Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:54:10
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Xảo, mặc chiếc váy đỏ, ở cửa phòng. Mái tóc dài xõa vai, một tay ôm sách, tay còn gõ cửa hai cái mang tính tượng trưng. Ánh mắt cô cứ thế chằm chằm hai trong phòng.

Ngay khi thấy tiếng cô , trong mắt Lục Tiến Dương hiện lên một tia kiên nhẫn, ngay đó lập tức với lấy chiếc áo sơ mi vắt lưng ghế khoác lên . Sau khi mặc xong, đưa tay cài từng cúc áo, cài lên đến tận cúc cuối cùng ở cổ.

Diệp Xảo tự ý đến cạnh bàn việc, ngay bên cạnh Ôn Ninh. Ánh mắt cô lướt qua đống đồ bàn, cất tiếng hỏi: “Ninh Ninh, em đang giúp cả t.h.u.ố.c ?”

“Ừ,” Ôn Ninh lạnh nhạt đáp , cảm thấy cô đang hỏi những điều hiển nhiên.

Diệp Xảo giơ cuốn sách tay, ngượng ngùng Ôn Ninh : “Ninh Ninh, chị chỉ hỏi Tiến Dương một câu thôi, xong ngay đây, chắc lỡ việc t.h.u.ố.c của em nhỉ?”

Nói , cô bước lên chắn ngay mặt Ôn Ninh, đặt cuốn sách tay lên bàn, mở đến một trang nào đó: “Anh Tiến Dương, các bước giải cho em, nhưng ở đây em hiểu cách tính. Anh thể các bước chi tiết hơn ?”

Diệp Xảo đưa chiếc b.út máy cho Lục Tiến Dương.

Chiếc b.út máy bằng vàng đen lấp lánh ánh đèn.

Vừa váy đỏ b.út máy. Mặc dù Ôn Ninh còn bận tâm đến những chuyện đó, nhưng cô cũng hứng thú đây tranh giành. Cô đợi Lục Tiến Dương trả lời, lập tức ôm chồng sách của bàn, giọng thể hiện cảm xúc gì : “Hai cứ chuyện, em ngoài đây.”

Khi ngoài, cô còn chu đáo đóng cửa cho hai .

Nghe thấy tiếng đóng cửa, ánh mắt Lục Tiến Dương càng lúc càng trầm xuống. Trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác bực bội vô cớ.

“Anh Tiến Dương,” Diệp Xảo gọi một tiếng, đưa chiếc b.út máy về phía một nữa.

Lục Tiến Dương nhận, mà kéo ngăn kéo , lấy một chiếc b.út máy khác, mở nắp, vài hàng công thức trang sách.

Diệp Xảo vẻ mặt góc cạnh, trai của , cơ thể gần thêm một chút. Thấy chỉ còn một chút nữa là vạt váy sẽ chạm ống quần , Diệp Xảo nén giọng, nhẹ nhàng : “Anh Tiến Dương, cần em giúp thoa t.h.u.ố.c ?”

Nói xong, cô đưa ngón tay khẽ chạm cánh tay Lục Tiến Dương, ý bảo .

Gần như ngay lập tức khi ngón tay cô chạm áo, Lục Tiến Dương lập tức dậy, lùi một bước, đó đóng nắp b.út máy, ném b.út lên bàn, ánh mắt đen láy lạnh lùng lướt qua Diệp Xảo, giọng một chút tình cảm: “Anh thích khác tùy tiện phòng , cũng thích khác chạm . Sau nếu việc gì, em thể hỏi nhà.”

Một câu thẳng thừng, gần như tàn nhẫn.

Diệp Xảo ngây một giây, đó cúi đầu, sợ hãi : “Xin, xin Tiến Dương. Em thấy chị Ninh Ninh cũng ở đây nên em nghĩ nhiều mà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-95.html.]

Ánh mắt lạnh lùng của Lục Tiến Dương lướt qua chiếc váy đỏ , ánh mắt mang theo vẻ băng giá: “Cô giống ai khác.”

“Cô giống ai khác.”

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ, Diệp Xảo hiểu hàm ý sâu xa của .

Ôn Ninh giống ai, Ôn Ninh thể tùy tiện phòng , thể tùy tiện chạm , thể giúp thoa t.h.u.ố.c, nhưng bản thì .

Diệp Xảo sững vài giây, hốc mắt nhanh ch.óng đỏ lên, nước mắt chực trào : “Anh Tiến Dương, em chị Ninh Ninh ưu tú hơn em, xinh hơn em, đều thích chị … Em chỉ là, chỉ là như chị , giúp …”

Vẻ mặt cô yếu ớt và đáng thương Lục Tiến Dương, vẻ cố gắng mạnh mẽ nhưng nước mắt vẫn cứ tự động chảy xuống.

Lục Tiến Dương hề chớp mắt, giọng lạnh lùng giống như vẻ mặt : “Em cần lúc nào cũng so sánh với cô .”

“Em cần lúc nào cũng so sánh với cô ”, bởi vì em thể so với cô .

Thoạt như gì, nhưng một từ “lúc nào cũng” lên tất cả.

Diệp Xảo tại chỗ, tay nắm c.h.ặ.t chiếc b.út máy vàng đen. Hai má cô nóng bừng vì hổ. Hóa những thủ đoạn nhỏ mà cô dùng để tranh giành với Ôn Ninh hàng ngày, đều ! Cô cảm giác như lột tr*n tr**ng mặt , suy nghĩ thầm kín đều phơi bày.

Không đợi Lục Tiến Dương lên tiếng, cô vội vàng ôm sách bàn, rời khỏi phòng.

Bên .

Ôn Ninh đang ở bàn việc những cuốn sách Lục Tiến Dương cho cô mượn.

Chưa mấy trang, cửa phòng phía bỗng đẩy . Ôn Ninh đầu, thấy Diệp Xảo mắt đỏ hoe bước .

Nhìn một giây, Ôn Ninh lập tức dời mắt , đầu , tiếp tục sách.

Tâm trạng của Diệp Xảo thế nào chẳng liên quan gì đến cô.

Diệp Xảo bóng lưng lạnh nhạt của Ôn Ninh, trong mắt lóe lên một tia oán hận. Ngay đó, cô tự ý đến bên cạnh cô, mở lời: “Ninh Ninh, sách ? Lúc nãy chị giúp Tiến Dương t.h.u.ố.c, lúc băng bó lỡ kéo xước ngón tay, đau quá…”

Diệp Xảo véo ngón trỏ của , vẻ mặt đau đớn.

Ôn Ninh thầm nghĩ ngón tay cô thương thì liên quan gì đến cô, cô cũng cầm m.á.u . Cô chỉ đối phó : “Dưới nhà hộp t.h.u.ố.c.”

Loading...