chút, sẽ thực vật và động vật chắc chắn nhiều bằng con.”
Hành Hành hiện nay là mắt thấy cái gì, bất kể là cây núi cỏ bên ruộng, bé đều thể nhận , hơn nữa thể gọi mấy cái tên của một loại thực vật.
Năm nay chim ch.óc nhiều, mỗi sáng sớm đều là thức dậy cùng tiếng chim hót.
Cậu bé thích giường tiếng chim, thấy âm thanh hiểu, liền dép lê chạy đến giường của Kiều Minh Minh, nhất quyết trốn ở giữa hai vợ chồng, hỏi bố bé đây là chim gì kêu.
“Kêu cúc cu là chim cúc cu… ừm, bây giờ là chim cu cu bốn tiếng, cái là chim cu cu nhỏ…”
Trong đầu Ninh Du quả thực chính là chứa bách khoa thư động thực vật, bất kể là tiếng kêu của con gì đều thể nhận .
Hành Hành đoán chừng là thừa kế thiên phú của bố bé, đặc biệt hứng thú với động thực vật.
Cậu bé thích thu thập đủ loại lá cây và hoa, thu thập về liền kéo bố bé cùng thành tiêu bản.
Về mặt trồng trọt bé cũng giỏi hơn Kiều Minh Minh nhiều, hoa hồng trong nhà và hoa lăng tiêu ngoài tường rào sân đều là bé trông coi.
Thậm chí hoa thủy tiên đầu năm suýt nữa Kiều Minh Minh nuôi c.h.ế.t, đều đứa bé mang về phòng , đặt bệ cửa sổ nhỏ, mà từ từ khỏe mạnh .
Gần đây thích thu thập đá, tuần bố bé đổi từ nhà vị thôn dân nào một cục đá đồng đốm về, bé suýt nữa vui đến mức ôm đá ngủ.
Còn khăng khăng đây là pha lê!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-276.html.]
Kiều Minh Minh “xì” một hồi lâu, chịu tin.
Hành Hành tức đến nhảy dựng.
Kết quả Ninh Du tắm xong : Nó cũng thực sự coi là pha lê.
Ờ… hổ .
Thế là Kiều Minh Minh hai ngày lên núi tìm một cục đá canxit, đó nghiêm túc xin nhóc con.
Nhóc con Hành Hành đắc ý một hồi lâu, mới hất cằm biểu thị tha thứ cho , và biểu thị sẽ kéo cùng tiến bộ.
Trẻ con khi khẳng định là thiên tài, quyết định ôm em gái, vỡ lòng cho em gái.
Cậu bé : “Chim ngốc bay mà, chúng bây giờ học luôn, sợ học khác.”
Ninh Du cạn lời, cứ khẳng định Chương Chương ngốc thế.
Chương Chương tinh quái lắm, tất cả trong thôn đều con bé là một cô nhóc thông minh lanh lợi, ở trong miệng trai là cô nhóc ngốc ?
Hành Hành mới quan tâm những cái , cảm thấy bố đây là chịu nổi, cảm thấy một đứa con trai thiên tài như ở đây, cho nên chênh lệch lớn.
Kiều Minh Minh ha ha: “Sang năm đưa Hành Hành học , thêm mấy bài tập là rảnh rỗi thế nữa .”
Ninh Du suy nghĩ, gật đầu: “Được, tháng chín sang năm khéo tròn sáu tuổi.”
Hành Hành sinh nhật tháng tám, tháng chín khai giảng, chính xác là sáu tuổi một tháng.
Hiện nay là bảy tám tuổi, thậm chí chín tuổi mới đưa trẻ con học, nhưng nông thôn nghiêm như , ít nhiều thể châm chước, cho nên sáu tuổi đưa cũng vấn đề gì.
Hành Hành hiện nay thể ít chữ, Kiều Minh Minh từng dạy mấy tiết ở trường tiểu học thôn , về nhà liền với Ninh Du: “Hành Hành nhà chúng trình độ , học tiểu học lớp ba cũng vấn đề gì.”
Rất nhiều đứa trẻ lớp ba chữ đều nhiều bằng bé!
Hai thực cố ý dạy thế nào, dạy qua đếm, dạy qua bé tên và tên phụ , thậm chí dạy qua tiếng Anh, chỉ là dạy ngữ văn.
Môi trường bé tiếp xúc, cộng thêm thói quen thích sách của bé, đều thể đảm bảo ngữ văn của bé sẽ kém.
Cũng đúng là như , bé hai năm nay xem mãi xem mãi, sách truyện xem xong , chữ cũng học nhiều , thậm chí ngay cả từ điển cũng sắp bé lật rách .
Kiều Tiểu Đệ xách hai cái chân giò đến, thấy chị gái rể đang bàn bạc chuyện đưa Hành Hành học, bèn : “Hai bố cũng quá nhẫn tâm , mới mấy tuổi chứ đưa học, độ tuổi đáng lẽ vui vẻ chơi đùa, đừng trong thôn, chính là trong thành phố mấy đứa trẻ sáu tuổi đưa lớp một chứ?”
Vừa nãy giọng điệu của chị hai, dường như còn nhảy lớp, dứt khoát đưa Hành Hành lớp hai.
Kiều Minh Minh lườm một cái, chẳng thèm .
Cô dép lê qua, nhận lấy chân giò hỏi: “Em đây là việc thế, buổi sáng chị ruộng bông, thấy em ở trong ruộng bông?”