“Con?” Giang Nhung sững sờ tại chỗ, xổm xuống, đôi mắt chớp chằm chằm bụng nhỏ vẫn còn bằng phẳng của Tô Yến Đình. Nơi con? Con của cùng Yến Đình.
Thật là khó thể tin… Nhanh như ?
Hắn cẩn thận từng li từng tí ôm Tô Yến Đình lòng, khẽ hỏi: “Thật sự khó chịu lắm ?”
Tô Yến Đình : “Cũng tàm tạm, chút buồn ngủ, ngửi mùi quá nặng.”
Giang Nhung: “ bồi em bệnh viện kiểm tra.”
“Vâng.” Tô Yến Đình nhỏ giọng : “Chúng khoan hãy mừng vội, chừng chỉ là viêm dày thôi.”
Giang Nhung: “Vậy nỗ lực thêm chút nữa?”
Tô Yến Đình giơ tay bịt miệng , nghĩ thầm cái tên ch.ó má đủ chăm chỉ nỗ lực , đừng cuốn nữa.
Cuốn đến mức cô đều cảm thấy sợ hãi.
Tô Yến Đình vòng tay qua cổ , hỏi: “Anh con như ?”
Giang Nhung : “Có ba, , còn con, về chúng là một nhà ba , ?”
Đáy lòng Giang Nhung vẫn luôn loại khát vọng bí ẩn , ánh đèn ban đêm, một nhà ba , êm đềm ăn cơm trò chuyện.
Đó giống như là một nguyện vọng xa vời thể thực hiện, hiện tại nữa xuất hiện mắt .
Tô Yến Đình suy nghĩ của , cô chút xác định : “Anh con như ? Nếu em m.a.n.g t.h.a.i thì ?”
Giang Nhung : “Còn thể ? Không thì thôi, hai chúng cũng là một gia đình.”
Tô Yến Đình nhẹ nhàng “Vâng” một tiếng.
Tô Yến Đình rúc n.g.ự.c , cô tâm, cũng dội nước lạnh Giang Nhung. Cô cảm thấy về thực sự con, chắc ấm áp động lòng như Giang Nhung tưởng tượng.
Trẻ con là thiên sứ cũng là ác quỷ.
Ai cô cùng Giang Nhung sẽ sinh một đứa nhỏ thế nào.
“Đừng nghĩ quá nhiều, bồi em kiểm tra, đến lúc đó liền kết quả.” Giang Nhung giơ tay sờ sờ má cô.
Tô Yến Đình mỉm : “Em là sợ nghĩ quá nhiều thôi.”
“Ừ.” Giang Nhung nghĩ thầm trí nhớ luôn luôn xuất chúng, cô ngốc nhỏ quên sự tình, vĩnh viễn sẽ quên.
Nếu cùng Yến Đình tương lai thể một cô con gái nhỏ đáng yêu, con bé nếu giống quên, ba, sẽ kiên nhẫn nhắc nhở hai con các nàng.
Giang Nhung lên tiếng nhấn mạnh: “ về .”
Tô Yến Đình: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-133-hu-giam-chua-sieu-to-khong-lo-va-tin-vui-thang-chuc.html.]
Bọn họ chuyện cả buổi , vẫn còn nhớ chuyện ? Người đàn ông mắt tựa như một kẻ cố chấp điên cuồng mỗi ngày về nhà chấm công, về nhà liền bày tư thái “Tiểu công chúa giá lâm, mau tới đón tiếp”.
Về nếu thêm một đứa con trai giống , cô là nhân viên phục vụ Haidilao ? Mỗi ngày hoan nghênh hoan nghênh.
“Vâng , về .” Tô Yến Đình ôm khuôn mặt tuấn tú của , cố ý trêu chọc, giả vờ lệ.
Giang Nhung đuôi mắt giơ lên, nhàn nhạt liếc xéo cô một cái.
Tô Yến Đình nhịn tiếng, cô ngã lòng Giang Nhung: “Về ngàn vạn đừng dạy con trai con gái biểu cảm nhé.”
Đồng chí Tiểu Tô phát hiện Giang Nhung ngày thường mặt biểu cảm, nhưng nếu thật sự một ít biểu cảm nhỏ (vi biểu cảm), quả thực quá đỉnh!
Nếu cô là ngũ quan bay loạn, thì đồng chí Tiểu Giang chính là Ảnh đế cấp bậc vi biểu cảm.
“Được , hoan nghênh về nhà.” Tô Yến Đình hôn lên má một cái.
Giang Nhung lúc mới cảm thấy mỹ mãn.
*
Nghĩ đến việc bồi vợ kiểm tra, nghĩ đến việc khả năng sắp ba, cả ngày tâm trạng Giang Nhung đều đặc biệt .
Chính ủy Lương thập phần chướng mắt cái sự vui vẻ của : “Sắp rời khỏi đoàn , Chính ủy Giang, tâm trạng cũng cần như chứ, tình chiến hữu còn ?”
“Liền thể biểu đạt chút nỡ ? Chúng còn tổ chức tiệc chia tay cho đấy.”
Giang Nhung: “Vẫn ở cùng một chỗ, gì mà nỡ nỡ, ông cùng chị dâu thời gian thì tới nhà ăn cơm.”
Chính ủy Lương giọng chua loét: “Cậu cũng đừng mừng vội, còn gánh vác trọng trách mới, khi sứt đầu mẻ trán đấy.”
Đoàn trưởng mới cộng sự cùng Giang Nhung còn chờ một tháng nữa mới tới, cũng dễ chơi, thể áp chế , còn xem bản lĩnh của Giang Nhung.
Giang Nhung nhàn nhạt : “ vui vì việc —— khả năng sắp ba .”
Chính ủy Lương mở to hai mắt, hiện tại ghen tị c.h.ế.t, “Cậu a, cái tên , đừng ghen tị.”
*
Tô Yến Đình nộp hồ sơ đại biểu phụ nữ điền xong cho Triệu Ngải Linh.
Triệu Ngải Linh thấy cô, nhịn một tiếng chúc mừng, tiết lộ tin tức cho cô: “Tiểu Tô , Tham mưu trưởng Giang nhà cô, lập tức liền là Chính ủy Giang .”
Tô Yến Đình khiếp sợ: “Thật ạ?”
“Tin tức thiên chân vạn xác.”
Nga
Tô Yến Đình cảm thấy một trận hoảng hốt, Giang Nhung Chính ủy, cô cảm thấy trong cái sự vô lý lộ một cổ đương nhiên.