Ăn đồ ăn ăn như hổ đói còn chép miệng, ồn ào khiến phiền lòng cũng đ.á.n.h.
Còn cuối tuần ở nhà cũng giặt quần áo, thế mà dám đợi Kiều Minh Minh đến giặt (lúc đó cô nghỉ ngơi ở nhà, khác trong nhà đều , tự nhiên là cô bao thầu việc nhà), càng đ.á.n.h!
Lúc Kiều Minh Minh xuất giá thật lòng trong lòng Kiều Tiểu Đệ là thở phào nhẹ nhõm, thậm chí đối với vị rể mới đầy mùi thư sinh ôm lòng đồng cảm nồng đậm.
Nào chị hai khi xuất giá vẫn đ.á.n.h , còn bảo đại tỷ cũng cùng đến.
Nếu hai chị dám tham gia hoạt động phê phán thầy giáo gì đó, dám đến nhà đập đồ, là để hai chị lột một lớp da.
Quan trọng nhất là chị hai thế mà truyền thừa , chính là cháu gái lớn của !
Vinh Huyên con bé c.h.ế.t tiệt sống sờ sờ là một chị hai nhỏ!
Kiều Tiểu Đệ dở dở , cháu gái lớn khi chị hai thế mà cũng ngày ngày giục rửa chân tắm rửa giặt quần áo...
Thế là dùng thời gian nửa năm, sửa sạch sành sanh những thói quen rửa mặt rửa chân lên giường ngủ, còn cởi tất lung tung cởi quần áo lung tung cũng như chép miệng .
Thật đừng , sửa xong liền chịu nổi thói quen của ba đứa cháu trai , bọn nó rõ rành rành là bản của , Kiều Tiểu Đệ là ngạt thở.
trong lòng hiểu, chị hai là cho .
Cậu càng lớn lên thì càng hiểu, chị hai, hiện tại lẽ cũng sẽ giống bạn học vì chứng kiến phê đấu t.ử vong của , mỗi ngày ngơ ngơ ngác ngác hoảng sợ bất an, đến mức trong lòng hổ thẹn cách nào sống yên qua ngày.
Chỉ là chị hai lâu giơ tay một cái , đều quên mùi vị đó .
Lúc đột nhiên một cái, nhớ tới nỗi sợ hãi chị hai chi phối năm đó, Kiều Tiểu Đệ đó là vội vàng cắm đầu khổ ghi, ngoan ngoãn thuận thuận nửa điểm dám tâm tư khác.
Thợ cả Trương đang quét dọn bột hạt thấy cảnh tượng của hai , khỏi bật thành tiếng: “Chị em?”
Kiều Minh Minh ngại ngùng : “ ạ.”
Thợ cả Trương vẻ mặt hiểu rõ: “Thảo nào, con gái cũng luôn đ.á.n.h em trai nó như thế.”
Kiều Tiểu Đệ: “...”
Rơi lệ , lời của bác mây trôi nước chảy dường như cháu nữa chịu bạo kích.
Thời gian dần dần trôi qua, mấy cái cối nước cùng khởi động, từng sọt tre từng sọt tre hạt du nghiền thành bột phấn.
Thợ cả Trương : “Muốn tỷ lệ dầu cao, thì bột phấn bắt buộc càng mịn càng .”
Kiều Minh Minh vội vàng gật đầu, Kiều Tiểu Đệ cũng vội vàng ghi .
Thợ cả Trương : “Nghiền thành thế , đó bỏ nó lên lò hấp hấp.”
Bên trong xưởng ép dầu từng hàng bếp lò, xửng hấp bên khác xửng hấp bánh bao bao nhiêu.
Chỉ thấy thợ cả Trương đổ bột hạt du lên vải trắng, đó đặt vải trắng lên xửng hấp.
Nước trong nồi sôi, đặt xửng hấp lên nồi hấp, hấp một tiếng đồng hồ là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-166.html.]
Trong một tiếng đồng hồ , Kiều Minh Minh phát huy ưu điểm cần cù hiếu học của cô, cầm giấy và b.út tới vây quanh thợ cả Trương thợ cả Vương hỏi ngừng, suýt chút nữa hai thấy phiền.
“Sư phụ a, tay nghề các bác học ở thế?”
Trương, Vương: “Xưởng ép dầu nhà họ Đổng, chúng là sư .”
“Sư phụ a, sư phụ của các bác ?”
Trương, Vương: “Sư phụ c.h.ế.t chứ , c.h.ế.t mấy năm , lớn tuổi , lúc chắc đầu t.h.a.i .”
“... A, xin xin .”
Trương, Vương: “Không gì xin , chín mươi tám tuổi hỉ tang.”
Kiều Minh Minh:... Vậy thì đúng thật.
Cô hỏi: “Ngoài các bác , các bác còn sư nào khác ?”
Hai lợi hại, nghĩ đến nếu sư khác cũng chắc chắn kém. Thôn các cô mở xưởng ép dầu, nhưng chung quy nhân sĩ chuyên nghiệp, cho nên thể đào vẫn là đào một đến tọa trấn.
Trương, Vương: “Có a, chúng tối đa tính là ký danh, truyền thừa chính tông nhà họ Đổng còn đó đấy.”
Nói xong, hai ngậm miệng, cứ như Diệp Thư Đạt lúc vội vàng ngậm miệng.
Kiều Minh Minh hiểu , nhà họ Đổng dám nhắc tới lắm.
Diệp Thư Đạt cạn lời, giống như suy nghĩ trong lòng Kiều Minh Minh, : “Thật cũng gì tiện , bản địa chúng đều .”
Quan trọng là cô bản địa, đề phòng cô chút.
cô gái mắt sáng tâm kỹ, là Lão Chu dẫn tới, ước chừng cũng hiểu chừng mực, ông nghĩ nghĩ vẫn .
“Chỗ chúng năm đó nhà xưởng dầu Đổng gia, đó là trong thành phố đều đến tìm ông ép dầu. Sau khi sáp nhập Đổng Đại thành chủ quản chỗ chúng , bây giờ đều về hưu , sắp tám mươi tuổi thì cả ngày trồng rau đ.á.n.h cờ. Con trai cả ông việc ở nhà máy đồ hộp, con gái ở đường phố, còn đứa con trai út, ép một tay dầu , ở nhà đợi thôi.”
Kiều Minh Minh nghiêm túc, gật đầu.
Cô đoán chừng Diệp Thư Đạt vẫn , con trai cả và con gái đều chỗ , con trai út ép một tay dầu nhàn rỗi ở nhà chứ?
Cô cũng hỏi nhiều, tìm cơ hội hỏi Cậu ông là , Cậu ông quả thực chính là Bách Sự Thông công xã!
Bột hạt du nhanh hấp xong, bếp lò nóng hầm hập, khiến bên cạnh bếp lò đều là sương nước mịt mù.
Hạt du đến đây chín , chúng đặt nan tre, dùng vòng tròn nhỏ bằng nan tre ép chúng thành hình bánh.
Thợ cả Vương quen thuộc với bước : “Đừng coi thường bước , bắt buộc ép độ dày mỏng thích hợp, như mới thể đè ép , dầu mới thể .”
Chị em Kiều Minh Minh gật đầu như giã tỏi, Kiều Tiểu Đệ thấy ông dùng thìa sắt vớt một cái ép một cái bánh liền thành hình, khỏi : “Bác Vương bác thật lợi hại, mỗi múc lên lượng đều giống .”
Thợ cả Vương : “ còn chuẩn xác thế .”