Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-27 10:54:44
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Du: "Được , cháu hỏi nữa."

Biết đáp án liền thỏa mãn. Tiếp đó, chuyện thanh niên trí thức một chút.

Đội trưởng Châu lập tức trầm tư: "Đừng nữa, đúng là giải quyết cho một vấn đề khó khăn lớn."

Cả công xã bọn họ nhiều thanh niên trí thức như , thanh niên trí thức về việc nhà nông bằng địa phương.

Để bọn họ đến trường học dạy học , trường học cũng nhét nổi. Vậy thì dứt khoát để bọn họ chọn lựa một bộ phận , tụ tập cùng học trồng nấm, học xong để bọn họ lượt từng thôn từng hộ gia đình mở rộng qua.

Công xã bọn họ nhưng ít hộ gia đình, giao công việc cho bọn họ cũng đủ bọn họ bận rộn hơn nửa năm thậm chí một năm .

Giống như Ninh Du , thanh niên trí thức thể chữ, học đồ cũng nhanh, năng lực tiếp nhận còn mạnh, đặt ở trong ruộng trong đất việc nhà nông thuần túy chính là lãng phí nhân tài.

Trên mặt đội trưởng Châu cuối cùng cũng lộ nụ , giải quyết một chuyện trong lòng tâm trạng liền vô cùng .

đầu thấy Ninh Du, nhớ tới cô vợ đau đầu của , ông lập tức sầu .

Haizz, tức c.h.ế.t tức c.h.ế.t .

Ninh Du nín , đây bao lâu, chuyện tổ chức xã viên lên núi ghép cành cây du một chút đó mới rời .

Về nhà, sắc trời dần tối.

Mặt trời sắp xuống núi, treo lơ lửng ở phía tây bầu trời, trải đầy ánh ráng chiều đỏ rực.

Trong thôn khói bếp lượn lờ, ít xã viên nhà gọi đứa trẻ chơi điên ở bên ngoài về nhà, hoặc là "cục tác cục tác" gọi, đây là bảo gà kiếm ăn ở bên ngoài mau về đây.

Lúc Ninh Du về đến nhà, Kiều Minh Minh khéo ngủ dậy.

Cô dường như còn mơ màng, giường ôm đầu gối, ngẩn ngơ đang nghĩ gì.

Ninh Du: "Em , rót cho em cốc nước ?"

Ngủ lâu như , buổi tối nhất định ngủ .

Kiều Minh Minh gật đầu, xoa xoa đầu: "Làm bây giờ, đầu em nặng lắm nặng lắm."

Ninh Du bình tĩnh rót nước: "Ngủ lâu chính là như , em xuống hai vòng trong vườn rau, xong là thần thanh khí sảng, bảo đảm tinh thần đến ."

Kiều Minh Minh định hoãn chút nữa, trêu chọc con gái tỉnh, giường gặm chân .

Thật thần kỳ, đứa bé bây giờ năm tháng, giống như đầu tiên phát hiện chân , kinh ngạc xong liền gặm.

"Ngon ngon?" Kiều Minh Minh hôn con bé.

Đáp cô chỉ tiếng mút chùn chụt của Chương Chương.

Ừm, xem cực ngon!

Kiều Minh Minh tỉnh táo , bế con gái lên, bắt đầu dạo trong vườn rau.

Mặt trời chiều ngả về tây, ánh nắng chiều vàng óng bao phủ mặt đất.

Hành Hành xổm trong vườn rau, tưới nước cho vườn rau nhỏ của bé. Đứa nhỏ luôn thử nhiều thứ, còn đặc biệt thích tới vườn rau chơi đùa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-138.html.]

Thế là, Ninh Du một cha , đương nhiên thỏa mãn tâm nguyện nho nhỏ của con trai, hai vợ chồng liền dẫn theo bé, khai khẩn một mảnh vườn rau nhỏ cho bé, đây là vườn rau nhỏ độc thuộc về bé ( , cũng nguyên nhân vì để tai họa rau khác).

Vườn rau nhỏ của bé ở góc vườn rau, tuy nhỏ, nhưng bên trong trồng đậu đũa cà chua và rau xà lách, bên cạnh còn mấy bụi cỏ cát tường và thạch xương bồ bé di thực từ nơi khác tới.

Có điều thạch xương bồ sắp c.h.ế.t , cỏ cát tường ngược sống tệ.

Lúc Hành Hành liền chổng m.ô.n.g, cầm gáo nước tưới nước cho thạch xương bồ, đau lòng đến mức mặt đều nhăn .

Chương Chương nó như cực vui vẻ, chỉ bé "a a a a", đầu vui vẻ liếc Kiều Minh Minh.

Kiều Minh Minh điên điên đứa nhỏ : "Biết , con chơi, tinh lực con vượng thịnh thế ."

Hành Hành lấy khí thế trai: "Em gái em còn nhỏ, chạm những thứ , nếu sẽ giống như cháu gái Đại Ngưu, nhét phân dê trong miệng ăn đấy."

Kiều Minh Minh: "…"

Câm miệng .

Trong lúc ba con dạo vườn rau, Ninh Du nấu ăn trong bếp, chính là món lươn phi lê chiên giòn.

Thịt lươn tươi ướp xong treo lên lớp bột mỏng dùng dầu chiên, đó điều chỉnh nước sốt và thái đồ phối hợp xào.

Nếu món khó mua chứ, chỉ riêng dùng dầu chiên một cái cho sư phụ tiệm cơm nó giảm nhiều, cũng cho khách hàng tranh mua nó.

Lúc Ninh Du đang chiên, Kiều Minh Minh ngửi thấy mùi thơm chạy về nhà, hôm nay là vị chua ngọt, bên cạnh bếp, cái mùi chua ngọt liền xộc thẳng mũi.

khi bạn ăn, nó là mặn tươi chua ngọt, đặc biệt khai vị và đưa cơm.

Kiều Tiểu Đệ một nữa ăn đến thỏa mãn rời .

Đêm xuống.

Gió hè thổi nhẹ, mùa hè năm nay nóng hơn năm ngoái chút.

Kiều Minh Minh chút ngủ , ngừng đá chăn: "Cứ tiếp tục thế , chúng ngủ sân ."

Trong sân luôn mát hơn trong phòng chút.

Ninh Du: "… Anh sắp ngủ ."

Kiều Minh Minh: "Anh ngủ của , em của em. Hơn nữa em chịu nổi mà, em nóng đến mức chút bực bội."

Ninh Du thầm nghĩ, em rõ ràng là buổi chiều ngủ quá lâu.

Anh cầm lấy quạt hương bồ bên cạnh: "Được , ngày mai nếu như vẫn nóng như , chúng cái giường trúc, đó ngủ sân."

Mắt Kiều Minh Minh sáng lấp lánh: "Vậy ngày mai , gọi Tiểu Đệ tới trông Chương Chương, chúng cùng lên núi. Em đó học đan tre với Bình Quả, chọn tre thế nào."

Ninh Du cũng hứng thú: "Hàng rào ngoài sân quýt hôi nở , xanh mướt, cao lớn mà rậm rạp. Đất cũng sửa bằng phẳng, lúc ngủ tuyệt đối sẽ cảm thấy quá lắc lư. Hành Hành và Chương Chương cũng nóng, bình thường đặt hai em lên giường trúc , còn thể thêm hai cái ghế bập bênh bằng tre, cái ngủ trưa tồi…"

Hai vợ chồng một câu em một câu lên kế hoạch, mãi mãi cơn buồn ngủ dần lên, đó dần dần giấc ngủ.

 

 

Loading...