Ninh Du thầm nghĩ cơ bắp chẳng , nhưng lời trong lòng nghĩ là , thể , cô gái cuống lên với .
Lúc Kiều Minh Minh kịp chờ đợi : “Nếu thật là như thế, thì quá ! Chú nếu mỗi tháng thể lên núi xem bốn chuyến cây du , tiền lương còn thể tăng lên tới hai mươi.”
Sau , đợi việc ăn trong thôn lớn, cho ông vị đại sư phụ tăng lên tới bốn năm mươi đều thành vấn đề.
Nhân tài kỹ thuật chính là trân quý như , hơn nữa còn là nhân tài thể nghĩ biện pháp hạ thấp độc tố nấm mốc Aflatoxin.
Trên mặt Đổng Lão Tam cũng trong nháy mắt giãn , nghĩ đến mỗi tháng thể 20 đồng ông vô cùng hài lòng.
Làm việc ở xưởng ép dầu công xã, cho dù là thầy cả mỗi tháng cũng mới 18 đồng.
Ông hỏi: “Khi nào thể tới ?”
Kiều Minh Minh chớp chớp mắt, : “Tháng chín, tháng chín chú xem ?”
Tháng chín, đủ bọn họ trong thôn xây xưởng ép dầu lên .
Lúc xây xưởng ép dầu là bởi vì tiền đủ, đầu năm nay nhắc tới chuyện , nhưng mà khi đó trong thôn nhân tài hiểu ép dầu, cộng thêm quả du đợi đến cuối năm thu hoạch, cho nên vẫn cứ kéo dài chuyện đây.
Kiều Minh Minh còn tưởng rằng kéo dài kéo dài, năm nay sẽ kéo dài tới xưởng ép dầu công xã ép dầu.
Hơn nữa tháng chín, là lúc nông bận.
Lúc trong thôn ai thể dọn thời gian tinh lực trông coi rừng cây du núi, chỉ thể Đổng Lão Tam tới.
Đổng Lão Tam cực hài lòng, buông cốc dậy: “Được, tháng chín đúng giờ tới báo danh!”
Ông cũng nên , Tiểu Tống còn đưa thư, hai thể ở lâu.
Kiều Minh Minh cũng với chú Chí Bân chuyện , sắp xếp xây xưởng ép dầu lên, thuận tiện dựng cái tiểu viện, nhân lúc gần đây tính là quá bận mau ch.óng chuyện .
Chú Chí Bân tiền dễ chuyện, ách, chỉ là trong sổ sách công của đội tiền dễ chuyện.
Dù trong thôn nhà gạch, cũng giống như dựng viện cho thầy Khổng Phàm bọn họ, cái thật sự tốn công sức gì.
Vì thế chuyện xây xưởng ép dầu cứ thế quyết định xuống , các thôn dân cũng ý kiến gì.
Có thể ý kiến gì chứ, cái xưởng ép dầu xây lên thuần túy là thuận tiện cho chính bọn họ.
Không chỉ dầu sơn du thể tự sản xuất, thôn ép chút dầu đậu tương dầu lạc cũng thể ?
Vì thế lúc rảnh rỗi thì giúp một tay, xưởng ép dầu coi như rộng rãi nhanh khánh thành trong thôn.
Xưởng ép dầu cách nơi tụ tập nhà ở trong thôn cũng khá xa, gần phía bắc thôn, dù phía bắc thôn bên mảng đất trống lớn, nhét mấy cái xưởng ép dầu đều thành vấn đề.
Mà tiểu viện của Đổng Lão Tam mà, còn thật là chuyện thuận tay, ông kịch trần trong nhà chỉ bốn ở, thể xây lớn bao nhiêu chứ.
những cái đều là chuyện của một tháng , khi Kiều Minh Minh từ nhà chú Chí Bân trở về cũng đến giờ chập tối.
Cơm tối hôm nay, củ sắn là nhân vật chính.
Kiều Tiểu Đệ lớn lên ở thủ đô, cực ít ăn thứ , thậm chí từng thấy thứ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-266.html.]
Hoàng hôn buông xuống, cho dù ánh chiều tà bao phủ, nhưng thôn trang mùa hè vẫn vẻ sinh cơ bừng bừng.
Ráng chiều chiếm cứ nửa bầu trời, màu sắc rực rỡ muôn màu đó quả thực mắt, phản chiếu trong hồ Thượng Dương hại các thôn dân quen cảnh đều khỏi dừng chân quan khán.
Trong thôn nhiều chim, gần như đều tụ tập ở một mảnh hồ Thượng Dương .
Kiều Minh Minh thầm nghĩ nơi sinh thái nếu thể vẫn luôn như , vài thập niên ước chừng thể thu hút ít yêu chim đến, đó mang theo s.ú.n.g dài pháo ngắn trị giá một căn nhà cạch cạch cạch một trận chụp.
Dân nhiếp ảnh giỏi tìm chỗ nhất, dân câu cá cũng thế.
Hoàng hôn buông xuống, Kiều Tiểu Đệ xổm trong sân, rể đang cạo vỏ củ sắn.
Cậu cực ít kiến thức, thể chằm chằm củ sắn nửa ngày, hỏi: “Thứ là giống như khoai lang mọc như ?”
Ninh Du lắc đầu gật đầu: “Nó xác thực sinh trưởng đất, nhưng là cây bụi mọc thẳng.”
Kiều Tiểu Đệ bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ, em hiểu , nó thật là một cái cây.”
Ninh Du: “… Cũng sai, nó thật gọi là sắn tàu.”
“Hây, dù chính là cây, mọc rễ mọc cành cây mọc lá, đây chính là cây!”
Kiều Tiểu Đệ hình như đối với thứ từng tiếp xúc khá hứng thú, hứng chí bừng bừng : “Anh rể, lên cho em thử xem.”
“Sao, cạo ?” Ninh Du khiếp sợ.
Chỉ là nhanh thu liễm biểu cảm , Kiều Minh Minh từ trong phòng bếp , lông mày nhướng lên: “Được thôi, cạo thì cho cạo.”
Kiều Minh Minh thấy thế thần sắc cũng chút kỳ quái, với Ninh Du một cái : “Mày động tay thì cạo hết chỗ đó , đừng cạo một nửa buông tay , ném việc cho rể mày.”
Kiều Tiểu Đệ rể, chị hai, cứ cảm thấy hai vợ chồng trong lòng nghẹn chuyện gì.
Không đúng…
Đôi vợ chồng chắc chắn nghẹn chuyện !
Kiều Tiểu Đệ củ sắn, thầm nghĩ gọt củ sắn chắc cũng nguy hiểm gì nhỉ.
Chắc chắn a, rể gọt lâu như , cho nên thể chuyện gì chứ?
Kiều Tiểu Đệ gãi gãi tóc, nghiêm túc chằm chằm hai . Kiều Minh Minh và Ninh Du là ai a, mặt chẳng lẽ còn thể lộ sơ hở?
Vì thế Kiều Tiểu Đệ thăm dò từ từ lên ghế đẩu, Ninh Du đưa d.a.o cạo cho , sắc mặt bình tĩnh: “Cầm lấy , dẫn Chương Chương chơi.”
Được ! So với dẫn Chương Chương, vẫn là gọt củ sắn .
Ninh Du khi xoay khóe miệng liền nhếch lên, đó rửa rửa tay, kéo Kiều Minh Minh trở trong phòng.
Chương Chương đang tới lui trong phòng, đuổi theo trai cô bé đòi bánh quy ăn.