Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-27 10:54:32
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời xong, Ninh Du kinh ngạc, đó thất thần, ngay cả quạt gió cũng quên.

Kiều Minh Minh vươn tay quơ quơ mắt , lầm bầm: "Này! Nghĩ gì thế, ngủ ngủ , sống thế nào ngày mai hỏi Tạ Thiện Văn là , còn dậy sớm đấy."

Nói xong, Kiều Minh Minh đá đá chăn ngủ.

Ninh Du ngủ , trong bóng tối mở to mắt trần nhà.

Mũi mạc danh chút chua, đợi tiếng ch.ó sủa trong thôn ngừng , dậy tã cho con gái, bên giường con gái một lúc lâu, mới nhắm mắt ép buộc ngủ .

Đêm nay trong mơ dường như xảy nhiều chuyện, cha còn sống, còn tái giá…

Mở mắt , trời sáng .

Ninh Du ngủ dậy ngẩn , dường như mấy đời.

Kiều Minh Minh tỉnh trong cái ôm ẩn ẩn ngạt thở, cô mơ màng hỏi: "Sao thế?"

Ninh Du vùi đầu cổ cô, ồm ồm : "Anh sống thật , em càng sống thật ."

Kiều Minh Minh đầy đầu hắc tuyến.

Sáng sớm tinh mơ phát điên cái gì?!

mà càng điên còn ở phía , chỉ Ninh Du : "Em xem, bà quá đáng thương quá khổ , khổ mười mấy năm cái con trai còn hiểu bà."

Nói xong, Kiều Minh Minh cảm nhận Ninh Du cọ cọ, đó da cảm giác ướt át nóng hổi truyền đến.

Kiều Minh Minh: "?"

Cô đen mặt , nghiến răng nghiến lợi: "Ý của c.h.ế.t em sẽ tái giá là em c.h.ế.t sẽ cưới khác hả?"

Ninh Du khiếp sợ, kinh ngạc đến mức ý cũng còn, vội : "Anh , , tuyệt đối thể nào cưới khác!"

"…"

Ôi trời đất ơi, Kiều Minh Minh sắp xỉu

Ninh Du sáng sớm đ.á.n.h thức Kiều Minh Minh và thành công chọc giận cô kết quả chính là khi rời giường ngừng hạ nhỏ, nào là bóp kem đ.á.n.h răng nào là vắt khăn mặt, nếu cô đồng ý Ninh Du thậm chí thể trực tiếp tay giúp cô đ.á.n.h răng rửa mặt.

Kiều Minh Minh hừ hừ hai tiếng, khi rời nhà xe lừa công xã cuối cùng cũng chịu để ý đến .

Kiều Tiểu Đệ ở một bên ôm Chương Chương xem kịch vui rạng rỡ, nhân lúc Kiều Minh Minh vệ sinh, sán đến bên cạnh Ninh Du hỏi: "Anh rể, chọc chị hai em thế nào ?"

Ninh Du cảm thấy chút mất mặt, chịu .

mà đứa con trai hố cha của từ trong phòng thò đầu , giơ tay lên thật cao, hưng phấn : "Con con , ba ba sẽ c.h.ế.t, cũng sẽ c.h.ế.t, mới thể nghĩ chuyện tái giá… Ưm!"

Ninh Du bịt miệng, hận hận đ.á.n.h m.ô.n.g bé mấy cái.

Anh thề, lúc rảnh rỗi nhất định trị cái miệng thối của con trai !

Hành Hành ôm m.ô.n.g nhảy: "Đau quá đau quá, ba con nữa, bao giờ nữa."

Ninh Du thầm : "Về nhà ba sẽ trị con!" Luôn bẻ cái tật của con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-126.html.]

Nói xong, trừng con trai vài , đợi khi Kiều Minh Minh xuất hiện vội theo bên cạnh cô rời .

