Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-03-27 10:54:24
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đội trưởng Dương Lý vốn âm thầm dỏng tai , phát hiện hai đàm phán thành lập tức chen qua.

"Rắm, ông tránh cho ."

Đội trưởng Hoàng Trang trừng ông , treo lên nụ với đội trưởng Châu: "Hai thôn chúng quan hệ gì chứ, mau lên mau lên, đang đợi về nhà ăn cơm đây."

Đội trưởng Châu dường như kiên nhẫn, hai tranh biện tùy ý chỉ Kiều Tiểu Đệ và một cô gái bên cạnh phân đến đại đội Dương Lý : "Cứ hai , thôn Thượng Dương chúng nhận."

Cán bộ công xã cả, dù chỉ cần nơi tiếp nhận thanh niên trí thức là , thế là ngay tại chỗ sửa hồ sơ của hai .

Ngay đó, cũng mặc kệ khác thế nào, đội trưởng Châu gọi những phân đến đại đội nhà : "Đi thôn Thượng Dương tới chỗ , trời sắp tối chúng ngay."

Bởi vì những thanh niên trí thức xa, cũng thấy chuyện phân chia . Đội trưởng Châu chỉ đành điểm một nữa, hô: "Kiều Vi Gia, Mạnh Đăng Đạt, Trác Tầm Nhạn, Vương Hồng Anh."

Gọi tên xong, Kiều Tiểu Đệ trừng lớn mắt vui mừng khôn xiết, tay xách lưng cõng n.g.ự.c đeo, dù ít nhất cũng mấy chục cân hành lý đều thể chạy nhanh như bay.

"Hô, cũng đấy!"

Đội trưởng Châu gật gật đầu, mang theo chút hài lòng . Có sức lực là , ở nông thôn nếu như sức lực thì cái đầu.

Kiều Tiểu Đệ quăng hành lý lên xe lừa, "vút" một cái nhảy lên xe ngây ngô Ninh Du, khẽ gọi: "Anh rể."

Ninh Du "ừ" hai tiếng, "Chị ở nhà."

Kiều Tiểu Đệ định hỏi chị gần đây thế nào, nhưng mà mấy khác cũng lên xe, chỉ đành nén lời trở trong bụng.

Đội trưởng Châu vung roi, con lừa cộc cộc cộc về phía , nương theo vạt nắng chiều cuối cùng về phía thôn Thượng Dương.

Trời tối, mặt trăng vẫn xuất hiện, dần dần đạt tới mức độ thấy mặt xung quanh.

Ngay khi xe lừa còn gần mười phút nữa là đến trong thôn, trong thôn bùng nổ một chuyện lớn.

Các xã viên lúc sớm ăn xong cơm tối, đang thong dong cầm quạt hương bồ gốc cây long não chuyện phiếm, phía xa trong nhà họ Chu liền truyền đến từng trận tiếng la hét.

"Rầm"

Châu Chí Tài mạnh mẽ dậy, luồng sức mạnh đẩy ngã cả cái ghế đẩu. Ông hai mắt, trừng lớn mắt dám tin lớn tiếng hỏi: "Cái gì?"

Châu Bình Quả nắm c.h.ặ.t vạt áo, mở miệng Đường Tế Thu liền tiếp lời: "Chú Ba, chúng cháu yêu đương ."

Châu Chí Tài chỉ cảm thấy mắt choáng váng, ông mất vài giây vững, nghiêm túc hai : "Đùa đấy chứ?"

Châu Bình Quả: "Không đùa, nhưng cha , chuyện con thể giải thích."

Châu Chí Tài lập tức giận quá hóa , "Được ."

Ông xong trái ngó , trong miệng lải nhải: "Giải thích cái rắm tao cho mày giải thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-118.html.]

Giây tiếp theo lập tức xách cái chổi bên cạnh lên, đá cái ghế đẩu ngã mặt đất sang một bên, nghiến răng lớn tiếng : "Đường Tế Thu cái thằng lười biếng , lừa gạt con gái ông, ông đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

"Ấy cha gì thế, con đều là chúng con yêu đương, cũng cứ đuổi theo con buông!" Châu Bình Quả sắp gấp c.h.ế.t , kéo Đường Tế Thu trốn khắp nơi.

"Châu Bình Quả mày bớt mấy lời với ông đây, chuyện của mày tao xử lý xong Đường Tế Thu sẽ tính sổ với mày, mày tưởng mày hôm nay thể trốn thoát ?" Ông trợn mắt giận dữ .

"Cha lý, cha bình tĩnh con !"

"Nói cái rắm, mày câm miệng cho tao!"

Châu Chí Tài lời của con gái chọc cho tức đến mức thở hồng hộc, ngay cả lời Châu bên cạnh cũng màng tới.

Kiều Minh Minh trợn mắt há hốc mồm, vạn ngờ chú Ba Châu là cái gì cũng trực tiếp khai chiến, thế là vội tiến lên : "Chú Ba chú bọn họ xong , đến lúc đó hãy , chú càng đ.á.n.h càng ầm ĩ đôi trẻ càng hăng. Bình Quả và Tiểu Đường đều cùng một thôn, chú kích động như lớn tiếng như , trong thôn đều Bình Quả ?"

Nói xong, điên cuồng nháy mắt với Đường Tế Thu.

"Nên thì !" Châu Chí Tài khí huyết dâng trào, khóe mắt nứt chỉ bọn họ, " còn quản cái con sói mắt trắng đó gì, nó đều hổ kéo đàn ông tới cửa , còn quản nhiều như …"

"Chú Ba Châu, cháu và Bình Quả thương lượng xong về con, con theo họ Bình Quả!"

Đường Tế Thu bỗng nhiên năng khí phách.

Anh tiếp tục: "Bình Quả sinh hai đứa, thì một đứa họ Đường một đứa họ Châu. Bình Quả nếu sinh một đứa, thì chỉ họ Châu."

Nói xong, yên tĩnh, yên tĩnh như c.h.ế.t.

Trong sân bỗng nhiên liền tiếng động, ngay cả Chương Chương trong lòng Kiều Minh Minh đều gặm bàn tay mập mạp chuyện.

Nửa phút , Châu Chí Tài khẩy một tiếng: "Nhà kén chính là con rể ở rể, con của Bình Quả nhà tự nhiên theo họ nhà !"

Kiều Minh Minh thở phào nhẹ nhõm: "Chú Ba, bớt giận xuống từ từ . Ở trong mắt chú và trong thôn Tiểu Đường danh tiếng , nhưng Bình Quả nhà chúng giống nha, Bình Quả chính là nhất thời phạm sai lầm chú còn thể thật sự nỡ để cho danh tiếng em hủy?"

Mẹ Châu kéo chồng, vội gật đầu.

Bà cũng ưng Đường Tế Thu, nhưng con gái dù cũng là của , con gái lúc hiểu chuyện, nhưng luôn suy nghĩ cho nó.

Châu Chí Tài ít khi thể lọt lời khác, bẻ ngón tay tính, mắt cũng chỉ lời của đội trưởng Châu, hai vợ chồng Ninh Du còn vợ là ông .

Ông nghiến răng xuống, thở hổn hển nặng nề: "Nói!"

Châu Bình Quả trốn trong góc mới , nhanh ch.óng liếc Kiều Minh Minh một cái : "Chúng con yêu đương hai ba tháng , bây giờ mới với cha và , với cha và tiếng xin ."

Châu Chí Tài hừ lạnh: "Châu Bình Quả mày trời lão đại đất lão nhị mày lão tam, mày sẽ xin với chúng tao?"

 

 

Loading...