Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-03-28 00:19:41
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ! Bố!”

Đứa bé lao tới, thấy bế em gái, liền nhảy lên đòi bố bế.

Kiều Minh Minh vẫy tay với Trình Vân Vân: “Chỗ cũng gần hết nhỉ, bọn tớ về đây.”

Trình Vân Vân tiễn bọn họ đến cửa phòng: “Cháu trai cháu gái tớ đều đón về , lúc chỉ còn hai đứa, tớ lát nữa đưa chúng nó về nhà. Có điều các nhà ăn ăn cơm ?”

“Không .” Kiều Minh Minh , “Bọn tớ dính nhớp nháp, nhất định tắm rửa , tắm xong trời tối thế , dứt khoát ăn ở nhà cho xong, khéo buổi sáng đồ nhiều cơm lúc còn thừa, hâm nóng thức ăn buổi trưa là thể ăn.”

Trình Vân Vân: “Được , cẩn thận chút.”

Kiều Minh Minh “ừ” hai tiếng, đó cổng lớn.

Trời mùa thu tối nhanh, khi trường tiểu học, chân trời dường như vẫn còn chút ánh sáng.

Hiện giờ khỏi cửa, vệt ráng chiều cuối cùng trời biến mất, chỉ mấy ngọn đèn ở sân phơi thóc cách đó xa sáng lên trong bóng tối.

Dưới đèn là các thôn dân vẫn đang việc, bọn họ đang xử lý lô lúa cuối cùng.

Lô lúa xử lý xong, ngày mai rải hạt thóc ở sân phơi thóc để mặt trời phơi nắng, phơi xong là thể đóng bao đưa công xã nộp lương thực .

“A a a!”

Chương Chương khi khỏi trường tiểu học thì ngừng , mở to đôi mắt tròn xoe thứ trong màn đêm. Cô bé ít khi ngoài buổi tối, đối với thứ bên ngoài ban đêm đều vô cùng mới mẻ.

Đứa bé mãi mãi, a a a cũng đang gì, đó khanh khách rộ lên, đến mức rung cả .

Kiều Minh Minh xốc xốc đứa bé mập mạp : “Ngốc to gan, con đúng là một chút cũng sợ nha.”

Trời tối thế , còn vui vẻ như .

Trên đường về nhà, qua khu thanh niên trí thức, Ninh Du ở cửa gọi một tiếng: “Vi Gia!”

Hành Hành giọng sữa cũng gọi theo: “Vi Gia!”

“Này!” Ninh Du bịt miệng Hành Hành, “Không vô lễ nha, bố thể gọi Vi Gia con chỉ thể gọi nhỏ.”

Hành Hành bĩu môi: “Cậu nhỏ gọi con là trứng thối!”

“Tại gọi con là trứng thối?”

“Tại vì hai hôm lúc đầu thôn chơi đặt m.ô.n.g lên bãi phân trâu chứ .” Kiều Vi Gia khoan khoái sạch sẽ , mặt mang theo nụ .

Kiều Minh Minh kinh ngạc: “Sao chị chuyện !”

Tiểu Đệ: “Bởi vì cảm thấy mất mặt, nhất định bắt em đưa đến khu thanh niên trí thức rửa ráy và quần áo.”

Kiều Minh Minh nhớ , hai ngày cả một buổi chiều Hành Hành đều về nhà. Cô còn tưởng thằng bé chơi vui quá cơ, hóa là vì phân trâu.

Hành Hành nặng nề “hừ” một tiếng, khoanh tay n.g.ự.c, miệng chu lên thể treo bình dầu: “Cậu đạo đức, đều đồng ý với cháu là , còn !”

Tiểu Đệ theo bên cạnh Ninh Du, : “Cậu đồng ý với cháu là hôm đó , đồng ý với cháu hôm nay .”

Cậu giở cái giọng vô , thật sự khiến Hành Hành tức đến mức thở phì phò, đó còn .

