Kiều Minh Minh tò mò: “Là là hát?”
Trình Vân Vân cũng nghi hoặc: “Đương nhiên là hát, Thủ đô các cô noãn lương ?”
Kiều Minh Minh vội lắc đầu.
Trình Vân Vân : “Một ly rượu kính đầu xà, văn bái tướng võ phong hầu; hai ly rượu kính lưng xà, cởi áo xanh đổi áo tía; ba ly rượu kính đuôi xà, gia chủ quan thanh như nước. Mua ruộng tậu đất lập gia nghiệp, t.ử t.ử tôn tôn hưởng phú quý, bài ca các cô qua?”
Kiều Minh Minh và Hành Hành đồng thời lắc đầu.
Hai con há miệng, mặt lộ biểu cảm cùng kiểu “tuy hiểu nhưng cảm thấy lợi hại”.
Mẹ ơi! Cầu kỳ thế ! Có văn hóa thế !
Trình Vân Vân : “Vậy lát nữa các cô thêm chút nữa, hôm nay cất nóc còn hát đấy.”
“Được nha nha!” Hai con gật đầu như giã tỏi.
“Tách tách đùng đùng”
Một tràng pháo nổ.
Chỉ thấy thợ mộc bên trái thợ nề bên , bọn họ từ hai bên leo lên thang, đó dùng dây thừng kéo xà giữa lên, từ từ ấn đầu cột.
Tiếp đó treo một cái b.úa lên xà giữa, nhận lấy cái giỏ tre Đường Tế Thu chuẩn sẵn đưa lên, trong giỏ tre chứa đầy kẹo các loại vị trái cây, lũ trẻ con tụ tập thành đàn đợi ở ngoài cửa chính là đợi khoảnh khắc .
Chỉ bác thợ mộc hát rằng:
“Hoàng đạo cát nhật hỉ môn khai, bát đại thần tiên tống bảo lai; đông gia tiếp đáo đầu chi bảo, mãi điền trí địa dụng bất liễu... đông gia tiếp đáo tam chi bảo, phong y túc thực niên niên hảo.”
(Ngày lành tháng mở cửa vui, tám vị thần tiên mang báu tới; gia chủ nhận báu vật đầu, mua ruộng tậu đất dùng hết... gia chủ nhận báu vật ba, cơm no áo ấm quanh năm.)
Lúc bọn trẻ con cướp ?
Không , đứa nào dám cướp về nhà là đòn đấy.
Trình Vân Vân với Kiều Minh Minh đang xem đến mê mẩn: “Nắm đầu tiên rải là của gia chủ, đợi lát nữa rải xuống chúng mới thể cướp.”
Kiều Minh Minh hồn, Hành Hành ngược vội gật đầu, đó bộ dạng nóng lòng thử.
Cậu bé cũng cướp!
Kẹo cướp mới càng ngọt!
Ngay đó, Đường Tế Thu đưa lên một cái giỏ tre khác, bác thợ mộc bốc một nắm kẹo tiếp tục rải, miệng niệm: “Tay cầm kẹo mừng trắng như sương, xà đông rải đến xà tây sang... già nhặt thêm phúc thọ, trẻ nhỏ nhặt thêm con trai.”
Ào.
Trẻ con ngoài cửa và trong sân đều náo nhiệt xông , xổm mặt đất ngừng nhặt kẹo.
Hành Hành cũng với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai chen trong đám trẻ con, khi bé còn phản ứng , dùng bàn tay mũm mĩm của ngừng vơ kẹo mặt đất trong lòng .
Kiều Minh Minh: “?”
Cô nhịn trợn mắt.
Không chứ, kẹo trái cây trong nhà con căn bản đụng đến mà!
Đứa bé gánh nặng thần tượng lớn, thích mà, Kiều Minh Minh từ khi với bé ăn kẹo nhiều sẽ sâu răng, bé dứt khoát ăn nữa. Cộng thêm bé kén ăn cực kỳ, chỉ ăn kẹo sữa, cho nên kẹo trái cây trong nhà để chảy nước bé cũng chịu đụng càng chịu ăn.
