Đi cùng hai cha con Chu Bình Quả và Chu Chí Tài, Ninh Du cũng coi như yên tâm.
“A a a a...”
Ninh Du còn đang dựa ngạch cửa theo bóng lưng Kiều Minh Minh, tiếng con gái kêu gào đòi ăn vang lên.
Đứa nhỏ còn thiếu mười ngày nữa là bốn tháng hiện giờ cái miệng vô cùng ầm ĩ, chỉ cần tỉnh là đá đá chân vẫy vẫy tay, đó a a a kêu.
Còn nhất định bắt đáp , đáp !
Ninh Du xoay đáp con gái “a a a”.
Kiều Minh Minh thật sảng khoái, chút nào cô con gái tỉnh ngủ.
Trên đường , Chu Chí Tài mở đường, nửa đường còn gặp hai cha con chú Ngưu Lăng Tử, thế là năm dứt khoát cùng .
Ba đàn ông ở phía trò chuyện, thỉnh thoảng dừng chân cây cối ven đường, hoặc là hái vài quả dại chín chua đến rụng răng, dường như vô cùng nhẹ nhàng.
Mà Kiều Minh Minh loại vận động kém cỏi chỉ thể kéo Chu Bình Quả, sợ Chu Bình Quả cũng nhanh như bay chỉ còn cô tụt phía .
Chu Bình Quả cũng mặt đỏ gấp, còn đưa một lời khuyên vô cùng chân thành: “Hay là mỗi ngày đều leo núi phía nhà mấy , cho sức khỏe.”
Cô đều nghi ngờ Tiểu Kiều nếu việc liên tục mấy tiếng đồng hồ ngoài ruộng, khi nào lăn đất ngất xỉu .
Kiều Minh Minh gật đầu lia lịa, trong lòng yên lặng rơi lệ, cổ họng cứ như cái bễ rách, bỗng nhiên liền mơ về bài kiểm tra chạy tám trăm mét thời học sinh.
Nói thật, thể chất cô thật sự . Dù cũng hơn thể kiếp , kiếp leo núi một leo nửa tiếng đồng hồ mới bắt đầu mệt đấy.
Cho nên cô quá vô dụng, là cái núi quá khó leo quá khó .
Mọi kiếm đều là tiền vất vả mà, cũng thật là khó các thôn dân ở nơi khó như thế còn vận chuyển quả du , đợi tiền cô nhất định yêu cầu mãnh liệt một con đường thể thông xe ở đây!
Đi dừng dừng, Kiều Minh Minh và Chu Bình Quả dần dần kéo giãn cách với ba phía .
Chu Bình Quả cũng mệt , nhưng cô quen thuộc núi, đường, cho nên cha cô cũng đợi cô .
Trên đường, cô : “Tớ chuẩn thẳng thắn với cha tớ.”
Kiều Minh Minh trợn trắng mắt trời, đôi chân run rẩy tại chỗ, tay trái hiệu ba: “Tớ , , đây là thứ ba với tớ câu , thứ ba đó!”
Chu Bình Quả thở hổn hển: “Lần là thật.”
“Chị gái , thứ hai cũng như .”
Lúc đó Kiều Minh Minh cho leo cây một , ngay từ đầu tiên Chu Bình Quả với cô thẳng thắn, Kiều Minh Minh đặc biệt bế Chương Chương đến cái đình nhỏ cửa nhà cô , chính là vì đến lúc đó hai cha con ầm ĩ lên cô thể can ngăn.
Thế nhưng từ buổi trưa ăn cơm xong đợi đến chạng vạng tối khi ăn cơm, nhà Chu Bình Quả đều bất cứ động tĩnh gì.
Chỉ gió từng trận từng trận, cuốn lên lá khô từng mảnh từng mảnh...
Lần thứ hai, Chu Bình Quả như .
Cô : “Lần xảy chút chuyện ngoài ý , cha tớ bởi vì chuyện hai ông tớ đ.á.n.h bạc mà tâm trạng , tớ dám , là thật sự thẳng thắn.”
Được , Kiều Minh Minh tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-111.html.]
Thế là diễn tập cho cô , diễn cha diễn con gái giúp cô loại bỏ căng thẳng.
Đợi cô bế Chương Chương thứ hai hứng chí bừng bừng chạy xem, vẫn cứ là bất cứ chuyện gì xảy .
Chu Bình Quả hồi tưởng hai , chột : “Lần thứ hai là Đường Tế Thu lúc chợ phiên huyện thành cãi với mà, hai sắp đ.á.n.h thì cha tớ ngang qua can ngăn, chú ý, suýt chút nữa đ.á.n.h rụng cả răng cửa cha tớ.”
“...”
“Sau đó cha tớ liền ở nhà là kẻ lười biếng, đáng đời lấy vợ, con gái nhà ai gả cho là xui xẻo tám đời, là tổ tiên tu đức mới đứa con rể như thế...”
Kiều Minh Minh im lặng, đó ôm bụng to.
“Ha ha ha ha ha ha ha!”
Ngay cả cổ họng đau như d.a.o cạo cũng màng tới nữa.
Kinh động chim bay một mảng!
“Khụ khụ, , mau ! Càng kéo dài càng lâu ai phía sẽ xảy chuyện gì!” Kiều Minh Minh tích cực cổ động .
Nói thật, bản cô chính là thích xem tu la tràng (cảnh hỗn loạn kịch tính).
Kiều Minh Minh kéo tay cô , ánh mắt sáng rực chằm chằm cô : “Lúc thẳng thắn ngàn vạn gọi tớ, lẽ ngoài là tớ ở đó, chú Ba Chu sẽ nể mặt gì .”
Chu Bình Quả hoài nghi: “Thật ?”
Chắc chắn xem náo nhiệt?
“Thật mà!” Kiều Minh Minh nhịn chân thành , “Tớ và chú Ba Chu quan hệ tệ, đến lúc đó tớ còn thể khuyên nhủ chú .”
Chu Bình Quả: “... Được , tớ thực sự là sợ.”
Dù cả thôn Thượng Dương ngoại trừ cha cô , thể khiến cô yên tâm nhất Đường Tế Thu mà là Kiều Minh Minh.
Không vì , Tiểu Kiều ở đó, Chu Bình Quả liền cảm thấy trong lòng nắm chắc.
Hai nghỉ ngơi gần xong, tiếp tục về phía .
Trên đường, Kiều Minh Minh xúi giục : “Tớ cảm thấy nên mang cả Đường Tế Thu cùng, như cho dù xảy chuyện gì cũng là đóng cửa giải quyết trong nhà. Lỡ như cha xách d.a.o vội vã đến nhà họ Đường, trong thôn chẳng một đống lớn thấy cảnh .”
Đừng nữa, lời của Kiều Minh Minh còn thật sự lý.
Chu Bình Quả nghiêm túc suy nghĩ xong, gật đầu đồng ý.
Chuyện trong nhà giải quyết trong nhà, thể giống như ầm ĩ đến mức cả thôn đều .
Kiều Minh Minh nhịn , vỗ vỗ vai cô : “Yên tâm , cha nào yêu con mà thể thắng nổi con cái cả.”
Nói thật, cô cảm thấy khả năng chú Ba Chu chấp nhận Đường Tế Thu còn khá cao.
Vì ư?
Trải qua chuyện , chú Ba Chu hiện giờ đối với con rể đang ở trong tâm lý hạ thấp tiêu chuẩn nỡ hạ thấp.