Tô Yến Đình ? Nàng việc ở tòa soạn báo! So với loại phụ nữ nông thôn văn hóa như nàng, một trời, một đất.
Nàng hét lớn: “Cô gì?”
Diệp Thâm thấy vội vàng : “Tiểu Duyệt năng lỗ mãng, mặt em dâu xin cô.”
Tô Yến Đình tao nhã mỉm : “ chấp nhận lời xin của . Bây giờ gả cho A Nhung ca, cũng coi như là nửa thành phố, sẽ học theo mấy bà đanh đá ở nông thôn c.h.ử.i bới, chịu bỏ qua cho khác, đó là hành động của văn hóa.”
“Tuy chỉ học tiểu học, nhưng cũng hai chữ ‘gia giáo’ như thế nào.”
Trương Tư Duyệt: “Cô dám mắng gia giáo?”
Diệp Thâm vô cùng hoảng hốt Tô Yến Đình, Trương Tư Duyệt. Hai phụ nữ đối mặt , một dịu dàng nhạt, mắng cần từ tục tĩu; một tức giận đùng đùng, lông mày sắp dựng lên.
Anh thấy hết biểu cảm của hai , lòng Diệp Thâm nhất thời run lên. Tuy Tô Yến Đình tự nhận chỉ học tiểu học, nhưng khi nàng chuyện một cách bình tĩnh, nhanh chậm như , càng giống một tiểu thư khuê các giáo dưỡng.
Giang Nhung ôm vai Tô Yến Đình, cảnh cáo: “Anh họ cả, đây là đầu tiên đưa Yến Đình về, để cô khinh bỉ.”
“Xin , xin .” Diệp Thâm liên tục xin : “Tiểu Duyệt thật sự năng lỗ mãng, cô chỉ là vẻ ngoài của em dâu cho kinh ngạc, thắc mắc cô lớn lên ở nông thôn mà da dẻ như . Anh cũng , việc đồng áng mỗi ngày thể trắng trẻo xinh như các cô gái trong thành .”
Giang Nhung lạnh : “Cô là một cô gái nông thôn, nhưng cũng là bảo bối trong lòng bàn tay của cha , càng là vợ sẽ cùng hết cuộc đời.”
“Cha cô thương cô , cưng chiều cô , nuôi dưỡng cô — cô ? Cô gia giáo.”
Mặt Diệp Thâm cũng đỏ lên, thật ngờ Trương Tư Duyệt mở miệng hùng hổ như , càng ngờ một cô gái nông thôn như Tô Yến Đình thể đáp trả một cách sắc sảo, cần dùng từ tục tĩu.
Xem em dâu của cũng đơn giản.
“Tiểu Duyệt, em xin Yến Đình , chuyện coi như bỏ qua.”
Trương Tư Duyệt đột nhiên đẩy Diệp Thâm một cái, mắng một câu: “Họ Diệp, thật hèn nhát.”
Nói xong, cô đầu mà bỏ .
Diệp Thâm đưa tay ngăn cô , nhưng kịp, đành cô tức giận bỏ .
Diệp Thâm gượng một tiếng: “Về nhà , còn đang ở nhà chờ.”
Lúc Tằng Dung dọn dẹp nhà cửa gọn gàng. Biết Giang Nhung sắp đưa bạn gái về, bà dọn dẹp bộ căn nhà từ một tuần , cho cô gái nông thôn mở mang tầm mắt.
Lát nữa Trương Tư Duyệt cùng họ đến, Tiểu Duyệt ở bên cạnh đối chiếu, càng nổi bật sự vô văn hóa, thô tục, đáng của Tô Yến Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-81-to-yen-dinh-phan-kich-tang-dung-gia-tao.html.]
Tằng Dung đắc ý, hôm nay bà mặc một bộ quần áo mới, mở radio trong nhà, radio đang phát nhạc, bà cũng ngân nga theo.
Không bao lâu, thấy tiếng động bên ngoài, là bọn trẻ về.
Tằng Dung mở cửa, thấy ngoài cửa ba , con trai bà Diệp Thâm, cháu ngoại Giang Nhung, và một phụ nữ xinh xa lạ. Người phụ nữ khí chất , dung mạo rạng rỡ, khiến mà sáng cả mắt.
Nga
Tằng Dung ngập ngừng: “Đây là…”
Diệp Thâm: “Mẹ, đây là Yến Đình.”
Tằng Dung kinh ngạc mở to mắt, phụ nữ xinh động lòng mắt chính là cô gái nông thôn mà cháu ngoại để ý?
Cô xinh như , trông chút quê mùa nào, cử chỉ cũng thô tục. Ngược , nếu cô học hành gì nhiều, chỉ vẻ ngoài và khí chất, sẽ nghĩ cô là một cô gái giáo dưỡng .
Giang Nhung gọi bà một tiếng mợ, Tô Yến Đình cũng chào theo.
Tằng Dung: “Vào , chỉ ba đứa, Tiểu Duyệt ?”
Diệp Thâm ấp úng: “Cô , cô về .”
Tằng Dung: “Sao về ? Nhà chuyện gì ?”
Giang Nhung thẳng: “Vừa mâu thuẫn.”
Tằng Dung lời của Giang Nhung cho giật , “Mâu thuẫn gì với Tiểu Duyệt, Thâm con bắt nạt nó ?”
“Yêu đương thì đừng suốt ngày cãi , Giang Nhung, con cũng đừng học theo họ con, hai đứa đều như , đối xử với con gái một chút, đừng hung dữ quá.”
Giang Nhung chút khách khí : “Mợ, đối tượng mợ chọn cho họ, những tật khác tạm thời thấy, chỉ là chút gia giáo.”
“Giang Nhung, con bậy gì .”
Giang Nhung: “Vừa gặp Yến Đình, luôn miệng gọi là cô gái nông thôn, năng hùng hổ như , thật giống cha dạy dỗ.”
“Một chút gia giáo cũng .” Giang Nhung xong câu , đột nhiên cảm thấy chút khoái trá.
Anh nhớ nhiều năm , lưng cũng chỉ , cha nuôi dưỡng, đúng là gia giáo…
Tằng Dung thoáng thấy trong mắt Giang Nhung sự chế giễu rõ ràng, bà suýt nữa thở nổi.
Bà gượng : “Chắc là hiểu lầm thôi, chắc chắn là hiểu lầm. Ngày mai mợ gọi Tiểu Duyệt đến, mấy đứa trẻ chuyện rõ ràng, hiểu lầm sẽ giải quyết.”