Ôn Ninh và Lục Tiến Dương cùng xuống ghế sô pha.
Ngô Mạnh Đạt dặn thư ký ngoài pha hai ly , đó về phía hai , thẳng vấn đề: “Tiểu Ôn, ông thông gia cháu mở một cửa hàng văn phòng phẩm, đang tìm nguồn hàng ?”
Nói đến chuyện chính, Ôn Ninh trở nên nghiêm túc: “Dạ đúng , chú Ngô. Cháu một bản vẽ thiết kế văn phòng phẩm, tìm một nhà máy để hợp tác. Cháu sẽ đưa bản thiết kế, còn nhà máy sẽ chịu trách nhiệm nguyên vật liệu và sản xuất. Lợi nhuận từ việc bán hàng cuối cùng sẽ chia theo tỷ lệ.”
Bí thư Vương bưng hai ly bước , lúc thấy lời của Ôn Ninh, giật đến suýt rơi chén .
Trời đất! Đồng chí thật sự dám !
Thiết kế văn phòng phẩm? Mấy cái b.út, cái vở thì cần gì thiết kế?
Hơn nữa, cô tự tin đến mức nào mà tin sản phẩm thiết kế sẽ bán ?
Cho dù bán chăng nữa, nhà máy lợi, mà cô chỉ đưa mỗi bản thiết kế đòi chia lợi nhuận thì khác gì tay bắt giặc?
Huống hồ, hiện tại nhà máy chịu nổi bất kỳ rủi ro nào nữa. Cứ bừa thì tất cả họ đều sẽ mất việc.
Liên quan đến chuyện cơm áo của , khi đặt chén xuống, bí thư lặng lẽ sang một bên, xem xem Ôn Ninh định chuyện gì .
Ngô Mạnh Đạt thể lên xưởng trưởng, tầm và suy nghĩ của ông khác xa so với bí thư.
Ông hiểu rõ Ôn Ninh, nhưng hiểu rõ Lục Chấn Quốc. Lục Chấn Quốc là chính trực, bao giờ việc tư lợi, càng bao giờ dùng quyền lực để mưu cầu lợi ích cho nhà. Con dâu thể khiến Lục Chấn Quốc đích mở lời giới thiệu, chắc chắn là loại đến để cọ lợi, mà tài cán gì đó. Vì , Ngô Mạnh Đạt hề coi thường Ôn Ninh.
Nghe xong ý tưởng của cô, ông phản ứng bình tĩnh, thản nhiên : “Tiểu Ôn , cháu thể cho chú xem bản thiết kế ?”
“Đương nhiên ạ, ngài đợi cháu một lát.” Ôn Ninh chuẩn từ lúc ý tưởng văn phòng phẩm.
Cô lấy từ trong túi một cuốn sổ vẽ mà cô tự đóng, đưa cho Ngô Mạnh Đạt: “Đây là bộ sưu tập sổ tay chủ đề vật nuôi đáng yêu do cháu thiết kế, chuyên dành cho khách hàng nữ. Mời chú xem ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-505.html.]
Ngô Mạnh Đạt mở sổ , thấy mỗi trang đều vẽ bìa và ruột sổ, còn dùng màu bột nước để tô màu.
Trang đầu tiên là hình một chú mèo con đang l.i.ế.m móng. Bìa sổ màu hồng, mèo màu trắng, tai, mặt và chân một vài mảng màu đen pha lẫn, móng vuốt cũng màu hồng nhạt. Hơn nữa, chú mèo loại mèo nhà thông thường, mà là một giống mèo ông từng thấy bao giờ, đáng yêu.
Phần ruột sổ cũng điểm đặc biệt, những đường kẻ ngang ô vuông đơn điệu, mà điểm xuyết thêm những chi tiết hình mèo con ở những chỗ ảnh hưởng đến việc .
Ở bản thiết kế thứ hai, mèo con biến thành một chú thỏ đáng yêu, thỏ tả thực mà là thỏ hoạt hình (thỏ Judy). Màu sắc của bìa sổ phối táo bạo nhưng tươi tắn và hài hòa.
Những bản vẽ còn là các hình ảnh hoạt hình khác : gấu trúc, gấu bắc cực, chuột lang nước (capybara), ngựa (My Little Pony)… Có tới mười mấy loại. Mỗi bìa sổ đều màu sắc bắt mắt, hình ảnh hoạt hình sinh động. Ngô Mạnh Đạt xem mà hoa cả mắt, ngây như phỗng, ngờ một cuốn sổ tay đơn giản thể nhiều kiểu dáng đến .
Những cuốn sổ tay của thập niên , hoặc là bìa màu vàng đất in mấy chữ đỏ “Công tác b.út ký”, hoặc là bìa đơn sắc vẽ hình công nhân, nông dân với dòng chữ “Nỗ lực phấn đấu”, hoặc đơn giản hơn là chỉ in mỗi ba chữ “Sổ tay”.
Sổ tay vẽ hoạt hình cũng , nhưng những con vật đó đều là hình chân dung thật, ví dụ như mười hai con giáp, chỉ dùng vài nét b.út đơn giản vẽ hình con khỉ hoặc con hổ. Nói gì đến phối màu, thường thì nền chỉ một màu đơn sắc, còn con vật thì dùng những đường cong màu trắng để vẽ. So với những hình ảnh hoạt hình do Ôn Ninh thiết kế, sự khác biệt nhỏ chút nào.
“Tiểu Vương, thấy thế nào?” Thấy bí thư cũng đang bản vẽ, Ngô Mạnh Đạt hỏi.
Bí thư Vương thành thật : “Đẹp thì đấy, nhưng loại sổ , các đồng chí nam chắc chắn sẽ mua.”
Ôn Ninh mỉm giải thích: “Bộ sưu tập cháu thiết kế riêng cho các đồng chí nữ và trẻ em. Các đồng chí nam thường giản dị, thường dùng sổ do đơn vị hoặc tổ chức phát. Còn các đồng chí nữ, vì tính cách lãng mạn, họ thích những thứ xinh và chạy theo xu hướng. Họ mới là lực lượng tiêu dùng chủ chốt.”
Nghe Ôn Ninh , bí thư trầm ngâm suy nghĩ. Lời cũng chút lý, nhưng nhiều lắm. Dù thì những nữ công nhân viên chức quanh kết hôn, ai mà chẳng tính toán chi li, sổ tay là nhu yếu phẩm, ai rảnh rỗi mà mua nhiều như ?
Ôn Ninh tin tưởng những thứ thiết kế. Những bìa hoạt hình ở thế giới cũ đều là những sản phẩm bán chạy của xưởng văn phòng phẩm của cô, lượng xuất vượt quá mười vạn cuốn.
“Chú Ngô, chú thể tìm một vài nữ đồng chí ở các độ tuổi khác trong xưởng đến, hỏi ý kiến của họ.” Ôn Ninh đề nghị.