"Quảng cáo? Vừa lúc một công ty đồng hồ nước ngoài cũng yêu cầu phát quảng cáo, dứt khoát hai cái quảng cáo liền luôn ."
"Phát quảng cáo, phát quảng cáo của nước . Cái …… nồi cơm điện còn tính, còn máy hấp trứng? Đây cũng là đồ chơi từ nước ngoài tới ?"
"Đây là do nước tự nghiên cứu chế tạo…… Người nước ngoài hấp trứng gà ? Bọn họ hâm nóng màn thầu ?"
"Không rõ lắm."
Quảng cáo phát sóng 7 giờ rưỡi tối. Đầu tiên là tin tức thời sự, thời gian tin tức mỗi ngày đều giống , thường là 7 giờ bắt đầu, đôi khi hơn mười phút, đôi khi nửa giờ, ngẫu nhiên sẽ chèn tin tức quốc tế.
Tô Yến Đình mang theo bé Thần Thần chạng vạng xe buýt đến trường học của Giang Nhung. Ngày thường TV nhà bọn họ đặt ở ký túc xá của Giang Nhung, tiện cho xem chương trình, miễn cho buổi tối nhàm chán, theo các học viên khác tán dóc.
Tiểu Tô đồng chí tinh thần phòng nguy hiểm, liền sợ đồng chí Giang tuổi tác dần lớn, cuối cùng nhiễm tật của đàn ông trung niên.
"TV mở , xem tin tức. Thần Thần, hôm nay chúng ăn đồ ăn ba , lâu ăn, chút nhớ, đổi khẩu vị."
Giang Nhung gật gật đầu, mặt ngoài bình tĩnh kỳ thật nội tâm phong tao (ngầm lẳng lơ), tính toán phòng bếp trổ tài cho vợ xem. Hắn cảm thấy tay nghề của gần đây tiến bộ.
mà cúi đầu bé Thần Thần, con trai ruột của , con trai ruột lớn lên giống sáu bảy phần, đang bày một bộ mặt thối, giống biểu cảm dẫm phân.
Giang Nhung: "……"
Thằng quỷ nhỏ đang ở trong phúc mà phúc, khi còn nhỏ ăn đồ ăn cha nấu cũng cơ hội.
Giang Nhung xổm xuống mặt con, nhéo nhéo cái mặt bánh bao nhỏ kiệt ngạo khó thuần : “Ba ba về cơ hội sẽ nấu ăn nhiều cho con, con cảm nhận tình thương của ba.”
Hắn lừa dối : “Ba ba yêu con như , con yêu ba ba ?”
Thần Thần khuôn mặt nhỏ rối rắm một chút, nhảy một chữ: “Yêu.”
Tuy rằng ba ba nấu ăn khó ăn, nhưng bé vẫn miễn cưỡng yêu một chút.
Giang Nhung gật đầu: "Cùng chờ nhé."
Chờ Giang Nhung phòng bếp, bé Thần Thần bẹp bẹp chạy đến bên cạnh Tô Yến Đình, nhỏ giọng : “Nếu ba ba nấu ăn, con sẽ càng yêu ba ba hơn."
Nga
Tô Yến Đình: "Chúng thể như , cần thiết cổ vũ ba ba, đợi chút Thần Thần ăn nhiều một chút."
Thần Thần: “…”
Lúc bé Thần Thần hy vọng chính thể chị em, tới chia sẻ "tình yêu" của ba ba.
Một nhà ba ăn cơm xem tin tức, tin tức khi kết thúc, phát mười phút chương trình sức khỏe, đó —— quảng cáo bọn họ lên sóng.
Trên TV truyền đến thanh âm: "Ai nha xong, cơm khét !"
"Nồi cơm điện Viên Cầu, trợ thủ giúp bạn bớt việc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-317-quang-cao-len-song-giang-nhung-tro-tai-nau-an.html.]
"Trong nhà thiếu cái gì ? Thiếu cái máy hấp trứng a……"
Ngay cả Tô Yến Đình chính cũng cảm thấy cái quảng cáo lố bịch, chẳng sợ đặt ở thời , cô cũng từng qua máy hấp trứng nồi cơm điện quảng cáo TV kiểu .
Trước từng thấy quảng cáo nồi cơm điện ? Phần lớn là tủ lạnh, máy giặt, xà phòng thơm…… Cẩn thận ngẫm , trong đầu thật quảng cáo nồi cơm điện. Quảng cáo máy hấp trứng càng là tuyệt vô cận hữu.
Tô Yến Đình c.ắ.n miếng màn thầu trong tay, cô xem cho vui: "Rất ý tứ, ?"
Trước chương trình TV đều quá mức nghiêm túc, tính giải trí ít, một cái quảng cáo “lầy lội” như xuất hiện, cô đều cảm thấy thú vị.
Giang Nhung: “Phục mấy cái ý tưởng kỳ lạ của em.”
Tô Yến Đình nhịn : "Kỹ thuật diễn của chị thật."
“Đứa bé là con nhà lão Tôn, em xem , một câu hai câu gọi thật thiết, em là thấy hiện trường quảng cáo .” Giang Nhung cũng nhịn : "Em còn , hiện tại đứa bé cũng gọi chị Trang là , lão Chu thấy, mặt đều tái ."
Tô Yến Đình: "Này gì , chẳng là trẻ con gọi chơi thôi ."
Giang Nhung: "Không chỉ lão Chu mặt tái, lão Tôn mặt cũng tái ."
Tô Yến Đình: "…… Anh liền thể một cho hết lời ?"
Giang Nhung: "Nó gọi lão Tôn một tiếng ba, gọi chị Trang một tiếng ."
Tô Yến Đình: "……"
Hình ảnh quá , dám tưởng tượng.
Sau quảng cáo nồi cơm điện Viên Cầu, quảng cáo đồng hồ của một công ty nước ngoài. Quảng cáo theo khuôn mẫu, bởi vì thấy quảng cáo nồi cơm điện phía , Tô Yến Đình ngược cảm thấy quảng cáo đồng hồ đủ xuất sắc hấp dẫn .
Giang Nhung: "Nguyên lai còn quảng cáo đồng hồ? Em ?"
Tô Yến Đình: "Vì cái gì em mua đồng hồ? Mấy năm nay mua cho em ít đồng hồ ."
Giang Nhung thổn thức: "Có một a, mới chuyện yêu đương liền nhớ thương mua đồng hồ."
Thần Thần tò mò: “Hả?”
Tô Yến Đình: "……"
"Anh trí nhớ kém, em hiểu."
Tô Yến Đình: "Anh hiểu cái rắm, em rõ ràng là khó mà lui."
Quảng cáo mới phát sóng một ngày, hiệu quả nổi bật, ít tới bách hóa đại lâu dò hỏi nồi cơm điện Viên Cầu TV, đặc biệt là cái máy hấp trứng lố bịch , bọn họ liền xem cái máy hấp trứng thật ?