Tiểu Béo ngượng ngùng xoắn xít tới bên cạnh Hạ lão ngũ, bắt đầu màn giao tế của : “Tớ chơi với , chúng cùng chơi…”
Còn các bạn nhỏ khác cũng qua, duỗi tay sờ sờ cái váy xinh Hạ lão ngũ.
Hạ lão ngũ thoải mái hào phóng: “Muốn sờ thì xếp hàng sờ, các thẳng, đều tớ!”
Bạn nhỏ Hạ lão ngũ ngại sờ váy, bé thập phần hưởng thụ tư vị vây quanh. Hôm nay mặc quần áo , chính bé cũng lâng lâng như tiên.
—— Hư vinh tâm của trẻ con quấy phá!
Tuy rằng là em út trong nhà, nhưng bé dã tâm đại ca, thích chỉ huy hiệu lệnh khác, hiện tại “cầm mỹ hành hung” (dùng sắc để bắt nạt), thật vui vẻ.
Cô giáo Trần lớp mầm thấy một màn , tự chủ lộ một nụ ngọt ngào hợp lòng , cô đầu với Tô Yến Đình: “Cô bé thật là lớn lên hoạt bát xinh .”
“Hành sự hào phóng, còn nhỏ tuổi liền năng lực lãnh đạo, là nguyên liệu cán bộ, xem là gia trưởng giáo dưỡng .”
Tô Yến Đình: “……” Hoạt bát xinh nhưng thật là thật, nề hà cô bé.
Cô giáo Trần liếc mắt Tròn Tròn xinh , nhịn với Tô Yến Đình: “Hai bé là con gái sinh đôi của chị, đều lớn lên xinh a.”
Tô Yến Đình gật đầu: “ , một đôi song sinh.”
Cô giáo Trần về phía Nhuận Nhuận, : “Đây là tiểu ngũ nhà Hạ Sư trưởng , hôm nay mặc váy tới, còn , quả nhiên lớn lên xinh . Anh tư của bé cũng học ở nhà trẻ ——” Thật là nghịch ngợm c.h.ế.t, cần thiết cẩn thận phòng .
Mấy đứa nhỏ nhà họ Hạ liền một cái đèn cạn dầu. Cô giáo Trần liếc Nhuận Nhuận, thầm nghĩ đây cần thiết là đối tượng trọng điểm chú ý.
Trong mắt cô giáo Trần, chẳng sợ Nhuận Nhuận mặc một váy chấm bi ôn nhu, nét mày mang sắc bén vẫn cứ che giấu khí khái hùng tự nhiên mang theo. Xinh là xinh , còn thể là một bé trai xinh , thả còn để tóc ngắn rõ ràng.
Đã sớm con trai út nhà Hạ Sư trưởng sinh tú khí xinh , giống một cô bé, hiện tại thấy, quả nhiên giống một bé gái, chẳng sợ mặc váy cũng thấy sai sai.
Tô Yến Đình: “?????”
Như thế nào lập tức, con gái cô liền thành con trai khác, con trai nhà khác thành con gái cô.
“Không , cô giáo Trần, cô hiểu lầm . Cái , còn cái , hai đứa mặc váy giống , là con gái ruột của , đây là chị, đó là em.”
“Bên cái , đó là tiểu ngũ nhà họ Hạ.”
Cô giáo Trần Nhuận Nhuận, Hạ lão ngũ, trợn tròn mắt.
Đặc biệt là khi về phía đứa “bé gái” mặc váy hồng tiêu d.a.o tự tại , càng là đỉnh đầu thiên lôi cuồn cuộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-491-man-cau-hon-tai-nha-tre.html.]
Cô giáo Trần nuốt nước miếng, liền, liền thái quá!
Nhuận Nhuận cùng Hạ lão ngũ mấy đứa nhỏ vây ở một chỗ, cô bé duỗi tay bá đạo ôm Hạ lão ngũ lòng, ngang ngược : “Tớ, là của tớ! Tớ! Không chuẩn sờ.”
Cô bé chỉ chính là cái váy xinh là của cô bé và chị gái!!
Tiểu Béo nắm lấy tay Hạ lão ngũ, đưa cho bé một đóa hoa giả màu sắc rực rỡ của nhà trẻ: “Cậu thật xinh , lớn lên gả cho tớ ?”
Hạ lão ngũ: “?”
Nhuận Nhuận: “!”
……
Cây lười nhỏ xinh lười biếng Tròn Tròn đồng chí, một ở đầu bàn dài, trong tay cầm một cái bánh quy nhỏ, một bên chậm rì rì gặm, một bên đối diện cãi cọ ầm ĩ.
Nói thật , đứa trẻ xinh nhất ở đây hẳn là là cô bé, nhưng mà thẩm mỹ của trẻ con ba bốn tuổi giống bình thường, bọn họ cảm thấy Hạ lão ngũ trang điểm màu sắc diễm lệ mới là xinh nhất.
Nga
Nhìn thấy một màn Tô Yến Đình: “……”
Tại thời khắc vĩ đại , cô đột nhiên cảm thấy giáo viên mầm non, mỗi ngày trải qua thật đặc sắc, mấy đứa nhỏ ma lanh thật đúng là ngữ kinh .
Các bạn nhỏ giao tế thật vui sướng.
Cô giáo Trần ha hả gượng hai tiếng: “Mấy đứa nhỏ a, đôi khi chuyện, so với lớn còn lớn hơn.”
Lúc đúng là thời điểm bắt chước lớn, chẳng sợ cũng là ý tứ gì, thuận miệng liền , cái gọi là sợ.
*
Tô Yến Đình thấy hai đứa nhỏ thích ứng ở nhà trẻ, rõ ràng với các con tan học sẽ đón, đó liền rời .
Vừa lúc thời gian, cô nhân tiện một chuyến đến trường tiểu học con em nơi con trai Giang Trình học, xem cảnh tiểu học, cùng tình huống cụ thể khai giảng của lớp —— rốt cuộc trẻ con khai giảng là thật vui sướng nha.
Trường tiểu học con em quản lý nhân viên phi thường nghiêm khắc, may mắn đụng giáo viên quen cô, mang theo cô cùng .
Vị nữ giáo viên mang cô họ Khương. Cô giáo Khương từng uống ở nhà hàng xóm cô, Tô Yến Đình gặp mặt một . Cô giáo Khương để tóc ngắn, vẻ nhiệt tình nhanh nhẹn, là giáo viên dạy toán, cũng mau mồm mau miệng, phi thường sảng khoái: “Đồng chí Tô, cô lớn lên xinh như , thấy một liền khó quên, sẽ quên cô .”
“Con học tiểu học hả, lớp một?”
Tô Yến Đình : “ , lớp một.”