Kiều Minh Minh mấy hôm lên núi thấy, thầm nghĩ cái thôn về nếu sản nghiệp gì giàu lên, thật khai thác thành thôn du lịch cũng tồi.
Bảo vệ mảnh hoa sen nha, cô sẽ tới!
Là đội trưởng Châu tâm tâm niệm niệm đều là giàu, hơn nữa thể kiếm việc cho các xã viên nhất, cũng thể chỉ trồng một đầm củ sen, ở bên cạnh gần bờ còn trồng khoai sọ và mía.
Ruộng khoai sọ chắp chắp vá vá ít nhất hai mẫu, mang ngoài bán cho trạm thu mua, nhưng chắc chắn đủ cung cấp cho trong thôn ăn.
Đoán chừng vì nguyên nhân , bánh khoai sọ của thôn Thượng Dương ở gần đây đặc biệt nổi tiếng, mấy thím theo Kiều Minh Minh thấy còn ngon hơn trong tiệm hot mạng mấy chục năm .
Mà ruộng mía thì càng lớn hơn, Ninh Du : "Mía chỗ chúng hàng năm tháng 11 mới chín, đến lúc đó sẽ mời thôn ngoài tới cùng thu hoạch."
Bởi vì thôn thu hoạch chắc chắn kịp, khi thu hoạch xong còn sẽ trực tiếp kéo , cái thật thuộc về hoa màu nhiệm vụ.
Cho nên nông thôn lúc cũng ruộng nhàn rỗi, xem ngoại trừ mấy thứ , chỗ màu mỡ một chút bên đầm bùn đều tranh thủ từng tí đất trống trồng lên rau cần, rau cần xào đậu phụ khô, bỏ thêm chút thịt thái sợi là thật sự ngon.
Đương nhiên , trừ đất hoang .
Kiều Minh Minh soi đèn pin, chống nạnh hứng chí bừng bừng hỏi: "Bây giờ chúng bắt?"
Ninh Du cầm một cái đèn pin khác, tìm kiếm xung quanh, chỉ rìa đầm bùn : "Anh xuống , em cứ ở ."
Nói xong đưa đèn pin cho Kiều Minh Minh, cởi giày, xắn ống quần lên, xách cái kìm sắt chậm rãi trong đầm bùn.
Kiều Minh Minh tay cầm hai cái đèn pin, trực tiếp chiếu vị trí của , lập tức sáng đến mức thể rõ rong rêu trong đầm bùn.
"Có lươn ?"
Cô hưng phấn hỏi, Hành Hành cũng xổm ở một bên sức vươn đầu về phía Ninh Du, lúc chỉ cần nhẹ nhàng đá m.ô.n.g bé một cái e là bé đều sẽ ngã xuống.
Ninh Du gật gật đầu, nhỏ: "Có!"
Nơi chính là lươn, hơn nữa lượng còn ít, nhưng cực kỳ khó bắt.
Tại chứ, bởi vì thông tứ phía.
Lươn và trạch ngoại hình giống , đều trạch trạch trơn tuồn tuột, lươn cũng như thế.
Ở loại nơi chỉ cần kẹp c.h.ặ.t nó, hoặc là kẹp c.h.ặ.t nó giãy , bạn sẽ xác suất lớn bao giờ bắt nó nữa.
Nó chui tọt trong bùn, vèo một cái là mất tăm, khó khăn lắm đấy! Nếu lươn trong đầm bùn sớm trong thôn bắt tuyệt chủng, còn thể đợi bọn họ tới bắt chứ.
Nửa tiếng trôi qua, Ninh Du tay trắng trở về.
Kiều Minh Minh mà sốt ruột, nhịn hỏi: "Hay là em cũng xuống soi cho ?"
Ánh sáng đèn pin vẫn đủ sáng, dẫn đến Ninh Du chỉ thể hoạt động ở một mảnh nhỏ bên bờ . Xa hơn một chút, chính là dựa cảm giác bắt lươn.
