Kiều Minh Minh túm lấy cô bé, đưa tay áo trong của cô bé sờ sờ: “Lại chạy một mồ hôi, nhiều quần áo như cho con .”
Ninh Du nhận lấy Chương Chương: “Đợi con bé lớn lên, chuyện đàng hoàng với con bé mà, con bé bây giờ hiểu.”
Kiều Minh Minh liếc : “Chuyện chính là dạy từ nhỏ.”
Ai cái công phu rảnh rỗi đó ngày ngày áo trong cho nó a.
Kiều Minh Minh trong tủ lục cái áo trong sạch sẽ, đứa nhỏ vẫn là giữa trưa hôm nay tắm cho, bây giờ quần áo.
Ngay lúc hai vợ chồng quần áo cho Chương Chương, tiếng “hít hà hít hà” của Kiều Tiểu Đệ liền truyền .
Cậu tức đến giậm chân: “Chị chị rể, hai nhưng là chị và rể ruột của em, kiểu hố em như !”
Thứ , nó sẽ ngứa tay!
Kiều Minh Minh lập tức “phụt” một tiếng bật , đó đến ngã vai Ninh Du.
Chứ còn gì nữa, củ sắn cũng giống như khoai sọ, ít sờ đều sẽ ngứa tay.
Về phần hai vợ chồng Kiều Tiểu Đệ sẽ ngứa tay, thật cũng là đoán, xác suất ngứa tay khá lớn.
Vì chứ?
Bởi vì Kiều Minh Minh cũng .
Cho nên hôm nay tại là Kiều Minh Minh nấu cơm mà Ninh Du đang gọt củ sắn, nguyên nhân chính là ở đây.
Ninh Du từ cửa sổ gọi ngoài: “Đàn ông đích thực, đừng nhận thua! Ngứa cả, chừng ngứa lâu liền ngứa nữa.”
Xì!
Thứ còn thể ngứa?
Nó cũng giống như hành tây, thái bao nhiêu đều sẽ chảy nước mắt!
Kiều Tiểu Đệ quả thực là gãi tay gọt, còn thể xuyên qua cửa sổ thấy chị và rể bên trong đang ngọt ngào mật mật…
Chị gác tay lên vai rể , tay rể thì đặt eo chị . Sau đó hôn em một cái, em hôn một cái, còn nữa chứ.
Kiều Tiểu Đệ nghiến răng, hai vô nhân tính!
Cơm tẻ hấp xuống , vịt om cũng đặt trong nồi đất om .
Từng trận mùi thơm từ phòng bếp truyền đến, lúc vịt sắp hầm đến mềm nhừ Kiều Tiểu Đệ gọt xong bộ củ sắn.
“Gọt xong đủ, còn mài thành bùn.”
Ninh Du như .
Vì thế Kiều Tiểu Đệ căm giận cầm lấy củ sắn, bắt đầu mài củ sắn thành hồ.
Thứ đặc biệt dính, cũng giống như củ từ trơn tuồn tuột, khó mài.
Cậu mài xong non nửa bát, Ninh Du liền cầm non nửa bát củ sắn phòng bếp.
Anh xào một món rau xanh , xào một món khoai tây sợi chua cay, cuối cùng mới bắt đầu món canh củ sắn .
Ninh Du định dùng thịt sợi, cũng dùng nấm hương, trực tiếp bỏ củ sắn trong nước cơm nấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-267.html.]
Anh từng thìa từng thìa múc trong canh đun sôi, hồ củ sắn kết thành dạng cục trong canh, nấu năm sáu phút, lúc sắp bắc nồi rắc lên hành hoa, một món canh củ sắn sắc hương vị đều đủ liền thành như .
Kiều Minh Minh tặc lưỡi lấy kỳ lạ: “Sao như ?”
Ninh Du : “Em tin , cũng bỏ thịt thì nhất định càng ngon, như so với cách của em càng ngon hơn.”
