Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-03-27 00:39:57
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có thể ạ?”

“Đương nhiên thể, đó ba đầu tiên xin với con, mấy ngày nay ba bỏ qua con, chúng đều xin con.”

“Sau con ôm , con cứ dang tay , hoặc là một tiếng, ba và chắc chắn sẽ đặt em gái xuống ôm con.”

“Chúng đến đến mà, em gái tuy rằng nhỏ, nhưng con bất cứ lúc nào cũng thể đòi ôm. Em gái ba, và con ba ôm, cho nên con cũng đừng ngại ngùng, vì công bằng chúng ôm con nhiều hơn.”

truyện tranh liên họa mặt trời xuống núi xem là hại mắt, nhà chúng còn lắp bóng đèn, cho nên con xuống núi tự động cất sách , nhưng con chuyện gì, buổi tối con ngủ giường ba , chúng kể cho con ?”

Một tràng lời , đuôi lông mày Hành Hành nhướng lên khóe miệng cong lên, ừ hai tiếng, gật đầu thật mạnh.

Tiếng nước rào rào, Ninh Du : “Hay là thế , con đợi ba, ba đều tắm cùng con ?”

Hành Hành chút do dự.

“Sao thế, cảm thấy ?”

Ninh Du múc một gáo nước dội lên mặt bé, Hành Hành bỗng nhiên vui vẻ tiếng, lau nước mặt, ngẩng đầu nhảy nhót : “Được thì ạ, nhưng như ?”

“Hả? Cái gì?”

“Con mà, ba luôn tắm cùng . Ba tắm với con , ?”

Mặt Ninh Du đỏ lên, thằng nhóc con thấy lúc nào ? Rõ ràng và Minh Minh tắm rửa đều là nhân lúc chú ý tắm mà.

Đêm xuống, ánh nến trong nhà khẽ lay động.

Đêm hè tháng sáu ở nông thôn tính là quá nóng bức, mỗi ngày khi ngủ mở hai cánh cửa sổ gần giường thể giấc ngủ mát mẻ.

"Con chuyện gì, kể cho con ."

Kiều Minh Minh hào sảng lớn.

Hành Hành mặc áo ngắn quần đùi, hứng chí bừng bừng đung đưa đôi chân nhỏ giữa ba , nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Con Tam Quốc Diễn Nghĩa!"

Kiều Minh Minh kinh ngạc: "Trẻ con các con đều thích Tây Du Ký ?"

Hành Hành đắc ý : "Con cụ kể qua ."

Cụ trong miệng bé là chỉ Lão Chu Đầu, Kiều Minh Minh hiểu ngay, lúc Hành Hành sang nhà họ Chu chơi, già cũng thích kể chuyện cho trẻ con .

Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Kiều Minh Minh chỉ nhớ đại khái, thế là lặng lẽ dời ánh mắt sang Ninh Du.

Ninh Du giả vờ thở dài, ôm lấy con trai: "Đã qua bài từ , Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy, lãng hoa đào tận hùng." (Sóng cuộn Trường Giang chảy về đông, bạc đầu ngọn sóng cuốn hùng.)

"Khoan , em em , để em!"

Kiều Minh Minh lập tức chống dậy, hưng phấn : "Thị phi thành bại chuyển đầu . Thanh sơn y cựu tại, kỷ độ tịch dương hồng. Bạch phát ngư tiều giang chử thượng, quán khán thu nguyệt xuân phong. Nhất hồ trọc t.ửu hỉ tương phùng. Cổ kim đa thiểu sự, đô phó tiếu đàm trung!"

Ninh Du: "… Bài từ tên là gì?"

Anh mạc danh hoài nghi Minh Minh chỉ thuộc lòng mỗi đoạn mở đầu .

Hành Hành mắt sáng lấp lánh : "Hay quá, quá! Cái tên là gì ạ?"

Ơ…

Nụ mặt Kiều Minh Minh đông cứng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-114.html.]

Tên là gì nhỉ? Lâm Giang Tiên cái gì nhỉ?

Ba bốn giây , Kiều Minh Minh lặng lẽ xuống, động tác dán băng dính bên miệng, đó kéo chăn trùm lên đầu, thẳng đơ quyết định giả c.h.ế.t.

Ninh Du nín , kéo con trai qua: "Được chúng tiếp tục . Tác giả bài từ là Dương Thận, Dương Thận là thời nào, triều Minh đúng , “Tam Quốc Diễn Nghĩa” chính là triều Minh, kể về chuyện cuối thời Đông Hán ngôi vị hoàng đế của nhà họ Lưu chút vững, cho nên quần hùng tranh bá…"

Vừa mới một trận mưa nhỏ, nửa tiếng là tạnh, nhưng khi gió nhẹ ngoài cửa sổ thổi , trong gió mang theo chút mùi bùn đất và cỏ xanh độc đáo cơn mưa ngày hè.

Ánh nến dần tối, trong phòng thỉnh thoảng truyền đến tiếng thì thầm to nhỏ, kèm theo tiếng lúc lúc của trẻ con, tăng thêm vài phần nhẹ nhàng cho đêm hè.

Bỗng nhiên, trong phòng truyền đến tiếng reo vui mừng.

"Tên là Cổn Cổn Trường Giang Đông Thệ Thủy!"

"A Ninh Du chính là cố ý!"

"Chỉ xem em mặt thôi đúng !"

Sau đó là từng trận tiếng kèm theo tiếng oán trách, chẳng bao lâu tiếng trẻ con vang lên, trong phòng vui quá hóa buồn lập tức trở nên luống cuống tay chân.

Bên ầm ĩ, bên thôn bóng cũng trùng trùng điệp điệp bận rộn ngừng.

Sau cơn mưa, thích hợp bón phân hóa học.

Đội trưởng Châu dẫn theo hơn hai mươi , soi đèn pin bận rộn ngoài ruộng.

Mọi việc khí thế ngất trời, hận thể hôm nay bón phân xong ngày mai hoa màu liền nhảy vọt lên ba mét.

"Đội trưởng , phân bón của thôn đủ dùng ?"

rải hỏi.

Đội trưởng Châu hiếm khi rạng rỡ: "Đủ, dù năm nay cũng đủ dùng ."

Trong mắt ông tràn đầy mong đợi, dường như thấy cảnh tượng bông lúa trĩu nặng uốn cong eo.

Một đêm trôi qua, là một ngày mới.

Hôm , Thủ đô.

Tại một bệnh viện ở Thủ đô, nhà họ Kiều tụ tập trong phòng bệnh, vui mừng đứa bé mới sinh.

"Chị em các con cũng coi như kẻ , lứa đều sinh đẻ nhẹ nhàng chịu tội gì mấy." Mẹ Kiều vui vẻ , nhẹ nhàng chạm tay đứa bé, "Đã đặt tên ?"

Kiều Lan Lan giường bệnh vẫn sức, lộ nụ : "Đã đặt từ sớm , gọi là Trác Văn."

Mẹ Kiều gật gật đầu, tỏ vẻ hài lòng với cái tên .

Con gái lớn sinh hôm qua, lúc sáng sớm dấu hiệu, buổi tối mới phòng sinh, mười hai giờ đêm liền thuận lợi sinh .

Lúc Đàm Vĩ xách hộp cơm vội vàng , ý mặt cũng nén .

Nhà ít , từ khi kết hôn trong nhà dường như mới , tâm nguyện lớn nhất chính là trong nhà náo nhiệt.

Bây giờ trong nhà hai đứa con cũng đủ , nương tựa lẫn luôn thể thuận lợi hơn chút.

 

 

Loading...