Ninh Du sờ sờ nhiệt độ nước: "Cũng , quá lạnh, em cẩn thận chút."
Hành Hành trừng lớn mắt, lập tức giơ tay nhỏ lên: "Con con , ba con cũng sợ lạnh."
Kiều Minh Minh vui nha: "Cái nhỏ xíu của con cái gì cũng thích tới góp vui, xuống nước xong ngập cả eo con con sợ , tự ở bờ ngoan ngoãn đợi ."
Nếu như chọc cho cha con nổi nóng, cho con đây cũng thể xuống thì con xong đời đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-130.html.]
Nói xong, Kiều Minh Minh nhếch khóe môi, đặt đèn pin lên chạc cây một bên, cởi giày chuẩn xuống nước.
Ngay lúc , Hành Hành hừ hừ hì hì nũng, "Không chịu con cũng xuống , ba con thể giơ đèn cho ba…"
"Ấy"
Hai vợ chồng đồng thanh!
Đồng t.ử Kiều Minh Minh lập tức phóng to, tay vươn kéo , chỉ thấy Hành Hành trượt chân, liền giống như con lươn chui lỗ , trượt trong đầm bùn.
"Bùm"
Ninh Du trong nháy mắt nhào tới xách bé từ trong đầm bùn lên, Hành Hành vui đến mức a a kêu: "Tuyệt quá tuyệt quá!"
Cậu bé vui mừng nghiêng đầu Kiều Minh Minh, giống như cầm khăn tay nhỏ vẫy tay: "Mẹ mau xuống đây , nước mát lắm ạ, bùn đất mềm lắm mềm lắm."
Vừa bé còn nhảy mấy cái, hì hì.
Hai vợ chồng em em , cuối cùng quyết định cho cái m.ô.n.g của thằng nhóc hai cái tát tai lớn!
Anh một cái em một cái, một bên em một bên, đ.á.n.h cho đứa nhỏ ôm m.ô.n.g xoa xoa mãi.
Lớn gan ha con!
xuống cũng xuống , bạn thể gì nó, thì cùng chơi thôi.
Ninh Du dường như sợ Kiều Minh Minh sẽ tiếp tục tức giận, lén lút : "Hôm nay đưa nó xuống nước, ngày mai cũng đưa nó xuống nước."
Trẻ con chính là như , lòng hiếu kỳ trời sinh vượng thịnh, mà lòng hiếu kỳ của Hành Hành càng là mạnh đến .
Làm phụ chặn bằng thưa, nó tò mò thì đưa nó chơi mấy , cảm thấy gì vui nó tự nhiên sẽ nhớ thương nơi nữa.
Kiều Minh Minh mặt cảm xúc nheo mắt, trợn trắng mắt với trời: "Được thôi, sáng mai giặt quần áo."
Bây giờ cô con cũng sinh xong , ở cữ càng là xong , thế là quần áo mỗi ngày trong nhà liền biến thành một giặt một ngày.
Ngày mai vặn đến lượt Kiều Minh Minh giặt, nếu mặt cô cũng thể đen như , quần áo lăn qua đầm bùn khó giặt bao a.
Ninh Du: "… Được ."
Vừa dứt lời, Kiều Minh Minh tươi rói.
Thật ! Ngày mai thể ngủ nướng thêm nửa tiếng .
Ninh Du bất đắc dĩ , thầm nghĩ em như , chắc là cứ đợi mở miệng ôm lấy việc giặt quần áo .
Lúc ánh trăng sáng tỏ, chiếu lên mảnh đầm bùn dường như bao phủ một lớp voan mỏng màu bạc trắng.
Đầm bùn cũng chỉ ba bọn họ tới, lục tục cũng sáu bảy xách thùng tới.
"Ninh Du và Tiểu Kiều , hai cũng tới bắt cá?"
Người từ đằng xa xách đèn pin ánh sáng quá tối, cho nên là ông chú nào trong thôn hô với bọn họ.