Một làn hương thơm ập đến. Chiếc mũi cao thẳng của Lục Tiến Dương chọc một n** m*m m**, ấm áp. Mềm đến thể tin , mềm đến mức m.á.u trong cuồn cuộn, căng cứng, thái dương giật thình thịch, gân xanh cổ nổi lên.
Hình ảnh trong mơ và hiện thực trùng khớp với , cùng một mùi hương, cùng một cảm giác mềm mại.
Mất vài giây, hai mới sực tỉnh. Ôn Ninh là đầu tiên đẩy Lục Tiến Dương , khuôn mặt trắng ngần lập tức đỏ bừng. Ánh mắt cô lấp lánh nước, nũng nịu cất tiếng: “Đau quá mất~”
Toàn cứng như đá, va chỗ nào cũng đau. Ngay cả tóc cũng cứng, đ.â.m cằm cô đau nhói.
Nghe thấy cô kêu đau, Lục Tiến Dương nghĩ đến chuyện gì, đôi mắt đen láy trở nên u tối, giọng trầm khàn mang theo vài phần khàn khàn: “Đau ở ? Để xem.”
Cả Ôn Ninh đều đau, đặc biệt là chỗ mềm nhất. đối diện với ánh mắt sâu thẳm của , cô luống cuống chỉ cằm : “Chỗ đau ạ.”
Lục Tiến Dương ngước mắt , chỉ thấy cằm trắng như tuyết của cô vài vệt đỏ như sợi chỉ, thể là do tóc đ.â.m . Anh theo bản năng đưa tay sờ tóc , đúng là chút cứng. da cô cũng quá mềm, đến tóc cũng thể để vết.
Lục Tiến Dương đưa tay kéo ngăn kéo, lấy một hộp tròn. Trên hộp in những chữ cái cong cong vặn vẹo, giống như tiếng Nga. Ôn Ninh tò mò: “Đây là cái gì ạ?”
Lục Tiến Dương đưa tay kéo ngăn kéo, lấy một chiếc hộp tròn. Trên hộp in những dòng chữ cong cong, trông giống tiếng Nga. Ôn Ninh tò mò: “Đây là cái gì thế ?”
Lục Tiến Dương đưa chiếc hộp tròn cho cô: “Kem ngọc trai. Một bạn Liên Xô tặng , thể trắng da và mờ sẹo. Anh dùng, em cầm lấy .”
Anh rõ, nhưng thực , khi sang Liên Xô học, đoàn năm phi công thì chỉ yêu. Vì , khi kết thúc khóa học, huấn luyện viên cố tình tặng món đồ , rằng chỉ cần tặng nó cho phụ nữ thì sẽ sớm yêu.
Nhận lấy hộp kem ngọc trai, gương mặt nóng bừng của Ôn Ninh vẫn còn chút ấm, đỏ ửng. Cô dám đối diện với ánh mắt của Lục Tiến Dương. Vừa kem dưỡng da của cô cũng sắp hết, nên cô khách sáo, đưa tay đón lấy chiếc hộp tròn, khẽ cúi đầu nhẹ giọng “Em cảm ơn .”
Lục Tiến Dương gì thêm, ánh mắt đen láy kiêng dè ngắm khuôn mặt cô. Từ đôi mắt đến đôi môi, ánh mắt nóng rực của khiến gương mặt Ôn Ninh mới hạ nhiệt nữa nóng lên. Cô dám ngẩng đầu, càng gì. Trái tim cô đập thình thịch, nhanh hơn bình thường mấy nhịp. Trong khí dường như một ngọn lửa vô hình đang cháy, dù thấy nhưng nhiệt độ ngừng tăng cao.
Dường như thứ gì đó đang dần dần chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Ôn Ninh cảm thấy khó thở. Cô mấp máy môi, nhỏ giọng : “Vậy… cả, em ngoài nhé.”
Không kịp lấy đủ đồ, Ôn Ninh bước nhanh cửa, mở cửa phòng ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-97.html.]
Không khí bên ngoài tràn khoang mũi, Ôn Ninh mới thấy dễ thở hơn chút. Lý trí cũng dần trở bình thường.
Cô đưa tay vỗ vỗ mặt , thầm than thật vô dụng. Rõ ràng khi xuyên sách, cô cũng yêu hai , bạn trai cũng ở cấp bậc “soái ca trường”. Thế mà khi đối mặt với Lục Tiến Dương, cô thể tự chủ mà cho bối rối.
Trái tim nhỏ của cô đập thình thịch.
Hoàn thể chống cự.
cũng thể trách cô , Lục Tiến Dương quá trai. Mặt , hình còn vạm vỡ như , cơ bắp cuồn cuộn, săn chắc, tràn đầy sức sống. Giống như một chiếc xe điện, chỉ va thôi mà cô thấy eo đau chân đau.
Không trách nguyên chủ, thật sự trách nguyên chủ. Tất cả đều là của Lục Tiến Dương!
Thử hỏi một đàn ông quân nhân cấm d.ụ.c như , phụ nữ nào chịu nổi ?
Suy nghĩ tránh xa Lục Tiến Dương của Ôn Ninh ban đầu chút lung lay. Trong lòng cô một giọng trái ngược đang vang lên: “Nếu đ.á.n.h thì hãy gia nhập. Chi bằng chiếm lấy ?”
Đầu óc Ôn Ninh cứ miên man suy nghĩ, cô một mạch về phòng . Đến cửa phòng, cô khác chặn đường. Ôn Ninh ngước mắt lên, thấy mặt, suy nghĩ lãng mạn trong đầu cô lập tức tan biến.
“Chị Diệp Xảo, cho em qua.” Giọng Ôn Ninh bình tĩnh .
Diệp Xảo nhúc nhích, ánh mắt săm soi khắp Ôn Ninh: “Ninh Ninh, em và cả nãy ở trong phòng gì đấy?”
Ôn Ninh cô đầy ẩn ý. Cô nhớ lúc nãy cô còn giúp Lục Tiến Dương thoa t.h.u.ố.c mà vô tình xước tay .
Ha, đúng là giỏi diễn kịch.
Ôn Ninh lười đáp , như cô : “Tất nhiên là ở trong đó thoa t.h.u.ố.c. Chị nghĩ thể gì?”
Nghe thấy hai chữ “thoa t.h.u.ố.c”, sắc mặt Diệp Xảo lóe lên một tia bối rối, hiển nhiên là nghĩ đến điều gì đó, cô giải thích: “Tay chị nãy xước, nên chị tiếp tục thoa t.h.u.ố.c cho cả nữa.”
“Thế ?” Khóe môi Ôn Ninh cong lên, ánh mắt lộ chút mỉa mai. Trước đây cô chỉ cảm thấy Diệp Xảo thích khoe khoang, nhưng bây giờ, giống như đang xem một diễn viên hài. Thích diễn kịch như , hẳn là sống ở thời đại video ngắn, thể phát huy hết khả năng.