Hiện giờ cướp.
Trình Vân Vân : “Trẻ con đều như , thích náo nhiệt lẽ nhiều hơn thích kẹo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-149.html.]
Kiều Minh Minh thật sự nỡ , nhưng thật đừng , nhiều đứa trẻ như ở trong sân trong nhà náo nhiệt nhặt kẹo, ngôi nhà mới dường như lập tức tràn đầy sức sống.
Dường như , “sống” !
Cái giỏ tre cuối cùng, đồ bên trong là để cho chính thợ mộc.
Bác nhét túi của , niệm: “Tồn kho tồn kho t.ử tôn mãn đường, lục súc hưng vượng đạo mễ mãn kho.” (Đầy kho đầy kho con cháu đầy đàn, lục súc hưng vượng gạo thóc đầy kho.)
Lễ cất nóc đặc biệt cảm giác nghi thức, theo thợ mộc và thợ nề từ thang xuống coi như kết thúc.
Chu Tam Thúc cả ngày xụ mặt hôm nay cuối cùng cũng hửng nắng, ông đặc biệt rạng rỡ, vốn dĩ keo kiệt lợi hại, hiện giờ ở cửa chào hỏi bên ngoài mau cướp kẹo.
Đường Tế Thu mua kẹo, ông cũng mua.
Ông và Bình Quả thậm chí hào phóng một , còn nhiều bánh gạo nhỏ.
Cha keo kiệt hơn nửa đời , vì chuyện của con gái luôn thể vô cùng hào phóng.
Không lâu , là một tràng pháo.
Ý là cho trong thôn lễ cất nóc xong, lúc bạn đến còn kẹo và bánh gạo chia cho bạn nữa !
Đây chính là trí tuệ xử thế ở nông thôn.
Về nhà, Kiều Minh Minh và Hành Hành ngừng kể cho Ninh Du chuyện cất nóc.
Hai con mắt trợn tròn xoe, biểu cảm cũng cực kỳ hưng phấn, Hành Hành còn đến tay múa chân, cuối cùng bò đùi Ninh Du kích động : “Bố ơi, chúng cũng xây nhà , cũng xây loại nhà của chú Tiểu Đường ?”
Ờ...
Hai vợ chồng trong chốc lát nghẹn lời.
Bọn họ thật cũng xây mà.
Qua loa lấy lệ xong đứa con trai đang nhớ thương chuyện xây nhà, Kiều Minh Minh ghé tai Ninh Du, thẹn thùng : “Em một việc tham khảo ý kiến của .”
Ninh Du: “... Sinh đứa thứ ba?”
Kiều Minh Minh lập tức trừng mắt hổ: “Đáng ghét, ai sinh đứa thứ ba với !”
Ninh Du thầm nghĩ thật nghĩ nhiều, tháng năm năm ngoái lúc xảy chuyện, một đồng nghiệp của Minh Minh nhà sinh con gái đầy năm, thế là bế đến Cung tiêu xã .
Cô bé đó cực xinh, tóc đen nhánh, còn xoăn tự nhiên. Mắt to như quả nho, da dẻ còn trắng nõn, khiến Minh Minh thời gian đó luôn kéo góc áo , cực kỳ một cô em gái.
Biểu cảm lúc đó, và bây giờ y hệt .
Thẹn thùng, rụt rè, mắt ướt như sắp nhỏ nước.
Kiều Minh Minh trợn trắng mắt, đá giày xếp bằng chân : “Không thể nào đứa thứ ba, cả đời đều thể nào !”
Ninh Du cầm cốc nước lên: “Anh cũng đứa thứ ba, cũng , em gì với ?”
Kiều Minh Minh “bốp” một cái vỗ đùi, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c ánh mắt sáng rực : “Em sách!”
“Phụt”
“Phụt”
Một là trong miệng phun nước, một là nhịn bật thành tiếng.