Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:15:01
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lấy xong t.h.u.ố.c, Tần Lan và Lục Tiến Dương trở . Suốt dọc đường, liên tục các bác sĩ và y tá chào hỏi Tần Lan, khiến bà tìm cơ hội để hỏi tiếp câu hỏi ban nãy.

Đến lúc chuẩn xuống tầng, bà viện trưởng gọi , việc cần. Bà đành đưa t.h.u.ố.c cho con trai: “Tiến Dương, con xuống tìm Tiểu Ôn . Nhớ với cô , t.h.u.ố.c bôi ngày một thôi.”

“Dạ.” Lục Tiến Dương cầm t.h.u.ố.c .

Trong khi đó, Ôn Ninh đẩy xe lăn đến góc cầu thang, đó ăn bánh bao ngon lành. Cái bánh bao nhân thịt thơm phức, béo ngậy, cùng vỏ bánh mềm xốp, c.ắ.n một miếng là thơm lừng cả lưỡi.

Ăn xong một cái, Ôn Ninh đang định ăn cái thứ hai thì ngước mắt lên và thấy một quen. Một quen ảnh hưởng đến khẩu vị.

Ôn Ninh kịp , thì đối phương lên tiếng : “Này, đây là em gái Ôn ? Mới một ngày gặp mà xe lăn ? Không lẽ chân gãy ?”

Chu Di tiến đến mặt xe lăn, khoanh tay n.g.ự.c, Ôn Ninh với vẻ hả hê.

Ôn Ninh nhét bánh bao túi giấy dầu, gương mặt lạnh như băng: “Đây chị Chu Di ? Thật trùng hợp, chị đến bệnh viện để khám đầu óc là bệnh điên của chị tái phát ?”

“Mày!” Chu Di giận đến mức đưa tay chỉ Ôn Ninh, nhưng nghĩ điều gì đó, cô liền đổi sắc mặt. Từ giận dữ chuyển sang chế giễu, cô hừ lạnh, cằm hất cao: “Hỏa khí lớn , là sáng nay thi ?”

Nghe , Ôn Ninh khẽ sững . Cô gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh băng chằm chằm Chu Di.

Chu Di kịp liên lạc với cô ruột Chu Phương nên Ôn Ninh tham gia kỳ thi . Giờ thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, Chu Di cho rằng trúng tim đen. Thông báo tuyển dụng ghi rõ, nếu đến muộn hoặc vắng mặt sẽ coi là từ bỏ kỳ thi. Nghĩ đến đây, Chu Di nhịn , che miệng khẽ:

“Tao bảo mà, đừng quá nhiều, chẳng chuyện gì là chắc chắn cả. Giờ thì , hôm qua còn tự tin tuyên bố chức vụ ở Ban Tuyên truyền chắc chắn là của mày, hôm nay thể thi . Ha ha, mạnh mồm quá sợ sái quai hàm !”

Nghe đến đây, Ôn Ninh còn gì mà hiểu: “Sáng nay quả nhiên là chị sai đ.â.m em.”

Chu Di hề che giấu việc , ngược còn khiêu khích: “Mày bằng chứng ? Tự mày cẩn thận thì trách ai?”

Ôn Ninh khẩy, cũng khiêu khích : “Sao, dám dám nhận ? Cứ tưởng chị sợ ai, hóa vẫn sợ. Có sợ nhà họ Lục chuyện tính sổ ?”

Ôn Ninh cố tình khiêu khích. Chu Di quả nhiên biến sắc mặt, cô liếc xung quanh, thấy ai, lập tức trừng mắt với Ôn Ninh, đe dọa: “Tao khuyên mày ở khu nhà nên điều mà sống, thì sẽ chỉ đơn giản là gãy chân .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-81.html.]

Chu Di vốn là cô nàng bướng bỉnh thời bấy giờ, đỏng đảnh, ương bướng, văn hóa. Hàng ngày cô quyền thế gia đình nên coi thường tất cả . May mà là con gái, chứ là con trai chắc cũng chọc thủng trời .

Ôn Ninh tiếp tục khiêu khích, giọng còn kiêu ngạo hơn cô : “Chị là cái thá gì? Ngoài cái mác nhà họ Chu thì chị gì? Không nhan sắc, tài cán, một phế vật từ đầu đến chân. Thế mà chị vẫn nghĩ ghê gớm lắm. Em ai cho chị cái dũng khí . Nếu em là tổ tiên nhà họ Chu, em thà từ đất chui lên bóp c.h.ế.t chị còn hơn, đỡ để chị ngày nào cũng ngoài mất mặt hổ!”

Mỗi câu Ôn Ninh , vẻ mỉa mai mặt cô tăng thêm một phần. Ánh mắt cô Chu Di như thể đang một thứ rác rưởi.

Chu Di từ nhỏ đến lớn bao giờ khác chỉ thẳng mặt mắng như . Càng ngờ đó là Ôn Ninh! Một cô gái thành phố như cô một đứa nhà quê mắng là phế vật. Lửa giận bùng lên trong đầu Chu Di, cháy càng lúc càng lớn, càng lúc càng mạnh. Cô bất chấp đây là bệnh viện, lao lên phía , giơ tay tát mặt Ôn Ninh:

“Mày! Câm miệng ngay!”

“Câm miệng!”

Ôn Ninh chờ đúng cơ hội . Cô nghiêng mặt né cái tát, dùng tay thương nhanh nhẹn đẩy chiếc xe lăn, lao thẳng Chu Di. Hai đang ngay chỗ cầu thang.

Chỉ một tiếng thét ch.ói tai, cơ thể Chu Di mất thăng bằng, chân hụt hẫng, lăn thẳng xuống cầu thang.

Trên đường lăn xuống, đầu Chu Di va các bậc thang, cảm giác đau đớn từ gáy lan tận trán. Cô choáng váng, chỉ theo bản năng la hét.

Cùng lúc Chu Di lăn xuống, Ôn Ninh đẩy xe lăn trượt xuống bằng đường dành cho khuyết tật.

Khi Chu Di ngừng lăn, chiếc xe lăn của Ôn Ninh cũng dừng ngay bên cạnh cô . Không để cô kịp phản ứng, Ôn Ninh nhanh ch.óng dậy, lật đổ chiếc xe lăn, ngã xuống bên cạnh Chu Di. Cô kéo tay áo và ống quần lên, để lộ những vết bầm tím, òa :

“Chị Chu Di… Sao chị đẩy em… Chị sai đ.â.m em thương, khiến em thể thi, như đủ ? Lại còn đẩy em xuống cầu thang nữa…”

 

 

 

 

Loading...