Mẹ Trình thở dài thườn thượt: “Gần đây thím tìm cho nó một , hôm nay lúc ăn cơm tối với nó, nó cũng trực tiếp chạy về phòng, cháu xem, điều kiện thế nắm c.h.ặ.t nhà khác cướp mất !”
Kiều Minh Minh liền hỏi: “Là ai thế ạ?”
Mẹ Trình: “Lý Quốc Lương ở Hoàng Trang, cách thôn Thượng Dương chúng gần, hai trai hai chị gái trong nhà đều thành gia, trong nhà chỉ nhỏ nhất.”
Nhỏ nhất chứng tỏ em trai em gái nuôi, cái bao a.
Kiều Minh Minh sững sờ, khẽ một tiếng thầm nghĩ trùng hợp .
Mẹ Trình xung quanh thấp giọng, khẽ nhíu mày : “Hậu sinh hai năm đắt hàng lắm đấy, nhưng kết hôn sớm, thế nào cũng qua ba bốn năm nữa, cho nên ai tới cửa. cha năm ngoái lượt , vội vàng, khi mong mỏi con trai út thành gia, cho nên năm nay bà mối tới cửa, thái độ buông lỏng ít... Liên Hổ nhà thím và là em , Tiểu Kiều cháu xem, đây là điều kiện thể hơn !”
Kiều Minh Minh vội gật đầu.
là , đối với nhà gái mà trong nhà chị em tuy nhiều, nhưng đều thành gia.
Anh còn công việc , thể diện kiếm tiền, chừng qua hai năm nữa còn thể phân nhà.
mấy cái mà, đều quan trọng bằng nhân phẩm, rõ con thế nào chứ. Mẹ Trình nắm tay cô nhỏ: “Làm thể tệ, hiếu thuận với cha , cũng khúc gỗ. Thôn chúng thím và Hoàng Trang gần, con cái hai thôn là đức hạnh gì trong lòng đều rõ, Liên Hổ nhà thím và chơi , thì cũng thể hại em gái.”
Kiều Minh Minh: “Cái cũng đúng, cho nên thím cháu khuyên nhủ Vân Vân?”
Mẹ Trình gật đầu. Hậu sinh quá , bà ngàn vạn giúp con gái nắm lấy.
Kiều Minh Minh rối rắm, thật cô nhúng tay chuyện tình cảm của khác lắm.
Ngộ nhỡ tương lai , cháu trách nhiệm là trách nhiệm?
Kiều Minh Minh nhận lời, chỉ : “Cháu sẽ tìm cơ hội với Vân Vân.”
Cô chỉ thể truyền đạt ý của Trình cho Trình Vân Vân, rốt cuộc xem mắt , cần xem mắt còn do chính cô quyết định.
Mẹ Trình chỉ cho rằng Kiều Minh Minh đây là đồng ý , thế là thở phào nhẹ nhõm. Con gái bà bây giờ lời ai cũng thích , chỉ lời Tiểu Kiều.
Kiều Minh Minh rời , lúc về nhà đêm khuya.
Tắm rửa, khi ngủ thuận miệng nhắc tới chuyện , Ninh Du ừ hai tiếng, gì.
Kiều Minh Minh cũng trông mong phát biểu ý kiến gì, trong lòng cô nghiền ngẫm là một chuyện khác.
Vị tài xế Tiểu Lý cô nhớ tới vấn đề vận chuyển, dầu sơn du và sơn quỳ thôn các cô lớn , là đường bộ là đường sắt đây...
Mang theo nghi vấn, hai vợ chồng giấc ngủ.
Ngày hôm , Kiều Minh Minh dậy sớm, theo xe công xã.
Ba chiếc xe lừa đều thắng xong , xe lừa chất đầy từng sọt hạt du .
Cô và Chu đội trưởng cũng như Tiểu Đệ chia ba chiếc xe lừa, tiếng bánh xe nặng nề, từ từ về phía công xã.
“Ui chà, lượng năm nay còn nhiều hơn a!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-164.html.]
Xưởng ép dầu vẫn do Diệp Thư Đạt của năm ngoái quản lý, ông hút t.h.u.ố.c , bên tai còn kẹp một điếu.
Thấy Chu đội trưởng xuống xe, bèn đưa t.h.u.ố.c cho ông .
Chu đội trưởng nhận lấy : “Đây vẫn là một phần, ngày mai còn một đợt nữa đấy.”
Diệp Thư Đạt cầm hạt du lên , khỏi gật đầu: “Năm nay chăm sóc cũng hơn nhỉ, mẫu mã vô cùng tệ.”
Chu đội trưởng: “ thế, cho nên ông giúp chút, cả thôn chúng bận rộn cả năm, chỉ trông cú chốt cuối cùng của ông đấy.”
Diệp Thư Đạt : “Chúng quan hệ gì, thể chắc chắn là giúp ông theo hướng nhất.”
Nói , liền hét với hai bên trong: “Này, đến giúp một tay, cùng khiêng mấy xe đồ .”
Vừa dứt lời, hai chừng năm mươi tuổi, Chu đội trưởng thấy Kiều Minh Minh tò mò liền giới thiệu : “Họ là thợ cả của xưởng ép dầu, mặc áo đen họ Trương, mặc áo lam họ Vương, hai năm đó đều là thợ ép dầu của xưởng ép dầu Đổng thị nổi tiếng nhất chỗ chúng .”
Diệp Thư Đạt rít sâu một t.h.u.ố.c, đó kẹp đầu lọc ngón tay, cũng dùng sức bê một cái sọt tre lên : “Đâu chỉ là nổi tiếng nhất chỗ chúng , đó là nổi tiếng nhất cả Miên Sơn!”
Lúc đó Miên Sơn ai dầu nhà họ Đổng , hiện giờ nhắc tới chỉ thở dài một tiếng, thổn thức vô cùng.
Kiều Minh Minh gật đầu, cùng Tiểu Đệ bắt tay giúp đỡ, khiêng hạt du xưởng ép dầu.
Vừa đây, một luồng nóng liền ập mặt.
Hôm nay, cô e là ở đây một ngày.
Xưởng ép dầu lớn, đồ đạc nhiều, nhưng bên trong sạch sẽ gọn gàng ngăn nắp.
Kiều Minh Minh thể thấy từng thùng từng thùng lạc, đây là các đại đội đưa tới ép dầu.
Cũng đúng, địa phương huyện Bình Bắc ngoại trừ mỡ lợn thì ăn dầu lạc, xưởng ép dầu ngoài lạc còn nguyên liệu nào khác cũng bình thường, hạt du thôn bọn họ coi như ngoại lệ.
Diệp Thư Đạt : “Đồng chí các cô , nếu vấn đề gì thì hỏi lão Trương hoặc lão Vương.”
Kiều Minh Minh gật đầu, kéo Tiểu Đệ xuống.
Chu đội trưởng còn việc khác, cần họp. Có điều họp ngay trong công xã, chập tối hôm nay bọn họ ước chừng còn sẽ cùng về thôn.
Diệp Thư Đạt cũng vứt đầu lọc t.h.u.ố.c lá , xắn tay áo lên bắt đầu bận rộn.
Chỉ thấy bọn họ đổ hạt du lên một cái sàng lớn kiểm tra kỹ càng, dáng vẻ bọn họ là xem xem hạt du mốc hỏng .
Tiểu Đệ lén lút : “Chị, chúng cần giúp đỡ ?”
Người việc khí thế ngất trời, mà hai chị em bọn họ ở đây xem, hình như lắm.
Kiều Minh Minh nhỏ: “Chú Chu , là , chúng đừng động .”