Đối mặt với tình huống như , tâm trạng La Cũng Lan thập phần lo âu. Nếu máy đ.á.n.h chữ của các cô hiện giờ thể bán chạy, còn chiếm ưu thế về kỹ thuật nhanh và tiện, nhưng nếu thương hiệu nước ngoài tham gia bắt chước, đưa phúc lợi mua hàng tương ứng... Các cô ở điểm cạnh tranh với thế nào?
Phiếu giảm giá 20% nhà hàng Kỳ Tích? Phiếu miễn phí?... Người của những đơn vị căn bản sẽ tự bỏ tiền túi tới ăn, nếu thể dùng công quỹ ăn uống, thì những ưu đãi đối với họ cũng lợi ích thực tế.
Các đơn vị quốc doanh lớn nhỏ nếu mua sản phẩm của các cô, sản xuất máy tính bán cho ai đây?
“Yến Đình, xem... Chúng gia tăng ưu đãi mua hàng gì đây?” Lúc La Cũng Lan dù trong lòng sốt ruột, vẫn cứ đẩy mạnh tiêu thụ máy tính cá nhân, đảo vì kiếm tiền, mà là hy vọng tác phẩm tâm huyết của chính thể thừa nhận.
“Phúc lợi ưu đãi...” Tô Yến Đình mím môi. So với sản phẩm nước ngoài, định giá của các cô vốn cao, giá cả cũng đủ ưu đãi. Nếu thêm “suất nước ngoài” giá trị tương đương, cộng thêm đầu tư nghiên cứu phát triển sản phẩm lớn... Làm như quả thực là lỗ vốn kiếm tiếng rao, lợi nhuận gì.
Ở thập niên 80 như thế , thể chút gì , chạy tới tranh giành ăn với thương hiệu quốc gia khác.
Từ các chính sách ưu đãi mà các quốc gia đưa , trừ bỏ một ít ngành sản xuất quan trọng đặc thù, những ngành nghề mới phát triển như “máy tính”, ngược dùng để nhường lợi cho “sản phẩm nước ngoài”, cũng liền đả kích sự phát triển của sản phẩm trong nước.
La Cũng Lan thở dài một : “Làm sản phẩm phần cứng thật sự mệt, còn bằng đầu bán phần mềm .”
Sản phẩm máy tính nước ngoài nhập lượng lớn, các đơn vị phổ cập thiết máy tính, tương lai bán phần mềm chương trình sợ là lợi nhuận càng thêm to lớn, chi phí nghiên cứu phát triển cũng thấp hơn.
“Đều nghĩ như thì ngành sản xuất còn phát triển thế nào .” Tô Yến Đình kiên định : “Công ty chúng sản phẩm máy tính cá nhân của riêng .”
“Bán cho ai? Hay là tiếp tục nghĩ xem thế nào đẩy mạnh tiêu thụ cấp ưu đãi ——”
“Chúng cho ưu đãi!” Tô Yến Đình đột nhiên một câu, “Giá cả của chúng đủ lợi ích thực tế, vô luận là phần cứng phần mềm thứ đều , tính giá trị cực cao, kèm hệ điều hành phần mềm văn phòng... Ba phần mềm nhập liệu tiếng Trung, còn phần mềm luyện đ.á.n.h máy...”
“Về bản sản phẩm, chúng ưu thế tuyệt đối trong nước!”
Sản phẩm của các cô bản , so với sản phẩm nước ngoài thì tính giá trị cực cao, chính là bán mới tức.
La Cũng Lan ủ rũ : “Nói mấy cái cũng vô dụng, đơn vị mua đồ của chúng , chuyện tình cảm ? Nói tình cảm ủng hộ hàng nội địa thì cũng thể bán một ít, nhưng tớ liền cảm thấy nghẹn khuất, đồ của chúng kém...”
“Có lẽ chúng nên suy xét đổi một đường đua khác.” Tô Yến Đình đầu óc xoay chuyển, nghĩ một chủ ý.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-562-huong-di-moi-cho-may-tinh-to-lan.html.]
Tư duy của La Cũng Lan lúc còn hạn hẹp ở việc bán máy tính văn phòng cá nhân cho các loại xí nghiệp đơn vị quốc doanh lớn và nhỏ, bởi vì họ mới thực lực kinh tế mua sắm lượng lớn. mà Tô Yến Đình thể dự kiến máy tính sẽ thị trường tiêu thụ rộng lớn hơn, chỉ giới hạn ở văn phòng đơn vị, mà sẽ giống như tủ lạnh TV, bước hàng ngàn vạn gia đình.
La Cũng Lan nghi hoặc : “Có ý tứ gì? Đổi một đường đua, đổi ?”
Tô Yến Đình bĩu môi: “Người mua của chúng , chúng bán cho khác bái, thị trường trong nước lớn như .”
La Cũng Lan: “Bán cho ai a? Những đơn vị mới thực lực mua sắm?”
Tô Yến Đình: “Bán cho cần tính giá trị.”
Mua sắm quốc doanh, bán con bán ruộng đau lòng, thì bán cho đau lòng.
La Cũng Lan: “Cậu là xưởng nhỏ đơn vị dân doanh tư nhân? Ai —— tớ khuyên là nghỉ cho khỏe , Yến Đình, suy xét đến hiện thực, hiện tại văn hóa, học đại học bao phân phối, phần lớn ở các loại đơn vị nhà nước, những mới thể học thao tác máy tính việc.”
“Trước mắt đại đa chủ xưởng tự thể, bản khả năng cũng qua sách vở gì, cũng văn hóa gì, cần máy tính.”
Tô Yến Đình mỉm : “Không , tớ cảm thấy còn một ít hộ kinh doanh cá thể loại hình cần mua sắm máy tính cá nhân của chúng , thông qua bọn họ, chúng thể bán nhiều hơn.”
La Cũng Lan hiếu kỳ : “Cái gì?”
“Hiện tại bảo mật, tớ liên hệ một phen, xong xuôi sẽ cho bất ngờ.”
La Cũng Lan sốt ruột: “Rốt cuộc là cái gì a? Yến Đình, Yến Đình của tớ, đừng gạt tớ a!”
Tô Yến Đình úp úp mở mở: “Cậu dùng cái đầu nhỏ chỉ thông minh trác tuyệt của suy nghĩ một chút xem.”
“Trước ở trong trường học mỗi ngày thấy dùng chỉ thông minh nghiền áp khác nha.”
La Cũng Lan: “...”
Tiểu đồng chí La cuộn một quyển sách , gõ nhẹ đầu một cái, đúng , vì cái gì chỉ thông minh vượt qua thử thách như cô, lăng là nghĩ .