Kiều Minh Minh: “Em tin a.”
Tổ tiên đầu bếp lớn mà!
Gen đầu bếp lớn, luôn thể hiển lộ vài phần đúng .
Đều phản phác quy chân, loại nguyên liệu nấu ăn thiên nhiên hoang dã , ăn nguyên hương nguyên vị hình như thật sự càng ngon hơn.
Canh củ sắn trơn tuồn tuột thể chan cơm, Hành Hành ăn hơn nửa bát xong thế mà còn xới thêm nửa bát cơm, dọa Kiều Minh Minh đều nấu canh tiêu thực cho thằng bé !
Ninh Du vội : “Không , tối nay chúng ngoài bắt ve sầu non.”
Đây coi như là hoạt động ban đêm, chơi một hai tiếng, đồ trong bụng tự nhiên tiêu hóa sạch sẽ.
Màn đêm buông xuống, một vệt ráng chiều cuối cùng biến mất, ban đêm nhanh buông xuống.
Kiều Tiểu Đệ rửa bát xong, thu dọn quần áo của qua đây , rõ ràng là ý tứ ở nơi một đêm.
Hành Hành cũng vui vẻ, nhảy lên : “Cậu út tối nay kể chuyện cho cháu!”
Kiều Minh Minh mấy hôm lúc dạo huyện thành, trong trạm thu mua phế phẩm huyện thành thấy một chồng truyện cổ tích, cô lật lật, cảm thấy cũng , liền mua về.
Đợi khi Kiều Minh Minh và Ninh Du cùng Kiều Tiểu Đệ xem xong những cuốn sách , truyện cổ tích liền Hành Hành chiếm cứ.
mà bi thôi là Hành Hành nó tạm thời còn thuộc phạm trù nửa mù chữ, thể nhận chữ, nhưng cũng cách nào nhận tất cả chữ, cho nên cách nào tự truyện cổ tích.
Kiều Minh Minh và Ninh Du hiện giờ buổi tối đều khá bận.
Một bận ôn tập, một bận báo cáo thực nghiệm, thời gian còn bắt Kiều Tiểu Đệ bài, chỉ thể nặn nửa tiếng truyện cổ tích cho Hành Hành.
Cái dẫn đến đứa nhỏ nghiền, mỗi về phòng xong còn bật đèn, tự móc từ điển , thấy chữ thì tra.
Cũng khó nó tuổi thể dùng hiểu từ điển, lúc Kiều Minh Minh khen nó, cái thằng nhóc con thế mà còn giả bộ ông cụ non, than ngắn thở dài : “Hết cách , đều là cuộc sống ép buộc…”
Thôi , cuộc sống của đứa nhỏ con trôi qua thật sự quá , ép cái rắm a.
Ninh Du bố xong đều nhịn cho nó một cái tát lưng, cũng đứa nhỏ là học những lời ở .
Bởi vì trong nhà dặn dò qua, Hành Hành cũng dám mang truyện cổ tích ngoài nhà, càng dám với bên ngoài trong nhà một xấp truyện cổ tích.
Quỷ mới thứ kiêng kị a. Cho nên Kiều Tiểu Đệ tới, thật sự hợp tâm ý nó.
Kiều Tiểu Đệ hây a một tiếng, bế nó lên, trực tiếp nâng m.ô.n.g bế lên cao cao: “Cháu thật sự là dùng đến út, mới vui lòng ngủ với đúng ?”
Hành Hành ngẩng đầu ha ha: “Không , út bây giờ sẽ đ.á.n.h rắm trong chăn .”
Kiều Tiểu Đệ: “…”
Cậu đỏ mặt: “Cút !”
Cậu đợt đó là ăn nhiều khoai lang, đợt đó còn khéo là ngày khoai lang sắp ăn hết, nếu thì hỏng, trong viện thanh niên trí thức ngày nào cũng ăn khoai lang.