Lưu Tân dẫn mấy , quan tâm hỏi: "Sao thế, là gặp khó khăn gì ?"
Kiều Minh Minh chớp chớp mắt, đội trưởng Châu kéo Lưu Tân sang bên cạnh, thấp giọng : "Khó khăn thì khó khăn bao lớn, chúng chính là xin các lãnh đạo giới thiệu cho chút, dầu sơn du cũng thể chỉ tiêu thụ ở huyện chúng ."
Lưu Tân hiểu , đây là để huyện bắc cầu dắt mối, khai thác thị trường thành phố.
mà đúng a, đại bộ phận trong huyện còn thấy dầu sơn du nhỉ?
Nhắc tới chuyện , đội trưởng Châu liền lộ một vẻ mặt " nên nên ".
Kiều Minh Minh gượng gạo, tiếp đó khó xử : "Cái đó, chủ nhiệm Lưu là tính cách cẩn thận nhất, bây giờ vẫn đang tiến hành thẩm tra đối với dầu sơn du."
Lưu Tân hiểu , cho nên các đây thật là tới cáo trạng.
khi tìm lãnh đạo, ngược rõ chuyện với , cộng thêm xác thực là cha , cho nên Lưu Tân sinh tức giận gì.
Anh bất đắc dĩ thở dài, : "Tính cách của cha cũng chỉ thể ở trong cung tiêu xã trong huyện, gây thêm phiền phức cho các ông ."
Đội trưởng Châu: "Ây, sự việc thể như , chủ nhiệm Lưu xác thực quản lý cung tiêu xã cũng ."
Tuy rằng Tiểu Kiều luôn la hét trong huyện chỉ cần nhiều thêm mấy nhà cung tiêu xã thì cái cung tiêu xã đóng cửa, nhưng theo đội trưởng Châu thấy, trong cung tiêu xã chủ nhiệm Lưu quản lý xuất hiện hiện tượng trong giấm pha nước trong muối vón cục là cực kỳ tồi .
Thậm chí hàng trong cung tiêu xã cũng sẽ chỉ cung cấp cho nhân viên nội bộ, mà là bộ lấy bán giảm giá xử lý bên ngoài.
Lưu Tân dứt khoát : "Thế , đưa các ông gặp bí thư Khương, bí thư Khương lúc rảnh rỗi."
Nói xong, liền lên lầu.
Đội trưởng Châu kín đáo Kiều Minh Minh một cái, ý là chúng mượn cái cớ nhắc tới chuyện với Lưu Tân , Lưu Tân còn thật sự đưa bọn họ gặp bí thư Khương ?
Chuyện bên trong nhưng liên quan đến cha a!
Kiều Minh Minh nhẹ nhàng lắc đầu, theo là .
Tính cách bí thư Khương đội trưởng Châu thật hiểu lắm, nhưng Kiều Minh Minh thường xuyên theo Ninh Du báo, ngược thể đoán chút.
Báo Ninh Du cũng chỉ là báo quốc và báo tỉnh, còn thường xuyên thể từ trạm thu mua phế liệu kiếm "báo huyện" dán bảng tuyên truyền trong huyện.
Trong huyện đương nhiên báo chí, nhưng tường ngoài huyện ủy đại viện một cái bảng dài, dán ít báo cáo, hiện nay trong huyện con đường thế nào, thực thi chính sách thế nào ở đây ít nhiều đều thể thấy.
Ninh Du lúc đó liền , vị bí thư Khương chắc chắn là một trẻ tuổi. Sau hỏi đội trưởng Châu, xác nhận tuổi tác xác thực lớn.
Ông cũng là sinh viên đại học, hơn nữa còn sinh viên đại học từ đại học công nông binh bây giờ, đặc biệt sự xông xáo và tinh thần hăng hái tiến thủ.
Sau khi lên lầu, Kiều Minh Minh liền cúi đầu giả chim cút.
Nhân lúc Lưu Tân chú ý, nhét cuốn sổ tay mang theo cho Kiều Tiểu Đệ bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-134.html.]
Kiều Tiểu Đệ cũng căng thẳng a, lòng bàn tay mồ hôi mịn dày đặc, thế là nhịn nhét trở về.
Kiều Minh Minh: "…"
Em trai lấy tới tác dụng gì?
Văn phòng bí thư Khương ở tầng ba, lúc vặn rảnh rỗi, đang hoạt động gân cốt ngắm phong cảnh hành lang đây, thấy bọn họ một đoàn như rõ ràng chút kinh ngạc.
Lưu Tân báo cho ý định đến, thuận tiện còn đem chuyện cha cẩn thận của sống c.h.ế.t chịu cho dầu sơn du thôn Thượng Dương cung tiêu xã qua đường sáng.
Bí thư Khương gật gật đầu, " ."
Sau đó để mấy đều văn phòng.
Bí thư Khương xuống : "Ây, nên như thế mà! Dầu sơn du thôn Thượng Dương các ông coi trọng, theo hiểu trong tỉnh chúng các ông vẫn là nhà đầu tiên."
Ở nông thôn thi hành một chính sách thật khó, hàng năm chỉ hoa màu nhiệm vụ mới thể thuận thuận lợi lợi thành.
Còn về nghề phụ?
Trong đội sợ lỗ vốn.
Tiền lúc thật dễ kiếm, trong túi bao nhiêu tiền năng lực chống đỡ rủi ro cũng thấp.
Bí thư Khương thở dài: " nhớ Hoàng Trang bên cạnh các ông năm ngoái là xảy dịch gà đúng , năm nay lượng nuôi gà giảm nhiều, như lắm, thể lùi bước chứ."
Đội trưởng Châu "hầy" một tiếng, "Đoán chừng là nguyên khí còn khôi phục, đội trưởng Hoàng Trang chuẩn tu sửa chuồng gà một chút, năm hoặc là năm xác suất lớn sẽ khôi phục chăn nuôi thôi."
"Thế thì , chuyện cung tiêu xã sẽ hỏi một chút, ngoại trừ cái ," Bí thư Khương đẩy nước qua, "Vừa Tiểu Lưu các ông thành phố mưu cầu phát triển, ý tưởng tồi, đội trưởng Châu trong thôn các ông cụ thể là dự định thế nào?"
Muốn để huyện bắc cầu dắt mối, thể thì ngược cũng thể, nhưng chất lượng và sản lượng sản phẩm của các ông cùng với bao bì vận chuyển thể theo kịp đây?
Đội trưởng Châu chuẩn đầy đủ, mở cuốn sổ trong tay : "Đây là lượng trồng cây du năm nay của chúng , đây là những năm , đây là lượng hạt du dự tính năm nay sẽ thu hoạch, cùng với thể sản xuất bao nhiêu dầu sơn du."
Bí thư Khương nhận lấy xem xem, cảm thấy liệu ghi chép giấy coi như chân thực, nhưng…
"Dầu sơn du của các ông là ép ở xưởng ép dầu công xã?" Ông hỏi, "Tỷ lệ dầu là bao nhiêu."
Kiều Minh Minh lập tức quýnh lên, đó liền đội trưởng Châu : "Ước chừng ở mười lăm phần trăm."
Vừa dứt lời, bí thư Khương liền chút tiếc nuối.
Mười lăm phần trăm a.
Kiều Minh Minh thật sự nhịn nữa , : "Bí thư Khương, tỷ lệ dầu năm đầu tiên xác thực như thế, nhưng năm nay chắc chắn giống."