Không bao lâu , đoàn Kiều Minh Minh cáo từ rời . Sau khi khỏi huyện ủy đại viện tất cả đều ý chí chiến đấu sục sôi, chỉ một đội trưởng Châu khá là trầm mặc.
Làm bây giờ?
Làm thì bây giờ?
Lúc ông đến ngàn tính vạn tính cũng tính đến, Tiểu Kiều mà dám chuyện lên Quảng Giao Hội với bí thư Khương, để bí thư Khương giúp đỡ liên hệ với thành phố Miên Sơn.
Không , dám chứ?
Đội trưởng Châu luôn cảm thấy chấn động lớn nhất ông chịu đựng mấy chục năm nay gì hơn cái , bây giờ đầy đầu đều đang nghĩ nếu như thì !
Kiều Minh Minh kỳ quái: "Làm thì thôi."
Cô cũng lập quân lệnh trạng, càng ký hợp đồng gì, chẳng lẽ còn sẽ bắt cô bồi thường tiền và tù ?
Đội trưởng Châu tức đến mức ngã ngửa: "Cô đồng ý với , khoác đều thả , thể chứ!"
Đến lúc đó để lãnh đạo thế nào, để còn tin tưởng cô thế nào nữa đúng ?
Kiều Minh Minh vô cùng khiếp sợ: "Đội trưởng , chú đàm phán dự án, đương nhiên vẽ bánh thật lớn . Thật đối với xác suất chú thể thành cái bánh trong lòng hiểu rõ, nhưng chú thành cũng là hài lòng."
Lý tưởng mà, cao xa.
Chú nỗ lực hướng về lý tưởng cao xa, cho dù thành chú cũng thực hiện lý tưởng nhỏ đúng ?
"Haizz!" Kiều Minh Minh liếc đội trưởng Châu một cái, lắc đầu, "Đội trưởng chú vẫn là quá thật thà."
Muốn ăn thể như chứ!
Đội trưởng Châu ôm n.g.ự.c còn lời nào để , nhanh ch.óng về phía , ông sợ Kiều Minh Minh thêm mấy câu nữa ngất .
Châu Bình Quả che miệng, khi đội trưởng cô mới dám với Kiều Minh Minh một cái, đó ha ha tiếng.
Hai giờ rưỡi chiều, mặt trời ch.ói chang.
Một đoàn nhờ xe lừa của Hoàng Trang bên cạnh về thôn, lúc về đến nhà bụng đói đến mức kêu ùng ục ùng ục.
Kiều Minh Minh về đến nhà tiên là uống mạnh một cốc nước, đó liền kịp chờ đợi cầm lấy bát đũa bắt đầu ăn cơm.
Ninh Du ôm Chương Chương dỗ con bé ngủ, thấy thế khỏi hỏi: "Lúc các em về tiệm cơm quốc doanh ăn bữa cơm ?"
Kiều Minh Minh lắc đầu, trong miệng phồng lên: "Trong lòng đội trưởng đè nặng tâm sự đấy, tâm tư gì ăn cơm?"
Ninh Du: "Em gây việc gì cho đội trưởng ?"
Kiều Minh Minh phồng má, trừng mắt : "Cái gì gọi là em gây việc gì cho đội trưởng ? Rõ ràng là chuyện , chuyện cực lớn!"
Được , chính là xác thực gây việc .
Ninh Du lặng lẽ rơi một nắm nước mắt chua xót cho đội trưởng Châu, Minh Minh nhà tư duy nhảy vọt ý tưởng đổi, luôn thể gây chút chuyện cho ông thời kỳ mấu chốt, đội trưởng Châu nhất định một trái tim mạnh mẽ mới thể dung nạp cô.
"Vậy Tiểu Đệ ?" Anh hỏi.
Kiều Minh Minh ngẩn , miệng nhai a nhai: " , em quên bảo nó tới ăn cơm . Ây da , nó tự sẽ tới, nó đưa đồ cho thanh niên trí thức về viện thanh niên trí thức ."
Nói thì , Kiều Minh Minh vẫn đầu gọi Hành Hành: "Lát nữa hãy sách, gọi út con tới ăn cơm."
Hành Hành chu cái miệng nhỏ bò xuống giường: "Mẹ, út mang truyện tranh liên họa của con ?"
" , cho nên con tìm lấy về !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-136.html.]
Kiều Minh Minh phất phất tay với bé, Hành Hành liền tức giận đùng đùng giày vèo một cái chạy ngoài. đau lòng là, hai cháu chút bất ngờ đụng nửa đường.
Hành Hành chống nạnh ngẩng đầu: "Cậu út, sách của con !"
Một xấp sách thật lớn của con !
Kiều Tiểu Đệ thuận tay vớt bé lên: "Cho mượn xem , xem xong trả cho con."
Hành Hành chu miệng oán thầm: "Cậu út ấu trĩ quá ."
Ngay cả sách của đứa trẻ bốn tuổi như con cũng xem nữa.
"Hây, nhóc con còn hiểu từ ấu trĩ ?" Nói nhéo nhéo cái m.ô.n.g thịt của bé, cho Hành Hành liều mạng giãy dụa.
"Cậu út dám động dám động!" Hành Hành ngao ngao kêu, "Mông con đau lắm."
"Sao thế, ngã ?"
Hành Hành c.ắ.n môi: "Hôm nay ba giáo huấn ạ."
"Ba con đ.á.n.h m.ô.n.g con ?"
"Không ." Hành Hành ôm cổ út, cảm thấy quá mất mặt chịu .
Ngay lúc , Ninh Du cũng đang chuyện với Kiều Minh Minh ở nhà.
"… Đứa nhỏ giáo huấn , kiểu luôn lén lớn chuyện, còn bô bô ."
Kiều Minh Minh bưng bát gật đầu.
"Mấy đều như , hai hôm nghĩ bớt thời gian chuyện đàng hoàng với nó."
Kiều Minh Minh bưng bát gật đầu.
Cô nuốt đồ trong miệng xuống, ngẩng đầu : "Được , đừng nền nữa, cứ thẳng gì nó ?"
Ninh Du: "… Cũng gì, đ.á.n.h nó, chính là đạo lý đàng hoàng với nó."
"Ừm, đó thì ?"
"Sau đó chính là lâu, chân nó tê, lúc leo lên giường thì ngã."
Lúc ngã xuống thang giường dọa Chương Chương nhảy dựng, đó bé cũng "oa" một tiếng lên. Lúc đất vẻ mặt dường như đều ngốc , cứ gọi ba .
Khoảnh khắc đó cũng dọa Ninh Du nhẹ, đồ trong tay đều ném xuống đất xông tới.
Mãi cho đến khi bé là ngã m.ô.n.g, Ninh Du mới thở phào nhẹ nhõm, ngã m.ô.n.g cả.
Qua vài phút, tụt quần bé xuống xem, quả nhiên ngã đến m.ô.n.g bầm tím!
Dù chỉ tiêu chuyện hôm nay hẳn là thành vượt mức, cú ngã , bé chắc là sẽ bao giờ cố ý lớn chuyện nữa.
Kiều Minh Minh cạn lời: "Cái cha của …"
Ninh Du chột : "Thật cũng ngờ tới."
Ai nó sẽ tê chân đúng .
Chuyện tạm thời nhắc tới, Kiều Minh Minh còn chuyện quan trọng hơn. Cô lặp gần như bộ những lời hôm nay với chủ nhiệm Khương trong văn phòng, Ninh Du xong chẳng những còn lời nào để , còn đầy đầu hắc tuyến.