Tiểu Đệ ha hả, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt mũm mĩm của thằng bé: “Thấy , lúc khác hứa hẹn cháu kỹ, trong lời chỗ nào cũng là hố đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-154.html.]

Hành Hành đầu, cho chạm .

Qua vài giây, tức giận đùng đùng : “Cháu thư cho bà ngoại, cháu mách lẻo với bà!”

Tiểu Đệ lúc càng đến nghiêng ngả: “Bà ngoại cháu bây giờ đ.á.n.h .”

Sắp đến nhà , nhắc tới chuyện Kiều Minh Minh liền hỏi: “Em và Tầm Nhạn xong , Tầm Nhạn gửi thư về cho cha cô ?”

“Két”

Cửa nhà đẩy , Tiểu Đệ gật đầu: “Thời gian đều đang bàn bạc với cô những chuyện đấy, cô cũng thư về nhà , em đoán chắc là gần đây sẽ thư hồi âm. Haizz, cô việc quá lo sợ, giục giục thì lúc còn đang thư đấy.”

Kiều Minh Minh khẽ nhướng mày, một cái gì.

Về đến nhà, Tiểu Đệ đặc biệt tự giác đón lấy Chương Chương: “Nào, bế, để tắm.”

Chương Chương chịu, mày nhíu liền “a a a” kêu với Kiều Minh Minh.

Ninh Du rửa tay: “Thôi, để bế con bé, Minh Minh em tắm .”

Kiều Minh Minh gật đầu, cha đau lòng con , cảm thấy Chương Chương mới mấy tháng tuổi đưa đến trường tiểu học, gần như cả một ngày đều thấy bố , còn mấy trận đặc biệt đáng thương.

Lúc bế Chương Chương hôn chọc, biểu cảm dịu dàng lạ thường.

Trên bầu trời đêm nay vẫn đầy rực rỡ.

Đi nhà vệ sinh, Kiều Minh Minh tắm rửa, còn nhịn gội cả đầu.

Cô tắm rửa sạch sẽ từ xuống mới , làn da trắng nõn cô chà xát đến ửng đỏ.

Lúc Ninh Du bảo Tiểu Đệ chuyển cái chậu gỗ chuyên dùng tắm cho Chương Chương trong phòng, thêm nước chậu, cởi quần áo Chương Chương đặt cô bé trong nước tắm cho cô bé.

Tắm xong quần áo sạch sẽ, cho b.ú sữa, đó ôm đứa bé lòng dỗ ngủ.

Người lớn bọn họ mệt một ngày, trẻ con cũng mệt một ngày, còn dỗ ba phút, Chương Chương nhắm mắt ngủ ngon lành.

Tiểu Đệ khẽ hỏi: “Anh chị gặt lúa vất vả , là ngày mai em đổi với chị, chị hái bông, em giúp chị gặt.”

Cậu phân công việc hái bông, công việc cũng coi như tồi, dù chắc chắn nhẹ nhàng hơn gặt lúa ít.

Ninh Du: “Đợi lát nữa em hỏi Minh Minh xem, nhưng cô ước chừng sẽ đồng ý.”

Minh Minh đôi khi cực kỳ hiếu thắng, thể giúp cô gặt, cô cũng , chỉ tăng tốc độ lúc gặt để cơ hội giúp đỡ.

Đến cuối cùng còn giúp , cô ngược thỏa mãn hài lòng.

Trong lúc chuyện, Kiều Minh Minh .

Tiểu Đệ nhắc tới chuyện , cô quả nhiên đồng ý: “Em đừng coi thường chị, chị hôm nay gặt một mẫu đất, một mẫu đấy!”

Cô liếc Tiểu Đệ .

Tiểu Đệ: “... Được , chị nếu nghỉ ngơi thì bảo em, nếu em ngày mai nếu xong việc sớm em sẽ giúp chị gặt, em chiều nay bốn giờ rưỡi xong việc , còn về sớm tắm rửa một cái đấy.”

 

 

Loading...