Quý Minh Thư kéo kéo khóe miệng, “Là Hoa, nhưng sang đó sớm nên thẻ xanh .”
Đoan Chính càng tò mò hơn: “Vậy rể… về nước ? Hay chị Minh Thư ở trong nước lâu?”
Mọi nước ngoài đều là để lấy thẻ xanh. Thẻ xanh khó lấy đến mức nào, Đoan Chính rõ. Người chịu bao cay đắng để lấy thẻ xanh, cơ bản sẽ về nước nữa. nếu rể về, chẳng Quý Minh Thư sẽ ở trong nước một ?
Sắc mặt Quý Minh Thư cứng trong nháy mắt, mặt cô hiện lên nụ : “Tình cảm của chúng chút vấn đề. Chắc là sẽ ở trong nước phát triển. Thôi, chuyện nữa, mau chơi bóng thôi.”
Đoan Chính cũng cảm thấy chủ đề nếu tiếp tục thì chút ngượng ngùng, chịu nổi sự truy hỏi tỉ mỉ, : “Vậy chúng thôi.”
Lục Tiến Dương đợi ở sân bóng.
Anh mặc áo phông trắng cộc tay, quần đùi thể thao màu kaki, dài đến giữa đùi. Dưới chân một đôi giày chơi bóng, tất trắng kéo lên đến một phần ba bắp chân.
Đôi chân lộ lớp quần kiểu chân to thô của các vận động viên bóng đá, cũng kiểu chân gầy gò thiếu sức sống, mà thẳng tắp thon dài, đường cong mềm mại. Cơ bắp bao bọc đều đặn quanh khung xương, gân cốt và đường vân da vô cùng . Hơn nữa màu da còn là tone trắng lạnh, lộ những mạch m.á.u xanh nhạt, sức bật gợi cảm.
Dáng nửa của Lục Tiến Dương càng thêm ưu việt: cổ thon dài rắn chắc, vai rộng, eo thon. Cơ n.g.ự.c chiếc áo phông mỏng căng lên, cho dù mặc quần áo cũng khó để tưởng tượng lớp áo là những múi cơ rõ ràng, rắn rỏi, vô cùng gợi cảm. Kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng, tuấn tú, thượng đế tỉ mỉ điêu khắc, chỉ cần một cái cũng đủ mềm nhũn chân.
Ôn Ninh vốn đang nghỉ ngơi ở ngoài sân, tay còn lười biếng phe phẩy như quạt gió. khi thấy Lục Tiến Dương bước , cô lập tức tỉnh táo.
Quả nhiên, trai tinh thần phấn chấn. Hơn nữa, trai còn là chồng cô. Cả lúc mặc quần áo lẫn lúc c** q**n áo, cô đều chiêm ngưỡng. Trong đầu cô khỏi hiện lên hình ảnh hình săn chắc của , với chiếc cằm kiên nghị, ánh mắt cương quyết, vòng eo mạnh mẽ…
Ôn Ninh chợt cảm thấy, những bữa ăn hàng ngày của thật sự tuyệt vời, giống như một bữa tiệc lớn Michelin .
mà ngày nào cũng tiệc lớn, cô cũng chịu nổi. Tháng nhận đồ tránh t.h.a.i hai , bây giờ cô sợ đến đơn vị của Lục Tiến Dương, càng sợ gặp nhân viên phát đồ tránh thai…
Ôn Ninh suy nghĩ vẩn vơ, thu . Lúc , Quý Minh Thư xuất hiện sân bóng, cô cầm vợt tennis, tự động về phía Lục Tiến Dương, hiển nhiên là cùng đội với .
Bốn chơi đôi hỗn hợp: Đoan Chính và Lục Diệu một bên, Lục Tiến Dương và Quý Minh Thư một bên.
Ôn Ninh nhướng mày, hứng thú Quý Minh Thư biểu diễn.
, là biểu diễn. Một trái bóng bay đến, cô giả vờ chạy hai bước, động tác đón bóng cứ như một màn trình diễn, cố gắng tìm kiếm tư thế nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-giat-ga-giuong/chuong-488.html.]
Còn về kỹ thuật, hình như là đ.á.n.h cũng tệ, ít nhất trái bóng nào cũng đỡ . Đương nhiên, loại trừ khả năng Đoan Chính thể hiện phong thái của một quý ông, nhường bóng cho cô . Bởi vì mỗi trái bóng đến chỗ Lục Tiến Dương đều góc độ hiểm hóc.
Hai bên giao đấu kịch liệt, kỹ thuật đều . Hầu hết những đến câu lạc bộ ngoại giao đều là nước ngoài. Bỗng nhiên thấy mấy Hoa Quốc chơi tennis, còn chơi tồi, ít nước ngoài tụ tập ở khu nghỉ ngơi để xem, xem bàn luận.
Đặc biệt, họ chú ý đến Quý Minh Thư.
Sau vài hiệp đấu, Quý Minh Thư và Lục Tiến Dương thắng.
Mấy nước ngoài ở khu nghỉ ngơi tới, dùng biểu cảm khoa trương để khen ngợi cô .
Quý Minh Thư đắc ý, mặt mày rạng rỡ.
Chờ nước ngoài , Đoan Chính cũng thuận miệng khen: “Kỹ thuật của chị Minh Thư giỏi thật đấy, chẳng kém gì đàn ông. Em thua tâm phục khẩu phục.”
Quý Minh Thư mỉm , chớp chớp mắt: “Cảm ơn em. Xem chị và Tiến Dương hợp tác ăn ý.”
Nói xong, cô theo bản năng tìm Lục Tiến Dương, nhưng chỉ thấy một bóng lưng lạnh lùng.
Lục Tiến Dương cầm vợt bóng, bước nhanh về phía khu nghỉ ngơi. Nhìn thấy Ôn Ninh đang ở đó, sự lạnh lùng tan biến. Ánh mắt tuấn tú hiện lên vài phần ý , giọng nhẹ nhàng: “Ninh Ninh.”
Khóe môi Ôn Ninh cong cong, ánh mắt long lanh. Thấy trán lấm tấm mồ hôi, cô tự nhiên cầm lấy chiếc khăn sạch bàn tròn nhỏ bên cạnh đưa cho : “Lau mồ hôi .”
“Em lau giúp .” Lục Tiến Dương cúi . Ôn Ninh mỉm , cầm lấy chiếc khăn, động tác nhẹ nhàng lau trán cho .
Cách đó xa, thấy cảnh , ánh mắt Quý Minh Thư chợt tối sầm , một sự ghen tị khó mà che giấu.
Đoan Chính cũng thấy, “chậc chậc” hai tiếng, giả vờ chua chát : “Hoàng đế cũng chỉ đãi ngộ thôi nhỉ? Chị dâu nuông chiều cả quá, lau mồ hôi cũng giúp.”
Lục Diệu quá quen nên tiếp lời: “Quen sẽ thôi.”