Kiều Minh Minh gật đầu, cùng Chu Bình Quả bên lò lửa, tán gẫu vài câu đó trực tiếp thẳng vấn đề chuyện .
Cô xong : “Mẹ mấy ngày tìm tớ , kết quả tớ bận rộn bận rộn quên mất.”
Trình Vân Vân cạn lời: “Mẹ tớ đều tìm đến . Tớ mấy hôm đang dưa muối đấy, cũng thời gian xem mắt.”
Hiện giờ trọng sinh lâu , cô ngược bài xích.
mà, Lý Quốc Lương nhân duyên của , kiếp cũng cưới khác, cưới ai nhỉ cô quên .
Chỉ nhớ cô gái đó t.h.ả.m, qua mấy năm nữa thế mà còn bệnh qua đời, lúc đó Lý Quốc Lương mới mua cửa hàng, cuộc sống đang ngày càng lên đấy, còn.
Sau khi còn, mấy năm cưới nữa, tình cảm với vợ vô cùng ? Cho nên cho dù điều kiện , trong lòng cô cũng tự nhiên.
Trình Vân Vân suy nghĩ thật sự trong lòng, chỉ lắm.
Chu Bình Quả vô cùng hiểu: “Điều kiện như , do dự cái gì a!”
Kiều Minh Minh ngược chút hiểu, bèn : “Cậu nếu thật sự chống đỡ thế công của , xem mắt thì xem mắt, xem mắt là kết hôn, đến lúc đó tùy tiện tìm cái điểm hợp là .”
Đàn ông trong thiên hạ nhiều lắm, chẳng lẽ thì ?
Trình Vân Vân nghiêng đầu nghĩ, thầm nghĩ cũng đúng.
Cô xem mắt cô mới nhớ thương, cô nếu xem mắt còn mắt, cô sẽ còn gì để .
Chu Bình Quả nghĩ tới cái gì, nhịn một chút, chung quy vẫn cầm táo mật nhét miệng .
Nói xong những chuyện , mấy cô gái tụ tập cùng vẽ mấy bản vẽ quần áo.
Trình Vân Vân đặc biệt thích trẻ con, hứng lên cho Chương Chương một cái mũ đầu hổ.
Cô vẽ mẫu chọn vải, đợi đến khi sắp đến trưa, Kiều Minh Minh và Chu Bình Quả đều về nhà, cô vẫn quyết định xong mũ đầu hổ như thế nào.
Ra khỏi cửa, gió vù vù thổi tới.
Kiều Minh Minh vội vàng ấn con gái trong lòng, đó vội vội vàng vàng về nhà.
Trên đường, Chu Bình Quả nhỏ: “Tớ cảm thấy chuyện đoán chừng thể thành.”
Kiều Minh Minh: “Chuyện gì?”
Chu Bình Quả: “Chuyện Vân Vân xem mắt a, , Lý Quốc Lương thời gian thường đến giúp chúng vận chuyển hàng, đối với Vân Vân hình như như một chút ý tứ.”
Kiều Minh Minh kinh ngạc: “Không chứ, cái thế nào.”
Quá mạnh , cô thế mà nửa điểm !
Chu Bình Quả trái , che miệng: “Có gì mà , mắt thỉnh thoảng liếc về phía Vân Vân, giống y hệt Đường Tế Thu nhà tớ!”
Cô : “Chị Tiểu Phương cũng là , chị Tiểu Phương và chồng chị nổi tiếng , năm đó theo đuổi chị lâu mới theo đuổi .”
Kiều Minh Minh: “...”
Cô trầm tư.
Cô về nhà vẫn đang trầm tư.
Cô , cô cứ như gái thẳng , vì Ninh Du nhà cô từng cô như ?
Thế là lúc Ninh Du và Chu Tam Thúc, Ngưu Lăng T.ử vác gỗ lớn về nhà liền thu hoạch một vợ thái độ kỳ kỳ quái quái.
Gỗ là gỗ đoạn, mấy cây, khi chuyển hết trong sân hai Chu Tam Thúc liền .
“Hô!”
Ninh Du đầu, mặt Kiều Minh Minh liền đột nhiên phóng đại mắt .
“Làm gì thế?” Ninh Du khốn hoặc hỏi.
Kiều Minh Minh nghiêm túc: “Em đang mắt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-179.html.]
Cô quan sát kỹ càng mắt Ninh Du.
Ninh Du cảm thấy cổ quái: “Tại ?”
Kiều Minh Minh hùng hồn: “Em xem xem trong mắt tình ý nồng đậm đối với em .”
“...”
Trai tự nhiên Ninh Du vô cùng hiểu.
trai tự nhiên Ninh Du học cách tránh rủi ro từ Chu Tam Thúc , ấn vai Kiều Minh Minh : “Đến đây , để cũng xem trong mắt em tình ý nồng đậm đối với .”
“...”
Kiều Minh Minh trong nháy mắt biến sắc: “Cái gì tình ý với tình ý, chúng vợ chồng già đúng , ui chao ăn cơm ăn cơm.”
Nói cô xoay chạy.
Ninh Du bật thành tiếng, cứ buông tay.
Anh : “Sao tình ý trong mắt em nhỉ?”
Kiều Minh Minh ngửa đầu, bông tuyết từng mảnh từng mảnh rơi xuống, giọng điệu tang thương : “Bởi vì cận thị, cận thị che khuất tình ý của chúng . Cho nên , đừng nữa, ăn cơm .”
Còn tiếp, cô cảm thấy bản khá già mồm, tự đều thấy ghê răng.
Thế là lúc ăn cơm, Ninh Du trình đều đang nhịn .
Ăn xong cơm, Kiều Minh Minh mấy cây gỗ lá rộng trong sân, nghĩ thông nấm thể mọc .
Ninh Du chạy , Kiều Minh Minh trái tìm thấy , tức giận.
“Hừ!”
Kết quả là, cứ thế biến mất, đến chập tối vẫn về.
Kiều Minh Minh thật sự sắp tức c.h.ế.t , ôm Chương Chương tới lui trong phòng ở cửa, thỉnh thoảng về phía cửa.
Không lâu , nơi xa xa ngoài cửa xuất hiện bóng .
Từ xa đến gần tới.
Bông tuyết từ khi ăn xong cơm trưa thì càng ngày càng lớn, lúc tuyết lớn bay lả tả, tuyết trong sân đều tích sâu một ngón tay.
Kiều Minh Minh nhận Ninh Du, trong chốc lát liền thở phào nhẹ nhõm.
Thế là lo lắng hết , hỏa khí lên .
“Bố !”
Kiều Minh Minh hung tợn hỏi.
“Xấu!” Chương Chương trả lời.
“Đánh bố !”
“Đánh!” Chương Chương trả lời.
Kiều Minh Minh “chụt chụt” hai tiếng, con gái ngoan của chính là tri kỷ.
Cô đặt Chương Chương lên giường, “kẽo kẹt”, cổng sân mở .
Kiều Minh Minh đùng đùng nổi giận chạy ngoài, trừng mắt định chất vấn đồng thời mắng , Ninh Du liền bỗng nhiên giơ tay từ lưng lên.
Trong sát na
Trước mắt cô xuất hiện một bó hồng mai đang nở rộ nhiệt liệt!