Chu Di hôm nay đến chủ yếu là vì Lục Tiến Dương, cô cam lòng lẩm bẩm: "Đã một tháng về nhà, bận cái gì..."
Vô tình liếc thấy đĩa thịt bò thái miếng bàn, Chu Di nảy ý định. Cô kéo cánh tay Tần Lan nũng nịu: "Dì Tần, cháu nhớ dì Trương Tiến Dương thích nhất ăn thịt bò. Hay hôm nay cháu mang một ít sang cho , tiện thể xem bận gì."
Tần Lan Chu Di thích con trai . Bà từng hỏi ý kiến con trai, kết quả thẳng thừng đáp ba chữ: "Không thích."
Tần Lan hiểu rõ tính cách con trai . Nó thích, nghĩa là thật sự thích. Hơn nữa, mỗi con trai bà Chu Di, ánh mắt đều như cái bàn cái ghế trong nhà, mang chút tình cảm nào, thậm chí còn lạnh lùng hơn. Tần Lan hiểu rõ, dám tùy tiện tác hợp.
giờ Chu Di cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y bà buông, còn vì chuyện bỏng mà chịu thiệt thòi, Tần Lan nỡ từ chối. Bà nghĩ một lát : "Cũng . Dì sẽ bảo Lục Diệu cùng con, tiện thể đưa cả Tiểu Ôn và con Xảo nữa. Tiến Dương còn gặp hai đứa em gái bao giờ."
Lục Diệu đang cùng Ôn Ninh từ lầu xuống, thấy tên , Lục Diệu hỏi: "Có chuyện gì thế ? Đi ạ?"
Tần Lan giải thích một , lấy cớ bếp lấy hộp cơm đựng thịt bò. Bà rút tay khỏi Chu Di và bếp.
"Vậy em gọi Diệp Xảo." Lục Diệu lên lầu.
Chu Di và Ôn Ninh bốn mắt .
Chu Di thì đang bực vì tự dưng thêm vài "cái đuôi" cùng.
Ôn Ninh thì thầm cảm thán trong lòng: "Trời ơi, nhanh thế đến lúc bại lộ ?"
Cô tự hỏi Lục Tiến Dương sẽ phản ứng thế nào khi phát hiện cô chính là "Ninh Ninh" của . Nghĩ đến khuôn mặt lạnh như băng của Lục Tiến Dương , cô chút sợ hãi.
Lúc lừa , cô cũng nghĩ thể giấu bao lâu. Dù cô đang ở nhà họ Lục, chỉ cần Lục Tiến Dương về nhà là thể phát hiện phận thật của cô. Giờ nghĩ , cô cảm thấy việc giấu giếm phận lúc đó thừa thãi, khiến cho gặp mặt thêm phần lo lắng và ngại ngùng.
Ôn Ninh thầm cầu nguyện: "Hôm nay ?"
Đáng tiếc, cô còn kịp nghĩ lý do, Tần Lan mang hộp cơm từ bếp . Hộp đầy ắp thịt bò thái lát, bà đưa thẳng cho Ôn Ninh:
"Tiểu Ôn, Tiến Dương tính tình lạnh lùng, hôm nay con gặp nó đừng sợ. Nó chỉ thích trưng cái mặt lạnh , chuyện cũng cộc lốc, thương hoa tiếc ngọc . Nếu con thấy tủi thì cứ về với dì, dì sẽ con dạy dỗ nó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-53.html.]
Tối qua, Tần Lan từ chồng rằng con trai thành kiến với Ôn Ninh. Tính cách của con trai bà, để ý ai thì đến một ánh mắt cũng lười cho. Bà sợ hôm nay con trai sẽ Ôn Ninh mất mặt, nhưng hy vọng mượn cơ hội , khi mấy đứa trẻ ở cùng , thể giúp con trai đổi thành kiến với Ôn Ninh.
Ôn Ninh đương nhiên ý tứ trong lời Tần Lan, thầm nghĩ: "Anh Lục Tiến Dương thích nguyên chủ đến mức nào mà ngay cả dì Tần cũng ."
Thôi, hôm nay cũng thôi.
Cổng đội bay.
Trước mặt là một cánh cổng sắt lớn cao 5 mét, rộng 8 mét. Hai bên cổng là hai chốt gác, những lính mặc quân phục, ghìm s.ú.n.g n.g.ự.c, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quan sát phía .
Gần chốt gác bên trái là phòng đăng ký, bên trong cũng một lính canh gác.
Ôn Ninh cùng ba khác phòng đăng ký. Lục Diệu đây từng đến căn cứ thăm Lục Tiến Dương, lính phụ trách đăng ký cũng nhận . Tuy nhiên, quy tắc thể phá vỡ, lính khách khí : “Đồng chí Lục, mỗi chỉ thể hai nhà . Hai vị nào thì điền thông tin phiếu đăng ký.”
Lục Diệu cũng đây là quy tắc, ánh mắt ba cô gái phía , chút khó xử cau mày. Anh đang định bàn bạc với thì Chu Di giật lấy b.út, ngang bướng : “Để điền!”
Nói cô cúi xuống bàn, loang loáng điền thông tin của phiếu.
Sau khi điền xong, cô trả b.út cho Lục Diệu mà cầm lấy, , ánh mắt lướt qua Ôn Ninh và Diệp Xảo.
Ôn Ninh xõa mái tóc đen mượt lưng, cài chiếc kẹp tóc màu trắng, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, môi hồng răng trắng, da như ngọc, băng cơ ngọc cốt.
Cô mặc áo sơ mi và váy dài. Cúc áo sơ mi ở cổ cởi một chiếc, để lộ chiếc cổ thanh tú như thiên nga, làn da trắng nõn trong suốt. Áo sơ mi sơ vin váy, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, thể ôm trọn bằng một bàn tay. Bên chiếc váy, hai bắp chân trắng nõn, thon dài lộ , dáng vẻ yểu điệu đó khiến yêu mến.
Mặc dù Chu Di cố tình chọn một chiếc váy liền màu đỏ rực rỡ và nổi bật, cô vẫn tự tin thể khiến khác rời mắt khỏi Ôn Ninh. Cô cam lòng c.ắ.n môi, sang Diệp Xảo.
So sánh như , cô chợt cảm thấy Diệp Xảo dễ hơn hẳn.
Dù cho tuần cô còn cảm thấy thù đội trời chung với Diệp Xảo.
Lúc , Diệp Xảo với hai b.í.m tóc lớn giản dị buông vai, từ đầu đến chân đều là một bộ đồ màu xanh đen. Thứ duy nhất sáng sủa một chút là khuôn mặt với ngũ quan nhỏ nhắn, nhưng giữa ba thì cô nhanh ch.óng trở nên lu mờ.