"A a a a, mạ mạ, bạ"

Chương Chương nín thở, dùng sức vươn tay nhoài về hướng ba rời .

"Ngoan ngoan ngoan nha, chúng , mặt trời lớn như , cẩn thận Chương Chương chúng đen ."

Kiều Tiểu Đệ ôm đứa bé điên a điên, chụt chụt hôn thơm mấy cái.

Chương Chương mặt , đợi thấy mất hút, đầu ông đen thui, ngẩn vài giây "oa" một tiếng òa lên.

"Này nhóc con, cháu ý gì hả."

Kiều Tiểu Đệ nhanh ch.óng dỗ , đặt đứa bé lên giường hát nhảy, cuối cùng cũng dỗ khanh khách.

Mà bên , cha vô lương tâm tiêu sái rời , đang dạo phiên chợ náo nhiệt.

Dạo nửa tiếng thời gian hẹn với Tạ Thiện Văn đến , thế là liền cùng đội trưởng Châu phòng tiếp đãi công xã.

Phòng tiếp đãi thật chính là phòng điện thoại, công xã bỏ giá lớn lắp đặt điện thoại, về bản chất là thuận tiện cho công xã và cấp giao lưu.

Có điều dân chúng bình thường cũng thể tới, nhưng bạn dẫn, hơn nữa thu phí, cũng chiếm hời của bạn, cứ thu theo cước điện thoại.

Điều dẫn đến căn bản cũng mấy tới, lúc Kiều Minh Minh và Ninh Du đến đây trong phòng tiếp đãi chỉ nhân viên điện thoại Tiểu Lý.

Kiều Minh Minh cẩn thận quan sát điện thoại thời đại , trong lòng vô cùng nhớ nhung điện thoại di động mấy chục năm .

Tiểu Lý thấy cô kỹ, liền : "Cái điện thoại của chúng nhưng là cái đầu tiên trong các công xã của cả thành phố đấy."

Kiều Minh Minh tò mò: "Vậy bình thường tác dụng gì ?"

Điện thoại nhiều mới tác dụng ?

Tiểu Lý gấp gáp : "Ngoại trừ bình thường thông báo sự việc , còn thể giao lưu với ngoại tỉnh đấy. Đan tre đan cỏ của công xã Kiến Minh bên cạnh, dê của công xã Lan Hoa, gà của Hoàng Trang chỗ chúng vân vân, nhiều việc ăn của mấy nơi đều dựa cái điện thoại liên hệ."

Kiều Minh Minh bừng tỉnh đại ngộ, gật gật đầu đó yên lặng đợi điện thoại tới, trong lòng như điều suy nghĩ.

Mặt trời dần dần nóng bức, bỗng nhiên một trận âm thanh vang lên, Tiểu Lý điện thoại "alo" một tiếng, về phía Ninh Du.

"Ninh Du đúng , ."

Tiểu Lý đưa ống : "Điện thoại các đợi tới , Tạ Thiện Văn Thủ đô tìm."

Khu văn phòng công xã yên tĩnh, ngoài cửa tiếng gió xào xạc, thỉnh thoảng còn thể thấy tiếng bước chân.

Ninh Du cầm lấy điện thoại, "Là ."

Tạ Thiện Văn ở đầu dây bên : "Chúng ngắn gọn nhé, thời gian một bản báo cáo gửi cho , bên vẫn đang đàm phán. Có điều xem tình hình , đoán chừng là sẽ nhả chuyện về Thủ đô. Cho nên chúng lùi một bước, đang nghĩ thể để thầy giáo khởi động dự án Miên Sơn , ở Miên Sơn, thầy giáo cũng nhớ thương. Dự án của thầy giáo lúc đó cũng tham gia quy hoạch, nếu như thể xong gửi tới nộp lên, chắc là cũng thể chút tác dụng."

Ninh Du hiểu : "Cho nên là điều thầy giáo đến viện nông nghiệp Miên Sơn ?"

 

 

Loading...