Ôn Ninh vui khi những lời . Cô luôn an phận, nghĩ cách tự kiếm sống và trả ơn gia đình họ Lục, nhưng trong mắt , cô trở thành một phụ nữ tâm cơ. Cô , cố gắng giữ bình tĩnh : “Đồng chí Lục, vì địch ý với , nhưng xin yên tâm, bất cứ ý nghĩ gì với . sẽ bám víu, càng mặt dày gả cho .”
Nói xong, cô lưng về phòng. Vài giây , cô , tay cầm chiếc váy đỏ tặng, xấp tiền ăn bữa cơm đầu tiên, và cuốn sách giáo d.ụ.c tư tưởng. Cô trả tất cả cho , rằng mặc váy, và sẽ trả nốt tiền còn khi lương.
Sáng hôm , Lục Tiến Dương xuống nhà ăn sáng. Tần Lan thấy con trai ở nhà thì ngạc nhiên. Bà Lục Tiến Dương đón Ôn Ninh ở Đoàn Văn công và tiện thể quen, nhưng Lục Tiến Dương . Tần Lan đành bảo Lục Diệu cùng.
Diệp Xảo, thấy Lục Diệu và Lục Tiến Dương chuẩn , cũng xin theo. Cô nhanh ch.óng ghế phụ, khiến Lục Diệu . Ôn Ninh, cố tình sớm để tránh mặt Lục Tiến Dương và Diệp Xảo, nay đối mặt với họ ở cổng Đoàn Văn công.
Lục Tiến Dương lái xe đến mặt cô và ấn còi. Anh yêu cầu cô lên xe để chở về, nhưng Ôn Ninh tỏ lạnh lùng, từ chối. Mãi đến khi Lục Diệu xuất hiện ở ghế và giục, cô mới chịu lên xe.
Trên xe, vì Diệp Xảo ở giữa, Lục Diệu và Ôn Ninh dùng mắt để giao tiếp, khiến Lục Tiến Dương qua kính chiếu hậu thấy, càng thêm khó chịu. Sắp về đến nhà, Lục Diệu vội tìm cớ xuống xe, dối rằng và Ôn Ninh hẹn với bạn. Ôn Ninh nhanh ch.óng theo xuống xe.
Lục Tiến Dương thấy hai vội vã rời như ch.ó đuổi, mặt càng lúc càng tối sầm. Diệp Xảo bên cạnh, cố tình thêm dầu lửa: “Anh hai và em gái Ôn Ninh dạo gần đây cứ ở cùng , thần thần bí bí, gì.”
Lục Tiến Dương Diệp Xảo , càng tin rằng Ôn Ninh đang ý đồ . Anh xe về, đến phòng trực ban gọi điện thoại, dặn dò gác cổng: “Sau nếu tự xưng là em gái của đến căn cứ, tuyệt đối cho phép . Đặc biệt là tên Ôn Ninh.”
Anh hiểu lầm Ôn Ninh. Sau khi cuộc trò chuyện của các đồng nghiệp, cho rằng Ôn Ninh là một phụ nữ thủ đoạn, cố tình v* v*n đàn ông. Anh tin rằng cô lợi dụng và gia đình để đạt mục đích cá nhân. Anh lệnh cấm cô căn cứ, thể hiện rõ sự ghen tuông và hiểu lầm sâu sắc của .
Diệp Xảo giương mặt tươi , giả vờ vô tình : "Nhị ca với em gái Ôn Ninh dạo cứ quấn quýt bên , lén lút, chẳng đang gì."
Nói xong, cô liếc khuôn mặt Lục Tiến Dương, chờ hỏi thêm.
Nào ngờ, Lục Tiến Dương hề liếc mắt về phía cô , khuôn mặt vẫn vô cảm. Anh nhấn ga mạnh, chiếc xe lao như tên b.ắ.n. Diệp Xảo vững, cả nhào về phía , suýt đ.â.m kính chắn gió. Cô hoảng sợ, vội vàng bám c.h.ặ.t hai bên ghế để giữ thăng bằng, sợ thật sự văng ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-61.html.]
Suốt dọc đường , khí trong xe lạnh lẽo đến cực điểm. Tốc độ xe cũng đạt mức tối đa. Người đàn ông ở ghế lái môi mỏng mím c.h.ặ.t, đường quai hàm căng cứng. Đôi mắt sắc lạnh thẳng về phía , toát một cảm giác áp bức đầy uy lực.
Mãi đến khi chiếc xe chạy đại viện và dừng cửa nhà họ Lục, vẻ mặt mới đổi. Diệp Xảo dám thêm một lời. Khi xe dừng , cô run rẩy tháo dây an và xuống xe.
Lục Tiến Dương đóng sầm cửa xe, sải bước dài nhà, cứ như thể Diệp Xảo từng tồn tại phía .
Trong phòng khách
Lục Chấn Quốc và Tần Lan . Dì Trương đang dọn dẹp nhà cửa.
Nhìn thấy Lục Tiến Dương bước , tay bà đang cầm giẻ lau liền dừng , hỏi: "Tiến Dương, trưa nay ở nhà ăn cơm ? Cháu ăn món gì, dì sẽ cho."
Lục Tiến Dương dất cảm xúc u buồn trong đôi mắt đen, sang dì Trương, với giọng điệu thờ ơ: "Tùy ạ, gì cũng . Cháu lên lầu đây."
Dì Trương lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị như , nên nghĩ nhiều, gật đầu: "Vậy , trưa nay dì sẽ sủi cảo. Nhà chỉ ba ăn thôi."
Ba ? Bước chân lên lầu của Lục Tiến Dương khựng . Anh liếc phòng khách, tính cả thì đúng là ba . Lông mày nhíu , hỏi: "Lục Diệu về nhà ?"
Dì Trương gật đầu: "Vâng. Vừa Tiểu Diệu gọi điện về, trưa và tối nay với Tiểu Ôn ăn cơm ở nhà, bảo dì đừng phần của họ."
Lục Tiến Dương "ừm" một tiếng, lên lầu.
Mở cửa phòng, bước và xuống bàn việc. Anh đưa tay nới lỏng cúc áo sơ mi ở cổ, vẻ mặt càng trở nên lạnh lùng hơn.
Trên bàn việc là những món đồ mà tối qua Ôn Ninh trả cho : chiếc váy, xấp tiền và cuốn sách tư tưởng. Ánh mắt u tối của chằm chằm chiếc váy. Anh cảm thấy n.g.ự.c như ai đó đ.ấ.m một cú mạnh, giống như một ngọn núi lửa đang trong trạng thái nửa phun trào, nén . Đó là một cảm giác từng . Ngay cả khi nới lỏng cổ áo, để lộ nửa phần n.g.ự.c, cảm giác vẫn tan biến.