Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-03-28 00:20:05
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Muốn dùng điện, chỉ hai cách thông điện và di dời, Kiều Minh Minh di dời lắm, hiện giờ khu tập trung nhà ở trong thôn cũng nhà trống gì, tính toán chi phí vẫn là thông điện thì hơn.

Kiều Minh Minh nữa thở dài: “Dù năm nay bất kể thế nào cũng chốt , đại đội trưởng là tết Nguyên Tiêu năm công xã nhỉ, đến lúc đó ông chúng nhiều việc đều tiện như .”

Ninh Du : “Chú Chí Bân còn thật thà hơn đại đội trưởng nhiều, cái miệng đó của em ông đoán chừng là cách nào chống đỡ.”

Kiều Minh Minh tức giận vỗ vai , lườm một cái: “Miệng mới lợi hại đấy, chọc cho Chu Tam Thúc và chú Ngưu Lăng T.ử một ai là lời , vòng trong liền vòng trong.”

Ninh Du: “...”

Đó rõ ràng là vì hai bọn họ cũng vòng trong .

Ninh Du ngậm miệng , chuyện vòng trong thể nhắc nhất thì đừng nhắc, nếu phần eo của thêm mấy cục bầm tím.

Trong lúc hai vợ chồng đấu võ mồm, cùng cắt may bông xong xuôi. Cuối cùng chính là khâu lớp vải bên ngoài , đừng bước đơn giản, nhưng hai cùng từ bảy giờ rưỡi đến chín giờ rưỡi mới công.

“Làm xong !”

Kiều Minh Minh nhảy lên, mở chiếc áo dày , mặt mang theo nụ , trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.

Chiếc áo bông dáng dài nữa, nhưng cũng tính là ngắn, thể che nửa m.ô.n.g.

Kiều Minh Minh giục Ninh Du mau mặc lên thử xem, “Nhìn xem quần áo , cần sửa .”

Ninh Du dậy mặc , phát hiện quần áo là rộng chút, nhưng theo thời tiết dần lạnh, bên trong luôn còn mặc thêm hai cái áo nữa, như ngược vặn.

Mắt Kiều Minh Minh lấp lánh, hỏi: “Nóng ?”

Ninh Du mỉm : “Nóng, dày thế đương nhiên nóng.”

Kiều Minh Minh lập tức rạng rỡ: “Nóng là đúng , bây giờ tuyết rơi , đợi ngày tuyết rơi mặc là nóng nữa.”

Cô hứng thú lên , kéo Ninh Du xong cái gối ôm của Hành Hành.

gối ôm hoa văn gì, trực tiếp một hình trụ dài nửa mét, vỏ gối ôm là vải bông mềm mại, bên trong còn một lớp, đó mới là bông nhồi , như sẽ dễ giặt hơn một chút.

Làm như , vải bông cô tích cóp trong gian dùng quá nửa, nhưng đồ để đó chẳng là dùng để dùng .

Hành Hành khi nhận gối ôm vui vẻ, còn vui hơn quần áo mới. Thằng bé kịp chờ đợi ôm gối ôm ngủ, cứ như trở về nhà ở thủ đô, ở đó nó cũng là ôm gối ôm ngủ chiếc giường nhỏ của .

Đêm khuya, bầu trời ngoài nhà bất tri bất giác rơi xuống tuyết nhỏ.

Tiếng lạo xạo báo tuyết đầu mùa năm nay đến .

Ngày thứ hai.

Tuyết lớn, rơi tan, chỉ phủ một cái đầu bạc cho cỏ khô ven đường.

Kiều Minh Minh dậy sớm, Tiểu Đệ lên xe, về nhà ăn xong cơm sáng liền ôm Chương Chương tìm Trình Vân Vân.

Bông tuyết nhỏ bay lả tả trong gió, Kiều Minh Minh , mũi sắp lạnh đỏ .

Đi qua nhà Bình Quả, thấy Bình Quả hỏi: “Tiểu Kiều thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-178.html.]

Kiều Minh Minh xốc con gái mập mạp, xoay : “Tớ tìm Vân Vân.”

Chu Bình Quả vội vội vàng vàng chạy : “Đợi tớ với, tớ cũng .”

Sau khi ngoài cô quàng khăn quàng cổ , : “Thời gian bận đến mức lòng bàn chân mọc mụn nước, bỗng nhiên rảnh rỗi như thế mà còn chút quen.”

Kiều Minh Minh: “Vậy tớ thì sẽ , tớ chỉ giường, đến trời đất tối tăm.”

Chu Bình Quả bật : “Chương Chương nhà thể để ngủ đến trời đất tối tăm !”

Gần như cả thôn đều Chương Chương đứa bé thích chơi ở bên ngoài bao nhiêu , bởi vì mỗi bế cô bé về nhà, cái vẻ tình nguyện đó của đứa bé quả thực c.h.ế.t .

Trong thôn đều đứa bé tính tình hướng ngoại hoạt bát, chuyện còn sớm, đoán chừng cũng là một đứa lanh lợi.

Nhìn như , lớn lên là một Tiểu Kiều.

Kiều Minh Minh vẫn luôn hiểu vì tất cả đều Chương Chương giống cô, cái kiểu bướng bỉnh c.h.ế.t, thể ép của Chương Chương rõ ràng là đến từ Ninh Du đây mà.

Nói chuyện, các cô đến nhà Trình Vân Vân.

Mấy chị dâu Trình Vân Vân đều tụ tập bên đống lửa sưởi ấm, Kiều Minh Minh thấy đống củi lửa liền nhớ tới Ninh Du, nhân lúc tuyết lớn, cùng Chu Tam Thúc chú Ngưu Lăng T.ử hai lên núi tìm gỗ .

Gỗ gì?

Chính là gỗ sẽ mọc nấm mà đó.

Ninh Du kiên quyết đưa cô lên núi, Kiều Minh Minh chỉ thể hừ hừ cửa.

Con gái rượu tinh ranh của cô, cũng lúc đó hừ a hừ theo, trong miệng một chữ “Cha”, nín nửa ngày một chữ “Xấu”, khiến Kiều Minh Minh lập tức phá công .

“Tiểu Kiều Bình Quả đến , tìm Vân Vân , nó ở trong phòng đấy.” Chị dâu hai Trình Vân Vân .

Cô em chồng của chị thích nhất ở trong phòng, cũng một ngày một ngày ở trong đó cái gì.

Làm gì?

Đọc sách chứ ,

Đương nhiên , là sách lúc phát hiện bắt báo cáo tư tưởng.

Nghe thấy bên ngoài động tĩnh, Trình Vân Vân vội vàng giấu sách xuống gầm giường, đó dậy đón.

Trình Vân Vân thấy Chương Chương là vui mừng, đều kịp chuyện với Kiều Minh Minh Chu Bình Quả, một phen ôm Chương Chương lòng.

Kiều Minh Minh hận thể cô ôm qua sớm chút, vỗ vỗ cánh tay : “Tớ bây giờ bế con bé đều thể vượt quá nửa tiếng, nếu cả cái tay đều run.”

Trình Vân Vân: “Đâu , Chương Chương rõ ràng nhẹ... rõ ràng cũng nặng a, hơn nữa, trẻ con nặng chút mới .”

cảm thấy tay trầm xuống, lời trái lương tâm, lập tức đổi khẩu phong,

“Mau mau ”, Trình Vân Vân , “Trong phòng tớ đốt lò lửa, ấm áp lắm.”

 

 

Loading...