Bán theo bộ?
Mắt Ngô xưởng trưởng sáng lên, ý tưởng tệ: “Ôi đồng chí Tiểu Ôn, cháu đúng là tài bán hàng thật đấy! Sao đây chú nghĩ nhỉ?”
Ôn Ninh khiêm tốn , “Nếu hạ thấp giá bán, thật còn một cách khác, đó là hộp bí mật văn phòng phẩm (blind box). Mỗi hộp là một bộ văn phòng phẩm, kết hợp ngẫu nhiên từ những món hàng tồn kho của xưởng. Khách hàng mua , bên trong sản phẩm gì, trả tiền mới mở . Điều cũng giống như việc rút thăm trúng thưởng, lợi dụng sự tò mò và bất ngờ để k*ch th*ch mua hàng.
Thật , "hộp bí mật" ở thế giới cũ nguồn gốc từ cuối thời Minh Trị ở Nhật Bản, khi các thương gia tạo "túi may mắn" (phúc đại) để bán hàng tồn kho. Mua một túi, thể trúng món đồ giá trị cao, cũng thể trúng món đồ ế ẩm.
những cách bán hàng , ở Trung Quốc thập niên 70 quả thực là chuyện từng thấy.
Ngô Mạnh Đạt Ôn Ninh mà ngây , kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống. Trên đời cách bán hàng như ?!
Chỉ mới thôi, ông cũng mua một hộp bí mật văn phòng phẩm để mở .
“Đồng chí Tiểu Ôn! Phương pháp của cháu quá !”
Bên cạnh, Trương xưởng trưởng cũng mà kinh ngạc, sững sờ chằm chằm Ôn Ninh, thốt nên lời.
Lúc ông còn nghĩ Ôn Ninh chỉ chuyện bừa bãi, nhưng bây giờ xong cách giải quyết hàng tồn kho, những định kiến trong lòng ông dần dần biến mất. Cô gái cũng tài đấy chứ!
Ôn Ninh thấy hai họ vẻ chăm chú lắng , liền thừa thắng xông lên, giới thiệu thêm một sản phẩm khác của cô:
“Chú Ngô xem, cái gọi là túi thơm bình an, đó thêu những lời chúc khác , như 'thi cử đỗ đạt', 'bình an thuận lợi', 'tiền tài như nước', vân vân. Món cũng thể bán theo kiểu hộp bí mật, mua cho cũng , tặng cũng .”
“Điểm mấu chốt của cách bán là nó thể k*ch th*ch mua mua . Ví dụ, chú mua túi thơm 'thi cử đỗ đạt', nhưng mở trúng 'bình an thuận lợi', thế là chú mua thêm một cái nữa để rút thử.”
Ngô Mạnh Đạt bản thiết kế chiếc túi thơm nhỏ nhắn, tinh xảo, độc đáo. Ông nghĩ, mấy thứ vẻ vô dụng, nhưng nếu con trai ông sắp thi, ông nhất định sẽ mua một cái túi thơm 'thi cử đỗ đạt' để treo lên, tin thì tuỳ, cốt là để lấy may.
Nghe xong Ôn Ninh giới thiệu, Ngô xưởng trưởng thuyết phục. Bây giờ chỉ còn chờ ý kiến của Trương xưởng trưởng: “Xưởng trưởng Trương, thấy ?”
Lúc đầu Trương xưởng trưởng lo lắng vì hàng tồn kho bán hết sản xuất sản phẩm mới. giờ Ôn Ninh đưa phương án giải quyết hàng tồn, Trương xưởng trưởng đành : “ ý kiến, thấy thì cứ .”
Khi Trương xưởng trưởng gật đầu đồng ý, Ngô xưởng trưởng tiếp tục bàn bạc chi tiết hợp tác với Ôn Ninh.
Cuối cùng, hai bên ký kết một bản thỏa thuận hợp tác. Ôn Ninh cung cấp bản thiết kế, đồng thời bán hàng cho xưởng, cần trả bất cứ chi phí nào mà vẫn thể bán sản phẩm của xưởng. Về phần lợi nhuận, Ôn Ninh sẽ hưởng 20% doanh .
“Đồng chí Tiểu Ôn, hợp tác vui vẻ!” Ngô Mạnh Đạt lên, đưa tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-509.html.]
“Hợp tác vui vẻ ạ!” Ôn Ninh tươi bắt tay ông.
Ký xong hợp đồng, Ôn Ninh và Lục Tiến Dương lái xe trở về thủ đô.
Trên xe, Ôn Ninh vui vẻ cất hợp đồng túi tài liệu, đó cho túi xách, đầu Lục Tiến Dương: “Tiến Dương, gì hỏi em ?”
Cả ngày hôm nay, cô lúc thì pha điêu luyện, lúc thì vẽ bản thiết kế tài tình, cô tin một thông minh như Lục Tiến Dương nghi ngờ phận của cô.
Cô chuẩn sẵn sàng để hết.
Chỉ cần Lục Tiến Dương hỏi, cô sẽ thành thật kể cho .
chuyện xuyên sách thì giảm tránh một chút.
Cô sợ thể chấp nhận .
Ngoài xe ai, Ôn Ninh ở ghế phụ, bản năng nghiêng về phía Lục Tiến Dương, ôm lấy cánh tay , đôi mắt sáng lấp lánh , chờ lên tiếng.
Đối diện với đôi mắt lấp lánh nước của cô, Lục Tiến Dương đột nhiên giữ lấy cằm cô, đôi đồng t.ử đen nhánh sâu thẳm như biển. Anh gì, cúi đầu trao cô một nụ hôn sâu.
Lực đạo của nụ hôn dần dần mạnh thêm, Ôn Ninh mơ màng nhắm mắt , cả như dòng điện chạy qua, mềm nhũn từ đầu đến chân. Lục Tiến Dương đơn giản bế cô lên đùi, ôm , hai tay giữ lấy lưng cô. Môi ấm áp cọ xát nhẹ nhàng môi cô, giọng khàn khàn:
“Ninh Ninh.”
“Dù cho em là ai chăng nữa.”
“Em vẫn là của , là yêu nhất.”
Ôn Ninh nghĩ đến cảnh sẽ thú thật phận với Lục Tiến Dương, nhưng cô ngờ thổ lộ đột ngột đến . Anh yêu cô, yêu đến mức bận tâm đến xuất của cô ?
Trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, Ôn Ninh nép lòng , ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng chọc l.ồ.ng n.g.ự.c , giọng mềm như bông: “Anh sợ em là gián điệp ?”
Bàn tay Lục Tiến Dương nắm lấy ngón tay nghịch ngợm của cô, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa ngón tay cô: “Em .”