Nói , liền đến tủ mở cửa tủ, lấy bột nếp và vừng bên trong .
Trong thôn ngoài trồng lúa gạo bình thường , cũng trồng ít lúa nếp, hoa màu như vừng đậu nành cũng thể thiếu.
Vì trồng nhiều thứ, mỗi năm khi chia lương thực đều tốn nhiều thời gian.
Kiều Minh Minh năm ngoái lúc chia lương thực trong lòng thầm trách: Thảo nào trong thôn bận rộn cả năm.
Trồng lúa nước, trồng lúa nếp, trồng bông, trồng đậu nành, trồng vừng, trồng mía...
Xuân gieo, hạ lớn, thu hoạch, đông tàng.
Vất vả cả năm, chính là để mấy tháng mùa đông thể ăn ngon uống .
Người dân nước niềm đam mê to lớn với việc “ăn”, Kiều Minh Minh và Ninh Du cũng . Cho nên Kiều Minh Minh bất kể ăn gì, Ninh Du dường như đều sẵn lòng chiều theo đáp ứng.
Chỉ thấy bê từ trong góc một cái nồi sắt nhỏ, cái nồi sắt là Tiểu Đệ dạo từ Kinh Thị về mang theo.
Ngoài cái nồi sắt nhỏ , còn lạp xưởng nhà họ Kiều , mấy cân bột mì và mấy cuốn sách.
Tiểu Đệ nồi sắt là tìm ở , ở nhà cũng tiện dùng, thế là bảo mang đến.
Thật đừng , nồi sắt ở nhà dễ dùng, ở chỗ Kiều Minh Minh dùng cực .
Nồi sắt trong bếp lán gỗ quá to, cái nồi sắt thì vặn thể đặt lên lò sưởi trong phòng.
Ninh Du dùng cái nồi sắt nhỏ từ từ rang vừng đen, khiến Hành Hành cứ đòi xổm bên cạnh xem, Chương Chương cũng múa may tay chân gọi “”, biểu thị cũng góp vui phần .
Kiều Minh Minh bế cả Chương Chương qua, cả nhà quây quần bên lò sưởi, Kiều Tiểu Đệ xách hai cân thịt , bỗng cảm thấy hình ảnh chút buồn hài hước.
Kiều Tiểu Đệ vui vẻ cửa: “Chị, rể, hai đang gì thế?”
“Rang vừng, chuẩn bánh trôi.” Kiều Minh Minh xong liếc nhanh một cái, đang định thì thấy thịt tay , kinh ngạc , “Trong thôn hôm nay ai công xã và huyện thành mà, em kiếm thịt thế?”
Kiều Tiểu Đệ xách thịt lắc qua lắc : “Nhờ Quốc Lương mua đấy, thịt bò tươi chính cống!”
Mắt Kiều Minh Minh sáng lên, đầu chằm chằm Ninh Du : “Hay là gói sủi cảo nhân thịt bò ?”
Vừa sáng nay vợ chồng bác sĩ Dương hàng xóm gửi cho họ một rổ hành boa-rô tươi, sủi cảo nhân thịt bò hành boa-rô, đến lúc đó dùng canh chua nước dùng, hương vị đó đơn giản là tuyệt nhất!
Kiều Minh Minh nuốt nước miếng, Ninh Du còn gật đầu, Kiều Tiểu Đệ liền vội vàng giơ tay: “Ăn! Em băm nhân!”
Mẹ ơi, bao nhiêu năm ăn sủi cảo nhân thịt bò . Trong ký ức của , ăn là mấy năm ăn ở nhà chị gái rể.
“Cốc cốc cốc”
Lại là tiếng băm thịt, là tiếng cối đá xoay chuyển.
Tóm , đây là âm thanh của Đông chí.
Gió lạnh rít gào, những bông tuyết lớn gió cuốn rơi xuống bên ngưỡng cửa phòng, chẳng mấy chốc nóng từ trong phòng tỏa tan chảy thành giọt nước.
Ba lớn cộng thêm một cái đuôi nhỏ Hành Hành thỉnh thoảng hô “cố lên” cùng nỗ lực, chẳng bao lâu gói xong bánh trôi và sủi cảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-194.html.]
Động tác của mấy thực sự nhanh nhẹn, đợi đến khi sủi cảo cho nồi luộc mới chỉ tầm một giờ rưỡi chiều.
Bánh trôi nhiều, biếu vợ chồng bác sĩ Dương hàng xóm một phần, phần còn chỉ đành để tối ăn.
Bên ngoài là tuyết rơi như lông ngỗng, bên trong ấm áp như mùa xuân.
Phía mái nhà khói bếp lượn lờ bay lên, chốc lát biến mất giữa trời đất băng tuyết .
Cả nhà quây quần bên bàn ăn, Kiều Minh Minh Ninh Du đều thích ăn sủi cảo canh chua, thế là mặt hai vợ chồng đặt một bát sủi cảo canh chua và bánh trôi từ giấm lâu năm và dầu ớt. Còn Kiều Tiểu Đệ và Hành Hành chỉ thích sủi cảo hấp, nên mặt hai cháu đặt sủi cảo hấp, bánh trôi và một đĩa nước tương tỏi.
Còn về Chương Chương mới mọc vài cái răng gạo, hôm nay cho cô bé mì nấu nát nhừ và thịt nghiền, cộng thêm rau chân vịt xanh mướt và trứng hấp, cô bé sướng đến mức mắt cong như vầng trăng khuyết.
Ăn xong bữa trưa, Kiều Minh Minh mặc chiếc áo khoác dày cộp của cô , Ninh Du cũng khoác chiếc áo bông Kiều Minh Minh mới cho , hai vợ chồng chuẩn sang Hoàng Trang bên cạnh mua thịt dê.
Còn trẻ con...
Đương nhiên là giao cho Tiểu Đệ.
Kiều Tiểu Đệ đầy oán khí, e là ma quỷ gặp cũng giật .
Cậu ôm Chương Chương sắp ngủ, nhẹ nhàng đung đưa, u oán : “Còn là cha đấy, chẳng lẽ thể hai ai ở nhà, em ?”
Kiều Minh Minh hất cằm, để Ninh Du quàng khăn cho cô, : “Không nha, hai cha bọn chị khó khăn lắm mới ngoài một chuyến, đành để ông chịu khó chút .”
Ninh Du quàng xong cho cô, Kiều Minh Minh liền quàng giúp . Hai vợ chồng quàng khăn cùng màu, , cạnh cực kỳ xứng đôi.
Kiều Tiểu Đệ: “...”
Bỏ cũng thôi , còn bắt trông trẻ.
Trông trẻ cũng thôi , còn bày bộ dạng vợ chồng ân ái mặt .
Cẩu lương là gì Kiều Tiểu Đệ tạm thời , nhưng nếu thì sẽ lúc đang ăn cẩu lương.
Rất nhanh, hai vợ chồng trang đầy đủ nắm tay cửa.
Bên ngoài tuyết lớn mênh mang, hai thắng xe lừa đ.á.n.h xe , càng càng xa nhà.
“Cộc cộc cộc cộc”
Ninh Du đ.á.n.h xe cũng khá , vì nguyên nhân công việc thường xuyên xuống nông thôn nên đ.á.n.h xe từ lâu .
Xe lừa trong thôn bình thường dân làng cũng thể dùng, nhưng dùng xong sẽ trừ công điểm tương ứng.
Nghe là cắt cỏ cho uống nước, con lừa ăn cỏ bệnh, nên đổi thành trừ công điểm.
Công điểm là lương thực là tiền, từ đó, trong thôn ít lúc rảnh rỗi đ.á.n.h xe lừa loanh quanh, bình thường vì miếng ăn mà đ.á.n.h xe mua cũng là ít.
Kiều Minh Minh bên cạnh Ninh Du, bịt kín hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh.
Mắt cô trong gió lạnh và tuyết bay đặc biệt linh động, vì ư?